Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 167: Đêm hoa nạp phòng?

Tư duy:
Người dùng muốn tôi viết lại một đoạn văn tiếng Trung sang tiếng Việt theo phong cách cổ đại, giàu cảm xúc và đúng ngữ pháp.
Tôi cần chú ý các điểm sau:
- Thay thế tên nhân vật theo từ điển cung cấp.
- Không dùng Markdown.
- Trình bày theo từng đoạn văn ngắn, mỗi đoạn cách nhau một dòng trống.
- Thay thế từ lóng hoặc khái niệm văn hóa không có từ tương đương bằng từ sát nghĩa nhất.
- Không giải thích, không nhắc lại prompt.
- Chỉ trả về nội dung hoàn toàn bằng chữ Tiếng Việt.

Bắt đầu xử lý từng đoạn:

Đoạn 1:
"顧飛在皇宮外等了許久。"
-> Cố Phi đã đợi hồi lâu ngoài cửa cung.

Đoạn 2:
"嘉和帝可真是愛找他們世子談事情啊,下朝便召見了世子一回,談了一個時辰把人放出來,世子回國公府換了身衣物,還沒來得及找長公主,匆匆去了一趟工部,剛剛下值,又被嘉和帝召過去了。"
-> Gia Hòa Đế quả là có lòng yêu mến thế tử nhà họ, cứ tan triều là lại triệu kiến một phen. Đàm đạo một canh giờ rồi mới cho về. Thế tử vừa về Quốc công phủ thay y phục, còn chưa kịp thăm Trường Công Chúa, đã vội vã ghé qua Công Bộ. Vừa tan sở, lại bị Gia Hòa Đế triệu vào.

Đoạn 3:
"這不,一個時辰又過去,天都黑了,大抵是留世子在裏面用晚膳了。"
-> Chẳng phải sao, một canh giờ nữa lại trôi qua, trời đã tối mịt. Chắc hẳn là giữ thế tử lại dùng bữa tối rồi.

Đoạn 4:
"又過了半個時辰,夜幕中終于出現熟悉的身影。"
-> Lại nửa canh giờ nữa, cuối cùng một bóng hình quen thuộc cũng hiện ra trong màn đêm.

Đoạn 5:
"顧飛本是不用問裴宥接下來去哪裏的。從嶺南回來當日,世子就不曾回國公府見長公主,這回出了這麽大的事兒,在大理寺待了一個多月,下值定是先回國公府,與長公主敘個話,然後……"
-> Cố Phi vốn dĩ chẳng cần hỏi Bùi Hựu sẽ đi đâu tiếp theo. Ngày từ Lĩnh Nam trở về, thế tử đã không về Quốc công phủ thăm Trường Công Chúa. Lần này lại xảy ra chuyện lớn đến vậy, ở Đại Lý Tự hơn một tháng trời, tan sở nhất định phải về Quốc công phủ trước, trò chuyện cùng Trường Công Chúa, rồi sau đó...

Đoạn 6:
"今日他瞧見了,世子讓十六傳了張紙箋。"
-> Hôm nay hắn đã thấy, thế tử sai Thập Lục truyền một tờ giấy.

Đoạn 7:
"雖不知那紙箋的具體內容,可世子遞出那張紙箋時,眉尖微擡,唇角輕揚,明明是秋日,眸子裏卻盛着春光一般。"
-> Tuy không rõ nội dung tờ giấy ấy, song khi thế tử đưa ra, khóe mày khẽ nhếch, môi mỉm cười, rõ ràng là ngày thu mà ánh mắt lại như chứa đựng ánh xuân.

Đoạn 8:
"他可從未見過這樣的世子爺。"
-> Hắn chưa từng thấy thế tử gia như vậy bao giờ.

Đoạn 9:
"不用想,定然是前些日子在嶺南,與夫人和好如初,甚至感情更上一層樓了。"
-> Chẳng cần nghĩ cũng biết, ắt hẳn là mấy hôm trước ở Lĩnh Nam, đã hòa hảo như xưa với phu nhân, thậm chí tình cảm còn thăng hoa hơn nữa.

Đoạn 10:
"所以今夜,去過國公府,自然是拉着馬車去梧桐巷轉悠一圈,接着世子就會去溫府了。"
-> Bởi vậy đêm nay, sau khi ghé Quốc công phủ, tự nhiên sẽ kéo xe ngựa dạo một vòng Ngô Đồng Hạng, rồi thế tử sẽ đến Ôn phủ.

Đoạn 11:
"可嘉和帝這麽一召見,打亂了陣腳。"
-> Nhưng Gia Hòa Đế triệu kiến một phen như vậy, đã phá vỡ mọi kế hoạch.

Đoạn 12:
"此時回國公府,再去溫府,着實有些晚了。"
-> Giờ này mà về Quốc công phủ, rồi lại đến Ôn phủ, thật sự đã quá muộn rồi.

Đoạn 13:
"于是到了裴宥身邊,顧飛極不情願地問了一句:“世子,接下來去哪兒?”"
-> Thế là đến bên Bùi Hựu, Cố Phi cực kỳ miễn cưỡng hỏi một câu: "Thế tử, tiếp theo người định đi đâu?"

Đoạn 14:
"剛從宮中出來,裴宥神色肅穆,一時并未答顧飛的話,輕輕轉了下手中的扳指,問:“徒白還未回?”"
-> Vừa ra khỏi cung, Bùi Hựu thần sắc nghiêm nghị, nhất thời chưa đáp lời Cố Phi, khẽ xoay chiếc ban chỉ trong tay, hỏi: "Đồ Bạch vẫn chưa về sao?"

Đoạn 15:
"顧飛腳步頓了下。"
-> Cố Phi khựng bước.

Đoạn 16:
"換作平時,他是定不會為徒白說好話的,可他這次的差事,辦得着實有些久了,這掐指一算,小半年都要過去了,居然還沒將人給逮回來。"
-> Nếu là bình thường, hắn nhất định sẽ không nói tốt cho Đồ Bạch. Nhưng lần này nhiệm vụ của y làm thật sự đã quá lâu rồi, tính ra cũng gần nửa năm trôi qua, vậy mà vẫn chưa bắt được người về.

Đoạn 17:
"“世子,那宜公子神出鬼沒……”"
-> "Thế tử, Nghi Công Tử kia thần xuất quỷ một..."

Đoạn 18:
"一說“宜公子”三個字,裴宥就輕蹙了眉頭。顧飛馬上打住,轉而速速道:“三日前徒白來信,說再給他一個月時間,必能帶人回來複命。”"
-> Vừa nghe ba chữ "Nghi Công Tử", Bùi Hựu liền khẽ nhíu mày. Cố Phi lập tức dừng lời, vội vàng nói: "Ba ngày trước Đồ Bạch có thư về, nói xin thêm một tháng nữa, nhất định sẽ mang người về phục mệnh."

Đoạn 19:
"裴宥眉眼這才松弛了一些,沒再多語,只在上馬車前看了眼高懸的月亮,一雙黑色的眸子睨向顧飛,慢悠悠道:“總歸母親不想見我這逆子,晚一日回國公府,應該無妨?”"
-> Mày mắt Bùi Hựu lúc này mới giãn ra đôi chút, không nói thêm gì nữa, chỉ trước khi lên xe ngựa nhìn vầng trăng treo cao, đôi mắt đen láy liếc nhìn Cố Phi, chậm rãi nói: "Dù sao mẫu thân cũng chẳng muốn gặp nghịch tử này, về Quốc công phủ muộn một ngày, chắc cũng chẳng sao chứ?"

Đoạn 20:
"顧飛:“……”"
-> Cố Phi: "..."

Đoạn 21:
"這是我敢答的話嗎我的世子爺?!"
-> Đây là lời mà tiểu nhân dám đáp sao, thế tử gia của ta?!

Đoạn 22:
"索性裴宥也沒真問他意見,撩了衣袍上馬車:“走罷,行快些。”"
-> May mà Bùi Hựu cũng chẳng thật sự hỏi ý kiến hắn, vén áo bào lên xe ngựa: "Đi thôi, mau lên một chút."

Đoạn 23:
"話都那麽說了,顧飛自然知道要去哪兒,這是迫不及待想去見夫人呢!"
-> Lời đã nói vậy, Cố Phi tự nhiên biết phải đi đâu, đây là nóng lòng muốn đi gặp phu nhân rồi!

Đoạn 24:
"只是車急馬急人急,也耐不住今日的計劃頻頻被打亂。馬車還未行至梧桐巷,便有人騎馬前來,攔住了去路。"
-> Chỉ là xe ngựa vội vã, người cũng vội vã, nhưng cũng chẳng thể chịu nổi kế hoạch hôm nay liên tục bị phá vỡ. Xe ngựa còn chưa đến Ngô Đồng Hạng, đã có người cưỡi ngựa tới, chặn đường.

Đoạn 25:
"顧飛到底是習武之人,一見那人便知是個武藝在身的武将,雖有些面生,可看周身氣度,定然是領兵上過戰場的。"
-> Cố Phi rốt cuộc cũng là người luyện võ, vừa thấy người kia liền biết là một võ tướng có võ nghệ cao cường. Tuy có chút lạ mặt, nhưng nhìn khí độ quanh thân, ắt hẳn là người từng cầm quân ra trận.

Đoạn 26:
"不待顧飛問所來何人,那人已經下馬,手上托舉一腰牌,恭敬地朝着馬車內行禮:“謝大人,邀世子府上一敘。”"
-> Chẳng đợi Cố Phi hỏi người đến là ai, người kia đã xuống ngựa, tay nâng một tấm lệnh bài, cung kính hành lễ về phía xe ngựa: "Tạ đại nhân, mời thế tử đến phủ đàm đạo."

Đoạn 27:
"裴宥這人,愈發孟浪了!"
-> Bùi Hựu người này, càng ngày càng phóng túng!

Đoạn 28:
"溫凝趁着菱蘭不在,將那第三張紙箋也塞進妝奁的抽屜裏。"
-> Ôn Ngưng thừa lúc Lăng Lan không có ở đây, nhét tờ giấy thứ ba kia vào ngăn kéo hộp trang sức.

Đoạn 29:
"什麽花燭什麽夜的,那麽大個人了,也不知羞!"
-> Cái gì mà hoa chúc, cái gì mà đêm, lớn chừng ấy rồi mà chẳng biết xấu hổ!

Đoạn 30:
"但她用過晚膳,還是泡着薔薇花瓣沐了個浴,然後,挑了身較為輕薄的裙衫……咳。"
-> Nhưng nàng dùng bữa tối xong, vẫn ngâm mình trong bồn tắm với cánh hoa hồng, rồi chọn một bộ váy áo mỏng manh... khụ.

Đoạn 31:
"雖臉頰忍不住發熱,但溫凝覺着自己不該扭捏,又不是……沒有過。"
-> Dù má nàng không kìm được mà nóng bừng, nhưng Ôn Ngưng cảm thấy mình không nên e thẹn, dù sao cũng đâu phải... chưa từng.

Đoạn 32:
"只是從前那些大抵都不愉快,以至她到底還是有些忐忑。等會兒若她實在有些不能擺脫那些陰影,就直接同他講,讓他耐心些好了。"
-> Chỉ là những chuyện trước kia đại để đều không vui vẻ, khiến nàng rốt cuộc vẫn có chút lo lắng. Lát nữa nếu nàng thật sự không thể thoát khỏi những ám ảnh đó, thì cứ nói thẳng với chàng, bảo chàng kiên nhẫn một chút là được.

Đoạn 33:
"溫凝收拾好自己,才恍然想起他們上次吵架,裴宥將自己的衣物都拿走了,近來徒白不在,也不知今日是否來得及打理這些,便喊着菱蘭去買了兩身他的衣物,又將此前給他繡好的腰帶拿出來。"
-> Ôn Ngưng sửa soạn xong xuôi, mới chợt nhớ ra lần trước họ cãi nhau, Bùi Hựu đã mang hết y phục của mình đi. Gần đây Đồ Bạch không có ở đây, cũng chẳng biết hôm nay có kịp chuẩn bị những thứ này không, bèn gọi Lăng Lan đi mua hai bộ y phục cho chàng, rồi lấy ra chiếc đai lưng đã thêu xong trước đó.

Đoạn 34:
"在大理寺待了一個多月,也不知那邊飲食如何,這腰帶是否會不合适。"
-> Ở Đại Lý Tự hơn một tháng, chẳng biết ăn uống bên đó thế nào, chiếc đai lưng này liệu có còn vừa không.

Đoạn 35:
"溫凝趴在矮榻的窗上,望着院子裏的凄迷夜色,也不知為何,一時什麼事情都做不下,就怔怔望着香缇苑的門,滿心滿 nhãn đều là chàng gầy đi hay béo lên, chàng hôm nay sẽ mặc y phục gì, chàng có mang bánh ngọt cho nàng nữa không, chàng sao... vẫn chưa đến."
-> Ôn Ngưng nằm sấp bên cửa sổ chiếc giường thấp, nhìn màn đêm u tịch trong sân. Chẳng hiểu vì sao, nhất thời không làm được việc gì, cứ ngẩn ngơ nhìn cánh cửa Hương Đề Uyển, trong lòng tràn ngập suy nghĩ: chàng gầy đi hay béo lên, hôm nay chàng sẽ mặc y phục gì, chàng có mang bánh ngọt cho nàng nữa không, chàng sao... vẫn chưa đến.

Đoạn 36:
"秋日到底寒涼,溫凝衣裳穿得薄,入了亥時在窗邊便不太坐得住,又去尋了件披風披上,繼續等。"
-> Ngày thu rốt cuộc cũng lạnh lẽo, Ôn Ngưng mặc y phục mỏng, đến giờ Hợi ngồi bên cửa sổ đã không chịu nổi, lại đi tìm một chiếc áo choàng khoác lên, tiếp tục đợi.

Đoạn 37:
"卻不想這一等,等到了子時,仍未見人影。"
-> Nào ngờ lần đợi này, đợi đến giờ Tý, vẫn chẳng thấy bóng người.

Đoạn 38:
"又去梧桐巷了嗎?"
-> Lại đến Ngô Đồng Hạng rồi sao?

Đoạn 39:
"又去梧桐巷了吧!"
-> Lại đến Ngô Đồng Hạng rồi!

Đoạn 40:
"由嶺南回京的第一日,他就是去梧桐巷了,沒來她這邊。"
-> Ngày đầu tiên từ Lĩnh Nam về kinh, chàng đã đến Ngô Đồng Hạng, không đến chỗ nàng.

Đoạn 41:
"嶺南回來的一路他們就沒怎麽好好說話,這又有一個多月沒見,他竟半點想念都無。"
-> Suốt đường từ Lĩnh Nam về, họ đã chẳng nói chuyện tử tế được bao nhiêu. Giờ lại hơn một tháng không gặp, chàng vậy mà chẳng chút nhớ nhung.

Đoạn 42:
"溫凝甩下披風就噔噔上了床。"
-> Ôn Ngưng vứt áo choàng xuống, liền "đùng đùng" lên giường.

Đoạn 43:
"明知道他去梧桐巷也不會與那梵音音有什麼交集,還是止不住的不快活,腦子裏一片胡思亂想。"
-> Rõ ràng biết chàng đến Ngô Đồng Hạng cũng chẳng có giao thiệp gì với Phạn Âm Âm kia, nhưng vẫn không kìm được sự khó chịu, trong đầu toàn những suy nghĩ vẩn vơ.

Đoạn 44:
"指不定此前與她吵架時,發現人家溫柔可人,比她更乖巧聽話呢?"
-> Biết đâu trước kia khi cãi nhau với nàng, chàng đã phát hiện người ta dịu dàng đáng yêu, ngoan ngoãn nghe lời hơn nàng thì sao?

Đoạn 45:
"指不定日日見那麽一兩面,發現人家模樣清新,別有趣味了呢?"
-> Biết đâu ngày ngày gặp mặt một hai lần, lại phát hiện người ta dung mạo thanh tân, có vẻ thú vị hơn thì sao?

Đoạn 46:
"他若想來,有誰攔得住他?"
-> Chàng nếu muốn đến, ai có thể ngăn cản chàng?

Đoạn 47:
"他若不想來,又何必寫那張紙箋撩撥她?"
-> Chàng nếu không muốn đến, vậy hà cớ gì lại viết tờ giấy kia trêu chọc nàng?

Đoạn 48:
"溫凝懷着滿腔的憤懑與酸意睡過去,以至於迷迷糊糊發現有人環着她的腰,將她摟到懷裏的時候,幾乎是毫不猶豫,用盡力氣地一腳踹了過去。"
-> Ôn Ngưng ôm đầy lòng phẫn uất và chua xót mà ngủ thiếp đi, đến nỗi khi mơ màng phát hiện có người vòng tay ôm eo, kéo nàng vào lòng, nàng gần như không chút do dự, dùng hết sức lực mà đạp một cước.

Đoạn 49:
"醜時都過了,裴宥只當她早已熟睡,哪知道熟睡的姑娘家還有如此大的力氣,“嘶”了一聲,低笑:“夫人這是想謀殺親夫啊。”"
-> Giờ Sửu đã qua, Bùi Hựu chỉ nghĩ nàng đã ngủ say, nào ngờ cô nương đang ngủ lại có sức lực lớn đến vậy, "xì" một tiếng, cười khẽ: "Phu nhân đây là muốn mưu sát phu quân sao."

Đoạn 50:
"溫凝瞬間醒過來,可胸腔還殘留着睡前的酸澀和惱怒,聽到熟悉的聲音,觸到熟悉的體溫,那股酸澀和惱怒更是一息就發酵得濃烈,又將人踹了一腳。"
-> Ôn Ngưng chợt tỉnh giấc, nhưng trong lồng ngực vẫn còn vương vấn sự chua xót và tức giận trước khi ngủ. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, chạm vào hơi ấm quen thuộc, nỗi chua xót và tức giận ấy càng bùng lên dữ dội trong chốc lát, lại đạp thêm một cước.

Đoạn 51:
"“一刀不成,再補一刀?”顯然她那小打小鬧傷不着裴宥半分,他仍是低笑。"
-> "Một đao chưa thành, lại bổ thêm một đao?" Rõ ràng những cú đạp nhỏ nhặt của nàng chẳng làm Bùi Hựu tổn thương chút nào, chàng vẫn cười khẽ.

Đoạn 52:
"“你走開!”溫凝一開口,嗓音就有些啞。"
-> "Chàng đi đi!" Ôn Ngưng vừa mở miệng, giọng đã có chút khàn.

Đoạn 53:
"裴宥敏感地察覺到了不對勁,起身,點亮了床榻邊的燈燭,回頭見着眼前的姑娘便輕蹙了眉頭:“怎還哭了?”"
-> Bùi Hựu nhạy cảm nhận ra điều bất thường, đứng dậy, thắp sáng ngọn đèn bên giường, quay đầu nhìn thấy cô nương trước mắt liền khẽ nhíu mày: "Sao lại khóc rồi?"

Đoạn 54:
"“誰惹你了?”"
-> "Ai chọc giận nàng?"

Đoạn 55:
"溫凝萬分不想被他瞧見她哭了,她其實也不想哭,可那股情緒發酵起來,就是沒忍住。"
-> Ôn Ngưng vạn phần không muốn chàng thấy nàng khóc, nàng thật ra cũng không muốn khóc, nhưng cảm xúc ấy bùng lên, nàng liền không kìm được.

Đoạn 56:
"也說不清到底是生氣是委屈還是終于等來了在等的人,忍着哽咽低聲嚷了一句:“你說誰惹我了?”"
-> Cũng chẳng rõ là tức giận, là tủi thân, hay là cuối cùng cũng đợi được người mình mong đợi. Nàng nén tiếng nấc, khẽ nói: "Chàng nói xem ai chọc giận ta?"

Đoạn 57:
"抹了把眼淚:“有人洞房花燭夜來這麼晚的嗎?!”"
-> Lau nước mắt: "Có ai động phòng hoa chúc mà đến muộn như vậy không?!"

Đoạn 58:
"話出口就覺不對勁,果然,身邊人低低笑了起來,一手過來掌她的臉:“洞房花燭夜?”"
-> Lời vừa thốt ra đã thấy không đúng, quả nhiên, người bên cạnh khẽ cười, một tay đưa tới nâng mặt nàng: "Động phòng hoa chúc?"

Đoạn 59:
"溫凝這下才徹底清醒過來,一陣熱意湧上臉頰,將撫在臉上的手推開,從床上爬起來:“你去哪兒了?為何這樣晚?你既這樣晚過來,不知喊個暗衛回來傳話嗎?”"
-> Ôn Ngưng lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, một luồng hơi nóng dâng lên má, đẩy tay chàng đang vuốt ve mặt mình ra, từ trên giường bò dậy: "Chàng đi đâu? Sao lại muộn thế này? Chàng đã đến muộn như vậy, không biết sai ám vệ về truyền lời sao?"

Đoạn 60:
"裴宥半倚在床帏間,望着眼前的小姑娘淚眼蒙蒙,一時竟真覺得自己是犯了天大的錯。"
-> Bùi Hựu nửa tựa vào màn giường, nhìn cô nương nhỏ trước mắt nước mắt lưng tròng, nhất thời thật sự cảm thấy mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời.

Đoạn 61:
"他伸手去抹她眼角的淚:“等我了?”"
-> Chàng đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt nàng: "Đợi ta sao?"

Đoạn 62:
"溫凝已經完全醒過來,也望着這許久沒見的人。"
-> Ôn Ngưng đã hoàn toàn tỉnh táo, cũng nhìn người đã lâu không gặp.

Đoạn 63:
"沒胖也沒瘦,還是那般妖孽的五官,比起在嶺南時,皮膚又白了回去,神色淡淡的,眼底卻閃着溫柔的光。"
-> Chẳng béo cũng chẳng gầy, vẫn là ngũ quan yêu nghiệt như vậy. So với khi ở Lĩnh Nam, da dẻ lại trắng trẻo trở lại, thần sắc nhàn nhạt, nhưng đáy mắt lại lấp lánh ánh sáng dịu dàng.

Đoạn 64:
"她便是吃不住他的溫柔攻勢,當下脾氣也發不起來了,甕着嗓音“嗯”了一聲。"
-> Nàng chính là không chịu nổi sự tấn công dịu dàng của chàng, ngay lập tức cũng chẳng còn giận dỗi được nữa, khẽ "ừm" một tiếng với giọng mũi.

Đoạn 65:
"“去謝府了。”裴宥繼續抹她另一只眼角的淚,“第一次去,便沒讓十六離開,也未想到你會等我。”"
-> "Đến Tạ phủ rồi." Bùi Hựu tiếp tục lau nước mắt nơi khóe mắt còn lại của nàng, "Lần đầu đến, nên không để Thập Lục rời đi, cũng không ngờ nàng lại đợi ta."

Đoạn 66:
"從前溫凝不會等他。"
-> Trước kia Ôn Ngưng sẽ không đợi chàng.

Đoạn 67:
"他過來得稍晚一點,她便卷着被子睡着了。唯一一次等他是在清輝堂,結果二人吵了一架,大半個月沒理睬對方。"
-> Chàng đến muộn một chút, nàng liền cuộn chăn ngủ thiếp đi. Lần duy nhất đợi chàng là ở Thanh Huy Đường, kết quả hai người cãi nhau một trận, hơn nửa tháng không thèm để ý đến đối phương.

Đoạn 68:
"溫凝眨眨眼,她好像真是第一次這樣柔腸百 kết地等他,其實早就知道他今日會忙,也不知為何,收了那張紙箋就巴巴等着他來。"
-> Ôn Ngưng chớp chớp mắt, nàng hình như thật sự là lần đầu tiên đợi chàng với tâm trạng bồn chồn như vậy. Thực ra nàng đã sớm biết hôm nay chàng sẽ bận, nhưng chẳng hiểu vì sao, nhận được tờ giấy kia liền mong mỏi đợi chàng đến.

Đoạn 69:
"“以後去哪裏與你知會一聲便是,不哭了,嗯?”裴宥的手掌又過去捧她的臉。"
-> "Sau này đi đâu ta sẽ báo cho nàng một tiếng là được, đừng khóc nữa, được không?" Bàn tay Bùi Hựu lại nâng mặt nàng.

Đoạn 70:
"溫凝清醒過來,本就沒哭了,但他這樣說,她還是乖巧地點了點頭。"
-> Ôn Ngưng đã tỉnh táo, vốn dĩ không còn khóc nữa, nhưng chàng nói vậy, nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Đoạn 71:
"“過來?”裴宥拍了拍身側。"
-> "Lại đây?" Bùi Hựu vỗ vỗ bên cạnh mình.

Đoạn 72:
"溫凝便挪了下身子,蜷着靠在他懷裏。"
-> Ôn Ngưng liền dịch người, cuộn tròn dựa vào lòng chàng.

Đoạn 73:
"兩人一時都無聲。"
-> Hai người nhất thời đều im lặng.

Đoạn 74:
"的確是太久沒見了,裴宥亦是這樣覺得。"
-> Quả thật là đã lâu không gặp, Bùi Hựu cũng cảm thấy như vậy.

Đoạn 75:
"在嶺南時諸多掣肘,他身邊可信任的人不多,他又不願她暴露身份,並不能像在江南時那般整日粘在一起。"
-> Khi ở Lĩnh Nam có nhiều ràng buộc, người chàng có thể tin tưởng không nhiều, chàng lại không muốn nàng lộ thân phận, nên không thể như khi ở Giang Nam mà dính lấy nhau cả ngày.

Đoạn 76:
"回京的路上他也見到小姑娘時不時投來的期艾目光,可領着一批將士,與帶着幾個侍衛不同,領兵,必得一馬當先,叫人敬才能有人服,不可能與她一道坐在馬車裏。"
-> Trên đường về kinh, chàng cũng thấy cô nương nhỏ thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn đầy mong đợi. Nhưng dẫn theo một đội tướng sĩ, khác với việc chỉ mang theo vài thị vệ. Cầm quân, ắt phải đi đầu, khiến người kính trọng mới có thể khiến người phục tùng, không thể cùng nàng ngồi chung xe ngựa.

Đoạn 77:
"待回到京城,他知第二日的朝堂上不會安寧,那夜帶着溫闌和幾名心腹,在梧桐巷的書房裏徹夜未眠。"
-> Khi về đến kinh thành, chàng biết triều đường ngày hôm sau sẽ không yên ổn, đêm đó chàng dẫn Ôn Lan và vài tâm phúc, thức trắng đêm trong thư phòng ở Ngô Đồng Hạng.

Đoạn 78:
"今日本以為可以早早過來,中途還是叫人截了胡。"
-> Hôm nay vốn nghĩ có thể đến sớm, ai ngờ giữa đường lại bị người khác cản trở.

Đoạn 79:
"“你剛剛說去謝府了?”在裴宥懷裏靠了會兒,溫凝才回過神來,“謝……首輔邀你的?”"
-> "Chàng vừa nói đến Tạ phủ sao?" Dựa vào lòng Bùi Hựu một lát, Ôn Ngưng mới hoàn hồn, "Tạ... Thủ phụ mời chàng?"

Đoạn 80:
"“嗯。”裴宥撈了她一只手在掌心把玩。"
-> "Ừm." Bùi Hựu nắm một tay nàng trong lòng bàn tay mà đùa nghịch.

Đoạn 81:
"“你們議事到這樣晚?”"
-> "Các người nghị sự đến muộn như vậy sao?"

Đoạn 82:
"“沒有。”裴宥道,“下棋而已。”"
-> "Không có." Bùi Hựu nói, "Chỉ là đánh cờ thôi."

Đoạn 83:
"溫凝點頭,也是,謝長淵那種高深莫測的人,怎麼可能上來就議事,觀棋可觀心,大抵還要考察考察裴宥,更了解他,與他更熟絡,才會言深。"
-> Ôn Ngưng gật đầu, cũng phải. Người cao thâm khó lường như Tạ Trường Uyên, sao có thể vừa gặp đã nghị sự. Xem cờ có thể xem lòng người, đại để còn phải khảo sát Bùi Hựu, hiểu rõ chàng hơn, thân thiết hơn với chàng, mới có thể nói chuyện sâu xa.

Đoạn 84:
"“還有那挪用軍糧的事。”溫凝心中的疑惑盡數回籠,“你不與我說說?”"
-> "Còn chuyện biển thủ quân lương kia." Những nghi hoặc trong lòng Ôn Ngưng đều quay trở lại, "Chàng không nói cho ta nghe sao?"

Đoạn 85:
"裴宥輕柔地搓着她一根大拇指:“你不是都知道?還說什麼?”"
-> Bùi Hựu nhẹ nhàng xoa ngón cái của nàng: "Nàng chẳng phải đều đã biết rồi sao? Còn nói gì nữa?"

Đoạn 86:
"“說你何時與沈晉勾……不是……”溫凝的情緒也已然恢復,“說你何時與沈晉達成一致的啊,你怎麼會去找他?你不是知道沈高岚是瑞王的人?”"
-> "Nói chàng khi nào cùng Thẩm Tấn cấu... không phải..." Cảm xúc của Ôn Ngưng cũng đã hồi phục, "Nói chàng khi nào cùng Thẩm Tấn đạt thành nhất trí chứ, sao chàng lại đi tìm hắn? Chàng chẳng phải biết Thẩm Cao Lam là người của Thụy Vương sao?"

Đoạn 87:
"“沈高岚早就向我投誠。”裴宥淡淡道。"
-> "Thẩm Cao Lam đã sớm quy thuận ta." Bùi Hựu nhàn nhạt nói.

Đoạn 88:
"溫凝詫異:“你竟……能接受他?”"
-> Ôn Ngưng kinh ngạc: "Chàng vậy mà... có thể chấp nhận hắn?"

Đoạn 89:
"他這種極難信任他人的性子,竟然會接受一個中途棄主的人。"
-> Tính cách chàng vốn cực kỳ khó tin tưởng người khác, vậy mà lại chấp nhận một kẻ giữa đường bỏ chủ.

Đoạn 90:
"裴宥揚了揚眉,漫不經心道:“沈晉送的新婚賀禮,頗合心意。”"
-> Bùi Hựu nhướng mày, lơ đãng nói: "Quà mừng tân hôn Thẩm Tấn tặng, khá hợp ý ta."

Đoạn 91:
"溫凝一下子笑起來。"
-> Ôn Ngưng bật cười.

Đoạn 92:
"欣賞沈晉的為人就直說唄,偏要找個旁的理由,嘴硬!"
-> Thích cách làm người của Thẩm Tấn thì cứ nói thẳng ra đi, cứ phải tìm lý do khác, thật là cứng miệng!

Đoạn 93:
"“那你何時與沈晉達成一致,一起運那軍糧的?”溫凝又問。"
-> "Vậy chàng khi nào cùng Thẩm Tấn đạt thành nhất trí, cùng vận chuyển quân lương kia?" Ôn Ngưng lại hỏi.

Đoạn 94:
"“無須一致。”裴宥道,“當時嶺南缺糧,沈晉還講那麼幾分道理,我讓他將糧給我,事後將罪責推到我身上即可。”"
-> "Không cần nhất trí." Bùi Hựu nói, "Khi đó Lĩnh Nam thiếu lương thực, Thẩm Tấn còn nói vài phần đạo lý, ta bảo hắn giao lương cho ta, sau đó cứ đổ tội lên đầu ta là được."

Đoạn 95:
"“可他也認罪了啊。”"
-> "Nhưng hắn cũng nhận tội rồi mà."

Đoạn 96:
"裴宥又揚眉:“倒是意外,他除了講幾分道理,還有幾分良心。”"
-> Bùi Hựu lại nhướng mày: "Thật bất ngờ, ngoài việc nói vài phần đạo lý, hắn còn có vài phần lương tâm."

Đoạn 97:
"溫凝斜眼睨着他:“你就不能承認他就是個好人?”"
-> Ôn Ngưng liếc xéo chàng: "Chàng không thể thừa nhận hắn là người tốt sao?"

Đoạn 98:
"“若他不是你的小妾,我倒可以考慮。”裴宥用力掐了一把溫凝的手心。"
-> "Nếu hắn không phải tiểu thiếp của nàng, ta có thể xem xét." Bùi Hựu dùng sức véo lòng bàn tay Ôn Ngưng một cái.

Đoạn 99:
"“你……你胡說什麼!”溫凝又想到那張紙箋,“什麼小妾!他何時成我小妾了?!”"
-> "Chàng... chàng nói bậy bạ gì vậy!" Ôn Ngưng lại nhớ đến tờ giấy kia, "Tiểu thiếp gì chứ! Hắn khi nào thành tiểu thiếp của ta?!"

Đoạn 100:
"“哦?”裴宥意味深長地睨着她,“文公子不是有十七房小妾?”"
-> "Ồ?" Bùi Hựu nhìn nàng đầy thâm ý, "Văn công tử chẳng phải có mười bảy phòng tiểu thiếp sao?"

Đoạn 101:
"兩指捏起她的下巴:“不妨與我說說,有哪十七房?”"
-> Hai ngón tay nhéo cằm nàng: "Không ngại nói cho ta nghe, có những phòng nào?"

Đoạn 102:
"溫凝臉上一熱,馬上想起這是當初被關在官驛的廂房裏,诓那看守她的姑娘與她說話時胡說八道的。"
-> Mặt Ôn Ngưng nóng bừng, lập tức nhớ ra đây là chuyện nàng nói bậy bạ khi bị nhốt trong sương phòng ở dịch quán, lừa cô nương canh giữ nàng nói chuyện.

Đoạn 103:
"原來他連她說過什麼都知道!"
-> Hóa ra chàng ngay cả những lời nàng nói cũng đều biết!

Đoạn 104:
"“小妾我沒有,你的外室可是滿京城都知道有一個。”溫凝輕哼一聲,摟着裴宥的脖子,往他身上蹭了蹭。"
-> "Tiểu thiếp ta không có, nhưng ngoại thất của chàng thì cả kinh thành đều biết có một người." Ôn Ngưng khẽ hừ một tiếng, ôm cổ Bùi Hựu, cọ cọ vào người chàng.

Đoạn 105:
"這倒叫裴宥意外:“你還介意她?”"
-> Điều này lại khiến Bùi Hựu bất ngờ: "Nàng vẫn còn để tâm đến nàng ta sao?"

Đoạn 106:
"“沒有。”溫凝嘟囔,“我才不會無理取鬧。”"
-> "Không có." Ôn Ngưng lầm bầm, "Ta mới không vô cớ gây sự."

Đoạn 107:
"裴宥低眸看窩在自己胸口蹙着眉頭的小姑娘,眼底點起幾分笑意:“回京那日太多事情要交代,在書房待了一整夜,大哥可為我作證。”"
-> Bùi Hựu cúi mắt nhìn cô nương nhỏ đang rúc vào lòng mình, nhíu mày, đáy mắt ánh lên vài phần ý cười: "Ngày về kinh có quá nhiều chuyện phải sắp xếp, ta đã ở thư phòng suốt một đêm, đại ca có thể làm chứng cho ta."

Đoạn 108:
"溫凝被他的眼神看得有些局促,她明明是不介意的,也不知今日怎麼就莫名其妙想那些亂七八糟的。"
-> Ôn Ngưng bị ánh mắt chàng nhìn đến có chút bối rối. Nàng rõ ràng là không để tâm, cũng chẳng biết hôm nay sao lại vô cớ nghĩ đến những chuyện vớ vẩn đó.

Đoạn 109:
"裴宥卻是第一次在她臉上看到這種神色,心頭有輕微的癢,擡起她的臉便親了上去。"
-> Bùi Hựu lại là lần đầu tiên thấy thần sắc này trên mặt nàng, trong lòng có chút ngứa ngáy, nâng mặt nàng lên liền hôn xuống.

Đoạn 110:
"柔軟的唇碰在一起,只是極輕地吮,也有幾分纏綿的味道。"
-> Đôi môi mềm mại chạm vào nhau, chỉ khẽ mút nhẹ, cũng có vài phần hương vị triền miên.

Đoạn 111:
"太久不見,溫凝還是更想同他說說話,並未讓他深入,一吻結束就將他推開了些。"
-> Lâu quá không gặp, Ôn Ngưng vẫn muốn nói chuyện với chàng hơn, không để chàng đi sâu hơn, một nụ hôn kết thúc liền đẩy chàng ra một chút.

Đoạn 112:
"“大理寺怎樣關着你的?未定罪,應該不能給你下獄?你好歹是國公府的世子爺,該沒人敢苛待你?”"
-> "Đại Lý Tự giam giữ chàng thế nào? Chưa định tội, hẳn là không thể tống chàng vào ngục? Chàng dù sao cũng là thế tử gia của Quốc công phủ, chắc không ai dám bạc đãi chàng?"

Đoạn 113:
"裴宥也不糾纏,又撚了她一撮頭發在手指上把玩,懶散地“嗯”了一聲。"
-> Bùi Hựu cũng không dây dưa, lại vặn một lọn tóc nàng trên ngón tay mà đùa nghịch, lười biếng "ừm" một tiếng.

Đoạn 114:
"“上次在汝南的客棧,你就是想與我說這件事對不對?”"
-> "Lần trước ở khách sạn Nhữ Nam, chàng chính là muốn nói với ta chuyện này đúng không?"

Đoạn 115:
"“嗯。”"
-> "Ừm."

Đoạn 116:
"“以後這樣的事還是要與我說,不能……不能忘了。”"
-> "Sau này những chuyện như vậy vẫn phải nói với ta, không thể... không thể quên."

Đoạn 117:
"“嗯。”"
-> "Ừm."

Đoạn 118:
"“你困了?”"
-> "Chàng buồn ngủ sao?"

Đoạn 119:
"聽他心不在焉地“嗯”了三聲,溫凝才意識到此時已經非常晚了,從他身上爬起來。"
-> Nghe chàng lơ đãng "ừm" ba tiếng, Ôn Ngưng mới nhận ra lúc này đã rất muộn rồi, liền từ trên người chàng bò dậy.

Đoạn 120:
"身上的溫香軟玉就這麼沒了,裴宥擡了下眉:“倒也沒那麼困。”"
-> Hương thơm mềm mại trên người cứ thế biến mất, Bùi Hựu nhướng mày: "Cũng không đến nỗi buồn ngủ như vậy."

Đoạn 121:
"溫凝已經鑽到被衾裏,擡眸掃見他眼底隱隱的淤青,輕哼一聲:“全身上下嘴最硬。”"
-> Ôn Ngưng đã chui vào trong chăn, ngẩng mắt nhìn thấy quầng thâm mờ nhạt dưới mắt chàng, khẽ hừ một tiếng: "Toàn thân trên dưới, miệng là cứng nhất."

Đoạn 122:
"翻身睡覺。"
-> Nàng trở mình ngủ.

Đoạn 123:
"正掀被打算摟人的裴宥動作一頓,聲音略有些奇異:“那倒未必。”"
-> Bùi Hựu đang vén chăn định ôm người, động tác khựng lại, giọng nói có chút kỳ lạ: "Điều đó chưa chắc."

Đoạn 124:
"溫凝眼都閉上了,不期然被人掌住後頸,她睜眼,便正對一雙別有深意的黑眸:“溫凝,不是洞房花燭夜?”"
-> Ôn Ngưng đã nhắm mắt, bất ngờ bị người ta giữ gáy. Nàng mở mắt, liền đối diện với đôi mắt đen láy đầy thâm ý: "Ôn Ngưng, không phải động phòng hoa chúc sao?"

Đoạn 125:
"“來試試?”"
-> "Thử xem?"

Kiểm tra lại các yêu cầu:
- Tên nhân vật đã thay thế.
- Không dùng Markdown.
- Trình bày theo từng đoạn văn ngắn, mỗi đoạn cách nhau một dòng trống.
- Từ lóng/khái niệm văn hóa: "下值" -> "tan sở", "掐指一算" -> "tính ra", "截了胡" -> "cản trở", "柔腸百結" -> "tâm trạng bồn chồn", "甕着嗓音" -> "giọng mũi", "溫香軟玉" -> "hương thơm mềm mại". Các từ này đã được thay thế bằng từ sát nghĩa và phù hợp với văn phong cổ đại.
- Không giải thích, không nhắc lại prompt.
- Chỉ trả về nội dung hoàn toàn bằng chữ Tiếng Việt.

Tất cả các yêu cầu đã được đáp ứng.

Đề xuất Trọng Sinh: Bị Bức Làm Thông Phòng? Ta Xoay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện