Chương 127: Kết Hôn Giả Để Chạy Trốn Khỏi Sự Chiếm Hữu
Đứa trẻ này... lần trước gặp họ ở siêu thị không phải còn nói là con của bạn sao?
“Đứa trẻ này...”
Cố Đình Chi biết anh muốn nói gì, trực tiếp ngắt lời: “Lần trước là vì không muốn quá nhiều người biết nên mới nói vậy, đây là con của Tiểu Ngư.”
Khương Vọng Sênh ôm chặt sinh linh nhỏ bé đang ngủ say, hàng mi chớp chớp, khuôn mặt trắng nõn mịn màng, cô lên tiếng, trong giọng nói có chút không tự nhiên: “Vâng, đây là Tiểu Thanh Hòa.”
Tạ Lan tuy đau lòng, nhưng vẫn phải hỏi cho rõ ràng.
“Cha đứa bé đâu, hai người kết hôn rồi sao?”
Tay Khương Vọng Sênh siết chặt trong một thoáng, chỉ một thoáng không tự nhiên đó thôi, Tạ Lan đứng trước mặt cô đã nhìn thấy rõ mười mươi, anh khẽ nheo mắt lại.
“Vẫn chưa, sắp rồi.” Khương Vọng Sênh đáp.
Câu trả lời như vậy Tạ Lan không thể hài lòng, Cố Đình Chi biết điều đó, nên anh ta lập tức tiếp lời: “Họ quen nhau ở nước ngoài, họ sẽ sớm kết hôn thôi.”
Tạ Lan không biết có tin hay không, đứng trước mặt Khương Vọng Sênh nhìn cô và đứa trẻ hồi lâu, sau đó đưa tay ra, đặt một chiếc túi nhỏ tinh xảo lên bàn phòng khách.
“Đây là quà gặp mặt cho em, hôm nay làm phiền rồi.”
Tạ Lan nói xong, xoay người rời đi.
Cố Đình Chi nhìn theo bóng lưng người đàn ông đầy suy tư, cũng không biết Tạ Lan đã từ bỏ ý định chưa, nhưng điều tra chắc chắn là sẽ điều tra.
Cố Đình Chi đã chuẩn bị từ sớm, cuộc sống của Sênh Sênh trong hai năm qua cũng được che giấu sạch sẽ, Cố Đình Chi chỉ sợ duy nhất một điều, đó là anh nhìn thấy Sênh Sênh cảm thấy quen thuộc, hoặc khôi phục trí nhớ.
Nếu anh khôi phục trí nhớ, tuyệt đối sẽ có chuyện lớn xảy ra.
“Sênh Sênh, em lên lầu nghỉ ngơi đi, Tạ Lan chắc là trong thời gian ngắn sẽ không đến tìm em nữa đâu.” Cố Đình Chi chưa từng nghĩ anh sẽ có khả năng phá hoại gia đình người khác.
Nhưng lần này anh ta thực sự nghĩ sai rồi.
Người đàn ông ngồi trên xe hơi thở trầm mặc lạnh lẽo, trong đầu không ngừng nhớ lại biểu cảm của họ và những lời họ nói.
Khoảnh khắc Tạ Lan biết cô có con và một người bạn trai sắp kết hôn, sự không vui và đố kỵ vặn vẹo cực độ tràn ngập khắp tâm trí, nhưng anh không hề có ý định từ bỏ.
Đợi anh về sắp xếp cho rõ ràng... anh tự nhiên biết mình nên làm gì.
Sau khi những chuyện phiền lòng trong đầu nghĩ xong, Tạ Lan nghĩ đến khuôn mặt đó. Khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan thật tinh xảo. Đôi mắt như mặt hồ trong vắt phủ sương mù, đôi môi hồng hào mọng nước, ôn nhu thanh khiết, ngoan ngoãn dễ vỡ nhưng lại mang theo vẻ quyến rũ không tự biết.
Nhìn đến mức khiến anh khô cả họng.
Sao lại lớn lên như vậy, mọi thứ đều dẫm đúng vào điểm nhịp tim của anh.
Tạ Lan không tự chủ được đưa ngón trỏ lên, chạm vào cánh môi dưới chóp mũi. Suy nghĩ bay xa, ánh mắt có chút tối sầm thâm sâu, dường như đang nghĩ, nếu hôn lên thì sẽ có vị gì...
Anh khẽ cười một tiếng, trong mắt khôi phục lại sự bình tĩnh như trước, nhưng lại lộ ra vài phần hương vị cố chấp ẩn hiện.
Sắp kết hôn, chẳng phải là vẫn chưa kết hôn sao.
Anh có đầy cách.
Anh chính là muốn cô.
Tạ Lan trước tiên phải làm rõ, người đàn ông cô định gả là ai.
Chỉ là anh vậy mà lại không tra được trải nghiệm ra nước ngoài trong hai năm qua của cô, tất cả dường như đều bị giấu kín như bưng.
Cố gia muốn che giấu đời tư của con cái mình là chuyện đương nhiên, nhưng tình trạng không để lộ một chút sơ hở nào thực sự hiếm thấy.
Tạ Lan chỉ tình cờ phát hiện ra, ngày cô ra nước ngoài, chính là ngày anh gặp tai nạn xe hơi.
Trong đầu như có thứ gì đó lướt qua, nhưng lại khiến anh không kịp nắm bắt.
Anh đang nghĩ có lẽ hai anh em đang lừa anh cũng nên. Đứa trẻ là thật, trông rất giống mẹ.
Nhưng cái gọi là bạn trai này...
Lúc cô nói biểu cảm rất không tự nhiên, dường như có chút căng thẳng. Có gì mà phải căng thẳng, hoặc là những lời cô nói đều là bịa đặt, hoặc là vì có anh ở trước mặt.
