Đại nhân... quả thật là Bùi đại nhân cũng tinh thông nghệ thuật thủ thương, hà ha... Có người gượng cười lên tiếng, phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm, khen ngợi rằng: “Đại nhân tài văn kiêm võ, thật khiến muội phục muội kính!”
Chợt một thoáng vắng lặng tại trung đình vang lên những tiếng thán phục thầm: “Đại nhân thủ thuật lăng thương tinh tuyệt,” vân vân.
Ôn Ngưng không biết về binh pháp thương thuật, chẳng rõ những lời khen ấy là sự tôn kính chân thành hay đơn thuần là bọn họ cố ý lấy lòng, hay phải chăng chiêu thức vừa rồi của Bùi Hựu thật sự võ nghệ phi phàm; có thể cũng bởi chẳng ai ngờ một trạng nguyên Nho học lại có chút tài năng võ nghệ.
Thế nhưng trên khuôn mặt Bùi Hựu vẫn đọng lạnh ý, không hề tan biến theo không khí hòa dịu, y lạnh lùng liếc mắt nhìn mọi người rồi chống tay bỏ đi.
Ôn Ngưng tất nhiên theo sau bước chân của y. Bước chân y nhanh đến nỗi nàng phải gắng sức chạy bộ mới đuổi kịp.
Ôn Lan cũng là lần đầu tiên chứng kiến Bùi Hựu bộc lộ cơn giận dữ sắc bén như thế; lúc nãy cũng bị khí thế ấy áp chế đến nỗi không dám hé môi, bây giờ đi phía sau vẫn giữ im lặng, chỉ khẽ giơ tay chỉ về phía Ôn Ngưng.
“Nàng đó, là một nữ nhân, sao lại xem bọn nam tử múa đao thương thế này? Nhỡ xảy chuyện gì thì sao?”
Khi đến chiếc ngoặt, y cũng không quản hai người, tự mình lui về phòng.
Dẫu Bùi Hựu dẫn mọi người về trú tại quan dực, nhưng những ngày ấy, Ôn Ngưng chưa từng cùng y ở chung một phòng. Rốt cuộc nàng chỉ cầm tiểu dược thương mà thôi, quá gần gũi e rằng khiến người khác tò mò.
Thế nhưng lúc này vẫn còn sớm, nàng khéo léo theo vào trong, “pha trà rót nước” cũng không có chi bất thình lình.
Vừa bước vào phòng Bùi Hựu, Ôn Ngưng thật lòng rót một ấm trà dâng lên y.
Thế nhưng trên gương mặt Bùi Hựu vẫn còn ánh lạnh lùng, y rước y phục lên ngồi, lấy sách ra đọc, không thèm ngó tới nàng, rõ ràng còn giận hờn chưa dứt.
“Ta thật ra là vì trong phòng quá buồn chán...” Ôn Ngưng biết y đang hờn gì, chiêu thương ấy khiến nàng cũng sợ hãi chân mềm nhũn.
“Lúc sau ta sẽ tìm một chỗ đông người mà ngồi được chăng?” Nàng đặt trà trước mặt Bùi Hựu.
“Còn có ‘lúc sau’ sao?” Bùi Hựu ngẩng lên, lạnh lùng nhìn nàng.
Ôn Ngưng bĩu môi, lại không định để y dễ dàng nắm phần thắng vì chiều lòng.
Một mình nàng khi buồn chán tất phải tìm chốn tạm vui để tiêu khiển, hôm nay chỉ là một tai nạn bất ngờ mà thôi.
“Ê, ngươi biết múa thương đấy à?” Nàng quyết định chuyển đề tài: “Cũng là do vị tướng trẻ kia dạy võ cho ngươi sao?”
Mi mắt Bùi Hựu chớp nhẹ, ngước nhìn cuốn sách trên tay, không trả lời.
“Ta xem dường như quân gia Tạ rất tôn trọng người múa thương, có lẽ bởi vị tướng Tạ năm xưa tinh thông thương thuật mặc dù tướng lĩnh trẻ tuổi.” Ôn Ngưng tự nói.
Không ngờ tiền kiếp y nhanh chóng chiếm được lòng người trong quân Tạ, trận đầu chiến đấu khiến họ nguyện làm cánh tay trái phải, trung thành tuyệt đối.
Suy nghĩ đến đó, Ôn Ngưng muốn khuyên y đừng nên phòng bị với quân Tạ quá mức, bởi tiền kiếp họ hết lòng trung thành với y.
Nhưng Bùi Hựu không đáp lời, vẫn cứ im lặng chằm chằm vào sách, nàng cũng chẳng biết nói sao để hợp thời, kiếp này có khác kiếp trước hay không, đành bỏ qua.
Nàng vừa định rời đi thì bị y nắm cổ tay giữ lại.
Bùi Hựu kéo nàng lên đầu gối, thở dài, vẻ mặt dịu dàng hơn nhiều so với lúc nãy: “Bọn họ chỉ là một nhóm gã cộc cằn, đao kiếm vô tình, ta không muốn ở ngoài lại lo lắng cho sự an nguy của nàng. Chỉ vài ngày nữa thôi, nàng tránh xa họ được không?”
Ôn Ngưng vốn không muốn nhượng bộ, nhưng trước lời ngon ngọt của y, nàng cũng mềm lòng, lí nhí: “Nhưng ta thật không muốn một mình ở trong phòng phó...”
“Nàng ngoan hơn chút, hai ngày nữa ta sẽ dẫn nàng ra ngoài một chuyến.” Bùi Hựu vuốt tóc mai nàng đằng sau tai, “chỉ có hai ta mà thôi.”
“Thật sao?” Nàng mừng rỡ, được dẫn đi chơi ư!
“Ừ, lúc đó phải khoác y phục nữ tử đấy.”
Ôn Ngưng mừng rỡ hớn hở: “Vậy để ta về chuẩn bị ngay bây giờ.”
Nàng nhảy xuống đầu gối Bùi Hựu, phấn khởi chạy về phòng riêng.
Bùi Hựu nhìn theo bóng lưng nàng, trong đôi mắt đen sâu lóe lên nụ cười nhẹ, nhưng khi dáng người nàng vừa khuất sau cánh cửa, nụ cười kia cũng ngay lập tức biến mất.
Y cúi mặt, lại thành vị Bùi đại nhân lạnh lùng cao ngạo.
Tiếng nói cười tại trung đình vẫn vang vọng, nhóm tướng sĩ tụ tập bàn luận điều gì đó, y liếc xuống phía dưới một cái, lại nhìn tay mình hiện cầm thương, vẻ mặt càng thêm cô độc.
Lát sau y đứng lên, đóng cửa sổ lại, tiếng ồn bên dưới liền không còn vọng vào.
Đã hứa với Bùi Hựu như vậy, nên trong hai ngày tiếp theo, Ôn Ngưng ngoan ngoãn ở phòng riêng.
Hình như sự cố hôm đó cũng làm nguội đi sự hứng khởi của binh sĩ, ban ngày họ không múa thương chém kiếm mà chỉ chơi cuju trong sân.
Điều này là dịp may cho Ôn Ngưng, nàng ngả người dựa cửa sổ lầu hai, cửa phòng khép cửa, nhưng sự náo nhiệt vẫn trọn vẹn trong tầm mắt.
Ngày thứ ba, quả thực như lời y nói, Bùi Hựu dẫn nàng ra ngoài.
Chưa đến lúc mặt trời mọc đã có người gõ cửa phòng nàng, nhìn bộ y phục biết là tà thần theo hầu bên Bùi Hựu, nàng liền mang theo hành trang chuẩn bị sẳn sàng ra đi.
“Sớm vậy? Việc triều đình đều đã xử lý xong rồi sao?”
“Giao cho đại ca rồi.”
“Vậy ta đi đâu? Khi nào trở?”
Bùi Hựu một tay đặt nàng vào trong xa, “đi đến nơi rồi sẽ biết.”
Y không truyền lệnh cho tướng sĩ hộ tống, tự mình cầm cương điều khiển xa cỗ. Ôn Ngưng tâm tình tốt, không bận tâm đi đâu, trên xe chỉ có hai người, nàng lấy áo y chuẩn bị thay, đơn giản búi tóc lại.
Nghĩ kỹ, cũng tỉ mỉ đánh chút phấn son lên gương mặt.
Chỉ có điều thời gian xe đi lâu hơn nàng tưởng, trời mờ sáng lên xe ra đi, lúc dừng lại đã là buổi trưa.
Bùi Hựu lái xe quen thuộc, đưa nàng dùng cơm trưa, dừng tại khách điếm nghỉ hành, bỏ hành lý rồi mới đi tiếp.
Vừa vào thành, Ôn Ngưng liền quan sát bốn phía. Nàng không quen thành thị Lĩnh Nam, khi qua cửa thành thấy bảng tên “Nhữ Nam” mới biết tên thành này.
Hình như không khác thành phố Vũ Tây bao nhiêu, từ phong cách kiến trúc đến y phục cư dân không giống Giang Nam, mỗi thành đều một kiểu riêng.
Bùi Hựu đưa nàng đến đây làm gì?
Nơi này chẳng giống Vũ Tây là trung tâm phồn hoa, cũng không có gì đặc sắc về phong tục.
Cho đến khi xe dừng trước một căn nhà dân, Ôn Ngưng chợt nhận ra.
Chốn này... chính là quê hương Bùi Hựu?
Hoặc nói, là quê hương của vợ chồng họ Vương Thị, nơi Bùi Hựu lớn lên?
Trước kia Ôn Ngưng chỉ biết Bùi Hựu đến từ Lĩnh Nam, chưa từng rõ chốn nào trong Lĩnh Nam, chẳng ngờ nơi hẻo lánh đến mức không ai biết mặt tên mảy may này lại là Nhữ Nam.
Nhìn Bùi Hựu cầm chìa khóa mở cửa trực tiếp khiến nàng càng thêm vững lòng.
“Đây có phải là nhà cũ của ngươi không?” Ôn Ngưng không giấu được mừng rỡ.
Nhìn kìa, rõ ràng y là người có lòng trung tín.
Mười lăm tuổi rời khỏi nơi này, đã tám năm trôi qua, vợ chồng họ Vương không còn ở đây nữa, vậy mà y vẫn nhớ trở về thăm.
“Ngươi bảo sao?” Bùi Hựu mỉm cười nhẹ, nắm lấy tay nàng bước vào nhà.
Căn nhà nhỏ xinh, lại chật hẹp hơn phủ họ Vương trong kinh thành, rõ ràng đời sống gia đình thời bấy giờ nghèo túng.
Sân nhà chừng lòng bàn tay, lâu ngày không có người ở nên cỏ dại mọc um tùm. Vào trong phòng phủ đầy bụi bặm.
Bùi Hựu vốn có phần kén sạch, tình nguyện mở cửa sổ trong nhà, vào phòng trong lấy cây chổi lông nhạn ra quét bụi.
Ôn Ngưng chưa từng làm việc này, cũng lần đầu thấy Bùi Hựu quét nhà, chăm chú nhìn một hồi rồi cũng cầm cây chổi quét theo sau y.
Do bụi nhiều, nàng không có kinh nghiệm, vừa quét bụi bay mịt mù bụi.
Ban đầu nàng hơi ngượng ngùng, sau thấy Bùi Hựu làm việc không hề dơ bẩn mà còn thanh cao tựa đang làm chuyện văn nhã, nàng nảy sinh ý cợt: cố tình quét bụi về phía y.
“Ôn Ngưng,” Bùi Hựu ngoái đầu nhìn lại.
Hôm nay y khoác bộ y trắng, gần như sắp thành màu xám, tóc lúc nào cũng tề chỉnh giờ bị phủ bụi, mặt cũng khó得 lấm lem.
Ôn Ngưng vừa nhìn liền bật cười khẽ.
Nhưng Bùi Hựu không vòng vo như nàng, hắn dùng cây chổi lông đen sẫm trên tay quét lên mặt nàng một cái.
Nàng trang điểm công phu kia!
“Bùi Thự Chi!!!” Nàng cầm cây chổi đâm về phía y.
Hai người nghịch ngợm trong nhà, không rõ là quét bụi hay ăn bụi mà cuối cùng bộ áo y lựa chọn cẩn thận của nàng lấm tấm không thể coi, bộ y trắng của y cũng lem luốc.
Ôn Ngưng thì vui mừng khôn xiết, gương mặt lúc nào cũng tràn nụ cười.
Quét bụi xong, Bùi Hựu lấy cây tre dẫn nàng ra sân đuổi táo.
Ôn Ngưng khi mới vào không nhận ra trong sân nhỏ có một cây táo; giờ là mùa hè, táo chín rộ, nhiều năm không ai chăm sóc nhưng vẫn xanh tốt, Bùi Hựu chĩa cây tre đung đưa, táo xanh lập tức rơi lả tả.
“Bùi Hựu, ngươi có mỗi mùa hè đều đuổi táo như thế này chăng?”
Thật là thú vị!
Y đuổi táo, nàng lấy rổ nhặt dưới đất, chẳng mấy chốc đã đầy mấy rổ.
“Ngọt thật.” Nhà không có nước, nàng cũng không ngại bẩn, lấy khăn lau qua rồi nhét một quả vào miệng.
Lại lấy quả khác, đưa lên môi Bùi Hựu: “Ngươi xem sao?”
Bùi Hựu mỉm cười nhẹ: “Tạm được.”
Ôn Ngưng liếc y, rõ ràng rất thích, sao phải tỏ vẻ giữ ý đến thế.
Vừa đuổi táo xong trời cũng tối dần, Bùi Hựu kéo tay nàng vào hậu viện.
Hậu viện nhỏ hẹp, chỉ có một giếng nước; nhưng qua cửa hậu có một con sông.
Mùa hè sông bì thế này, sinh vật thường gặp là... đom đóm.
Ôn Ngưng suýt thốt lên, bị y dơ tay ngăn mồm: “Suỵt.”
Y nắm tay nàng nhẹ nhàng đi qua.
Cỏ mùa hè um tùm, y dẫn nàng vào trong đám cỏ rồi ngả mình nằm xuống.
Vừa theo y nằm xuống, nàng liền bị y ôm vào lòng. Ngước mắt nhìn theo ánh mắt y, là một bầu trời sao đầy lấp lánh.
“Thật đẹp đẽ.” Tiếng nàng nhỏ đến mức người ngoài khó nghe.
Đom đóm bay lượn, bầu trời đầy sao, tai chỉ nghe tiếng côn trùng kêu rỉ rả.
Cuộc sống tại chốn biên trấn nhỏ bé này, có phải yên bình đến vậy chăng?
Chỉ một buổi nửa ngày, Ôn Ngưng như nhìn thấy một góc đời sơ khai của Bùi Hựu, thanh nhàn, nhẹ nhàng và thăm thẳm.
“Ngày trước ngươi có thích nằm ở đây không?” Dường như thế giới chỉ còn lại hai người.
Bùi Hựu nhìn lên trời, ánh mắt dịu dàng hiếm hoi: “Trước kia thường ngồi ở đây đọc sách.”
“Cả buổi đêm cũng đọc sao?”
“Đôi khi ngượng chừng không hay cho đến lúc mặt trời lặn, mẫu thân sẽ cầm đèn mà tìm ta.”
“Cây táo trong sân này là do phu nhân Vương trồng sao?”
“Bẫy phụ thân trồng.”
“Người thường làm những gì?” “Bẫy cá? Bắt tôm?” Âm thanh Bùi Hựu cùng nhẹ nhàng: “Cá tôm trong sông này rất tươi ngon.”
“Nếu vậy ngày mai chúng ta lại bắt một chút nhé?”
Bùi Hựu không đáp lời.
Ôn Ngưng khom người bên trong lòng y: “Chờ ta bắt được kẻ thủ ác kia, rồi đón... đón phụ thân mẫu thân về đây.”
Đổi cách xưng hô, nàng đỏ mặt thẹn thùng.
Bùi Hựu hạ mắt, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng.
Không hiểu thế gian sao lại có người con gái hợp ý y đến vậy.
Ý niệm thoáng chốc, y cúi đầu định hôn nàng.
“Ngày tháng ở nơi này chẳng phải vui hơn kinh thành rất nhiều sao?” Cô nhỏ ngây thơ không hề hay biết mình đang quyến rũ, tự nhiên nói chuyện cùng y.
Bùi Hựu quay lưng hành động, ôm nàng vào lòng: “Chẳng hẳn thế.”
“Ngày đó biên cương không an ổn như bây giờ, ta cũng từng...” Lời y dứt ở đó.
Y từng ở Nhữ Nam ăn xin, sau được vợ chồng họ Vương cứu giúp, mấy đứa trẻ quanh đó phát hiện, không tránh khỏi lời châm chọc, nhạo báng.
“Sao vậy?” Ôn Ngưng hỏi.
“Không có gì.” Y vuốt tóc nàng: “Chỗ nào cũng có thiện ác, chỉ là kinh thành người tình cảm phức tạp hơn một chút thôi.”
Ôn Ngưng nghĩ cũng phải, kinh thành cũng có Thôn Vọng Trang mà y yêu thích.
Hai người ngắm sao trên đám cỏ khá lâu, nàng còn đứng dậy thử bắt đom đóm, còn y chỉ ngẩn ngơ nhìn, không giúp đỡ, cuối cùng thất bại.
Khi ra về, nàng lấy khăn vắt nước bên sông, rửa mặt thật sạch cho cả hai.
“Những quả táo này xử lý sao đây?” Còn nhiều rổ táo, “bao giờ các ngươi ăn hết? Ăn không hết thì sao?”
Chẳng lẽ đem về Vũ Tây hết sao.
Có lẽ bởi trên mặt nàng còn chút vẩn bụi, Bùi Hựu cầm khăn lau mặt, cúi đầu lau cho nàng: “Mẫu thân từng từng nhà tặng cho hàng xóm.”
Đôi mắt Ôn Ngưng rạng rỡ: “Vậy chúng ta cũng đi chứ?”
“Đi!” Y cầm hai rổ táo bước ra ngoài.
Việc này với nàng không khó, vốn thích náo nhiệt, giỏi kết giao, Bùi Hựu rõ ràng khác nàng nhưng y cũng không phá hỏng hứng thú của nàng, nàng muốn đi thì y theo sau.
Đêm đã xuống từ nửa canh giờ, thị trấn biên ải không náo nhiệt như các thành lớn. Mới qua giờ Tử, lều nhà đã thắp đèn, đường vắng bóng người qua lại.
Hai người cả ngày hôm đó đều vui vẻ.
Ôn Ngưng nghĩ Bùi Hựu đặc biệt trở về quê hương lần này, dường như rất lưu luyến. Phu nhân họ Vương tính tình hào sảng, mối quan hệ với láng giềng phải rất tốt đẹp.
Nàng đi trao táo cho hàng xóm, để y có dịp gặp lại biết bao người quen, cũng mong một ngày kết thúc viên mãn.
Không ngờ vừa gửi đi lại có điều mờ ám lộ ra.
Đến nhà đầu tiên, ngay sát phủ họ Vương, cửa mở gần như ngay tức khắc, nàng khẽ vui vẻ nói: “Ta là phụ nữ hàng xóm họ Vương, lâu ngày không trở lại quê, hôm nay cùng phu quân trở về thăm, đặc biệt mang ít táo mùa hè từ nhà gửi sang.”
Thế nhưng chưa kịp nói hết câu cửa đã khép sầm lại trước mặt nàng, đập vào mặt nàng một gáo nước lạnh.
Chẳng lẽ bởi hôm nay nàng cùng Bùi Hựu đùa giỡn quá trớn nên ngoại hình mất thiện cảm?
Ôn Ngưng ngượng ngùng ngoảnh mặt nhìn y, Bùi Hựu cũng hơi bất ngờ, cau mày.
Nhưng như vậy mà vừa vội vã ngoảnh lui thì kỳ, mất thể diện lắm...
Nên nàng lại đi gõ cửa nhà thứ hai.
Lần này tuy không đóng cửa ngay nhưng nghe câu “Phụ nữ hàng xóm họ Vương” thì mặt đối phương đầy hoảng sợ, giọng nói run run: “Cám... cám ơn, đại... đại nhân thành ý tiểu nữ... tâm... tâm đắc rồi, thôi... thôi không nhận...”
Nói đến giữa chừng, có vẻ cảm thấy không đúng, chuyển sang giọng run rẩy: “Cám... cám ơn...”
Đón lấy rổ táo trong tay nàng rồi “rầm” đóng cửa lại.
Lần này Ôn Ngưng không thấy ngượng nữa, nhíu mày trao đổi ánh mắt khó hiểu với Bùi Hựu.
“Đi tiếp hẳn phía trước xem sao.” Bùi Hựu khóe mắt đã trầm xuống.
Lần này y nhận lấy rổ táo từ tay nàng, tự mình ra gõ cửa.
Người ra mở là một phụ nữ, nhìn thấy y thoáng bất ngờ, chưa kịp nghe y giới thiệu, đã hoảng loạn quỳ xuống: “Vương công tử! Vương công tử, việc sách vở năm mười tuổi đó thật không phải do mẫu Phùng nhà chúng tôi đốt đâu! Đại nhân đại lượng thứ tha cho nhà chúng tôi đi!”
“Nhà tôi có già có trẻ mười mấy người đều nhờ vào mẫu Phùng nuôi, Vương công tử muốn giết thì giết tôi, xin đừng giết mẫu Phùng!”
Cảnh tượng ấy khiến lòng người chùng xuống, đêm dần sâu, bầu trời cũng thắm đượm yên bình như xưa.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi