Mãi đến khi xe ngựa về đến thôn trang, Chu Lan mới chợt nhớ về Lâm thị. "A, thì ra mẹ cũng bị mình quên mất rồi!" Chàng quay đầu nhìn Khương Thường Hỉ, trong lòng thầm nhủ: "Nàng cố ý lái sang chuyện khác đây mà. Chắc chắn là vậy." Chợt, chàng nhớ lại những lời hào hùng mình vừa nói, cứ như vừa thất thần một chút thôi mà đã đánh mất cả một vùng non sông vậy....
Đề xuất Cổ Đại:
Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?