Từ trong phòng vang lên một giọng nói trầm ổn: Mời vào.
Tôi đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ông Bùi – vị viện sĩ đang ngồi sau bàn làm việc.
Ông đã ngoài sáu mươi, tóc điểm bạc nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn. Ánh mắt ông sâu sắc và sắc sảo, như thể có thể nhìn thấu lòng người.
Thấy tôi, ông có chút bất ngờ: Lâm Chiêu? Muộn thế này, có chuyện gì vậy?
Tôi bước tới trước bàn, cúi người thật sâu.
Thưa thầy, em xin lỗi... có lẽ em mang đến một rắc rối.
Ông khẽ đẩy gọng kính, ra hiệu cho tôi ngồi xuống: Cứ bình tĩnh nói.
Tôi ngồi đối diện, đặt lên bàn thư báo trúng tuyển của mình cùng một bản thông tin liên q...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 35 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Quan Âm Tống Tử