Tạ Lan không cho rằng mình có thể ảnh hưởng đến cô điều gì, dù sao cô cũng là lần đầu tiên gặp anh.
Vậy có khả năng là giả không? Con thì sinh rồi, nhưng gia đình như Cố gia, sao có thể cho phép cô chưa kết hôn đã mang thai.
Hoặc thực sự đúng như họ nói, hoặc người đàn ông này là một tên cặn bã, đã lừa gạt cô, bỏ rơi cô. Xấu chàng hổ ai, họ mới nói như vậy.
Tạ Lan nghĩ đến đây liền hận không thể bóp chết người đàn ông đó.
Khương Vọng Sênh sau khi Tạ Lan đi vẫn còn có chút sợ hãi, vạn nhất một ngày nào đó anh nhớ ra thì sao, chẳng lẽ cứ phải luôn lo lắng mong chờ anh đừng nhớ ra mà sống tiếp như vậy?
Có lẽ sau khi anh nhớ ra sẽ không quấn lấy cô nữa, bao nhiêu năm trôi qua anh có lẽ đã buông bỏ rồi.
Nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt của anh, cảm giác áp bức mạnh mẽ và cái nhìn dính dấp đó vẫn khiến cô không thoải mái, một Tạ Lan cố chấp u ám liệu hai năm sau có thể biến thành một người đàn ông trưởng thành cởi mở không?
Khương Vọng Sênh không dám đánh cược.
Đến lúc đó, nói không chừng anh còn muốn cướp Tiểu Thanh Hòa của cô... Cố gia cũng nhất định không tranh lại anh, cô càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
Khương Vọng Sênh xuống lầu, vừa vặn nhìn thấy Cố Đình Chi từ trong bếp bưng thức ăn ra, thấy cô liền vội vàng gọi cô lại ăn.
Khương Vọng Sênh ngồi đối diện anh ta, rõ ràng là đứng ngồi không yên, sắc mặt không tốt chút nào.
Cố Đình Chi đặt đũa xuống: “Sênh Sênh, em sao vậy.”
Giữa đôi mày Khương Vọng Sênh đều là vẻ lo âu, đáp: “Vạn nhất anh ấy nhớ ra, vạn nhất anh ấy muốn cướp bảo bối thì sao?”
“Mất trí nhớ loại chuyện này, cũng không có gì đảm bảo cả đời không nhớ ra được mà.”
Cố Đình Chi đặt đũa xuống, anh ta cũng đang lo lắng chuyện này, hơn nữa Tạ Lan người này, quá khó kiểm soát.
Nói có bạn trai sắp kết hôn chuyện này cuối cùng vẫn có sơ hở, Tạ Lan một khi phát hiện là giả, chắc chắn lập tức sẽ giống như cao dán da chó, rũ cũng không rũ sạch được.
Muốn thực sự ngăn chặn mọi chuyện xảy ra, dường như thực sự chỉ còn con đường đó để chọn.
Cố Đình Chi có một cảm giác bất lực sâu sắc.
Dù họ đã có địa vị và tài sản như hiện nay, nhưng vẫn phải cúi đầu trước hiện thực.
Dáng vẻ Tạ Lan lúc điên lên anh ta đã từng chứng kiến, nực cười là anh ta không có khả năng ngăn cản anh, chỉ có thể nghĩ cách khác để anh biết khó mà lui.
Sắc mặt Cố Đình Chi u ám, như thể hạ quyết tâm nào đó, giọng nói trầm khàn: “Sênh Sênh, tìm một người, kết hôn giả đi.”
Khương Vọng Sênh ngẩng đầu nhìn anh ta, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, đôi mắt hiện lên vẻ chấn động, sau đó dần dần trở lại bình tĩnh.
Anh trai nói không phải không có lý, cô cũng hiểu điều đó.
Nhưng cô thực sự không muốn.
Tìm một người đàn ông xa lạ kết hôn giả, tóm lại khiến trong lòng cô thấy lấn cấn.
Nhưng không kết, Tạ Lan chính là một quả bom hẹn giờ, nói không chừng một ngày nào đó sẽ nổ tung.
Cố Đình Chi vô cùng phân vân, sắc mặt cũng không tốt.
Bị Tạ Lan ép đến mức này, Tạ Lan lại là kẻ chết tiệt sau khi mất trí nhớ vẫn có thể thích Sênh Sênh, thực sự là nhận định đúng kiểu người như Sênh Sênh rồi.
Có đôi khi quá chung tình, đối với một người khác mà nói không phải là một chuyện tốt.
Chung tình loại chuyện này, lưỡng tình tương duyệt đó là hỷ sự hàng đầu, nếu một bên không thích, thì thực sự là ác mộng triền miên.
Cố Đình Chi tháo kính xuống, nhìn dáng vẻ của cô chính mình cũng không dễ chịu, chuyện này anh ta cũng có chút quá đáng rồi, tìm một người kết hôn giả tóm lại là không tốt.
“Chúng ta nghĩ cách khác, là anh quá đáng rồi, vậy mà lại nghĩ ra cái hạ sách này.”
“Tạ Lan cũng không nhất định có thể khôi phục, đã hai năm rồi, nên cũng không cần quá lo lắng.”
Khương Vọng Sênh lại không nghĩ như vậy.
Ánh mắt anh nhìn mình hôm nay, cái hương vị âm u nóng rực đó, có khác gì so với trước kia không?
“Không.”
Khương Vọng Sênh hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn anh ta.
“Anh trai, tìm người kết hôn đi.”
Đề xuất Cổ Đại: Gả Đi Xung Hỷ, Tiền Phu Từng Tử Trận Bỗng Phát Điên
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá