Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 16: Kéo mao hổ trút giận

Đường Hồng Loan tức đến phát điên, hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Sóc.

Nếu không phải vừa rồi bị ép trị chân cho hắn, nàng đâu đến nỗi kiệt sức và đói đến thế? Nếu không phải tên khốn này cố tình chạy nhảy loạn xạ, nàng đâu đến nỗi ngũ tạng lục phủ như đang bị đảo điên trong chảo nóng?

“Ọe...” Vẫn không nhịn được, nàng nôn thốc nôn tháo.

Đám thú nhân xung quanh đứng xem chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ: Yếu đến thế cơ à?

“Ngươi xem, nàng đều thành ra dạng này rồi, còn đi tiếp thế nào?” Tiêu Sóc lúc này lại giả vờ tỏ ra rất quan tâm, “Không bằng nghỉ một lát, cho nàng kiếm chút gì ăn.”

Ai mà chẳng nhìn ra tâm tư nhỏ mọn của Tiêu Sóc? Diễm Thần tức giận trợn mắt, nhưng cũng chẳng làm gì được, chỉ đành hừ hừ thở mạnh, trừng mắt nhìn cả Tiêu Sóc lẫn Đường Hồng Loan. Tên khốn này vốn dĩ đã không định an phận đi dập đầu, nay mang theo cái người đàn bà này đúng là phiền phức chồng chất phiền phức.

Đường Hồng Loan thoáng liếc nhìn Diễm Thần, trong lòng thầm mắng: Toàn một lũ chó đực như nhau!

Thanh Uyên và Bích Trạch thì nhất quyết không chịu xuống. Đi thì đi, dừng thì dừng, tuyệt không một lời oán thán, lầm lũi như hai cỗ máy vô tri vì sợ dính vào thị phi.

“Ta thật sự đói rồi...” Đường Hồng Loan cắn môi, ánh mắt luân chuyển giữa bốn vị thú phu, nhưng chẳng ai chịu đối diện với nàng, tất cả đều giả vờ nhìn hướng khác.

Tối hôm qua nàng dùng dị năng chữa mặt vốn đã tiêu hao nhiều thể lực, sáng nay chưa kịp ăn sáng, vừa rồi lại bị Tiêu Sóc ép dùng dị năng, rồi còn bị chạy điên cuồng... Nàng thật sự quá khổ cực rồi!

“Ta vừa mệt vừa đói!” Nàng quyết định nâng giọng, thẳng thừng nằm ườn xuống đất, “Yêu cầu nghỉ ngơi!”

Tiêu Sóc cười, đúng ý hắn.

“Đường Hồng Loan, ngươi đừng quá đáng!” Diễm Thần nhìn không xuống. Nữ nhân này có phải quá kiêu ngạo không? Hắn cũng biết Tiêu Sóc cố tình chơi nàng, nhưng cũng không đến nỗi khoa trương thế chứ?

Đường Hồng Loan cũng thở hồng hộc. Nàng vốn dĩ không muốn Tiêu Sóc cõng, nhưng Diễm Thần lại cứ giả vờ mù. Nói cho cùng, nàng thảm hại thế này, Diễm Thần chính là đồng lõa!

“Muốn đi tiếp cũng được, đổi người cõng!”

“Vậy ngươi xem Bích Trạch với Thanh Uyên, chọn ai...” Diễm Thần đẩy bóng.

Hai thú phu bị điểm danh đột nhiên mặt tối sầm lại. Diễm Thần có ý gì? Định lôi bọn hắn vào vũng bùn này à?

“Hai người họ không được!” Đường Hồng Loan không chút do dự cự tuyệt: “Ta sợ độ cao, ta lại còn sợ rắn!”

Thế là sắc mặt hai người kia mới trở lại bình thường, an tâm đứng xem kịch tiếp.

Nhớ lại hôm qua Đường Hồng Loan còn chủ động nhắc muốn hắn dẫn đi, Diễm Thần mặt đen như nhọ nồi. Con khốn này, chán Tiêu Sóc rồi nên giờ chộp được cơ hội là định trèo lên lưng hắn chứ gì? Rõ ràng là cố ý, quỷ mới tin ả sợ cao với sợ rắn!

“Đi săn về ăn cơm!” Diễm Thần quát giận một tiếng, rồi nhanh như chớp biến mất vào rừng.

“Giang Trình, thôi thì nghỉ một lát đi, dù sao hôm nay cũng không kịp về đâu...” Lão tư tế cũng đã thấm mệt, nhưng vì tuổi già sức yếu nên lão ngại không dám lên tiếng trước.

“Ừm!” Giang Trình trong lòng bực bội, nhưng bị kẹp giữa hai con hổ dữ Diễm Thần và Tiêu Sóc, hắn chẳng nắm được chút quyền chủ động nào, đành phải phân tán người đi săn, đồng thời để lại hai thú nhân canh chừng Tiêu Sóc và Đường Hồng Loan.

“Dù sao cũng đang nghỉ, hay là ngươi trị chân cho ta thêm chút nữa đi!” Tiêu Sóc thản nhiên nói, đôi mắt bạc nhìn lên trời như thể lời này chẳng phải phát ra từ miệng hắn.

Nếu không sợ bị đánh, Đường Hồng Loan nhất định sẽ thét cho thằng nhãi này một chữ "Cút".

Nhưng đang ở dưới mái nhà người khác... Nàng lật người, coi như không nghe thấy. Trị chân cho ngươi? Thà ngủ một giấc còn hơn!

Lão tư tế lại không nhàn rỗi, ngồi ngắm nghía hoàn cảnh xung quanh, mắt già sáng lên khi thấy một cây mận dại, trên cành sai trĩu quả.

Ông chậm rãi chống gậy hái xuống vài quả.

Liếc nhìn Đường Hồng Loan đang nằm, lại hái thêm mấy quả, đặt bên cạnh nàng. Tuổi trẻ thú nhân không thích mấy thứ này, nhưng con gái vẫn thích ăn hoa quả.

Không lâu sau, tiếng hổ gầm điếc tai lại đánh thức Đường Hồng Loan - tín hiệu tập hợp.

Săn đủ thú để ăn là được, không cần nhiều.

Hai khối thịt đỏ tươi rơi xuống trước mặt Đường Hồng Loan và Tiêu Sóc, còn vương máu.

“Ăn đi!” Tiêu Sóc nhặt lên liền gặm.

Đường Hồng Loan méo miệng. Ăn cái con khỉ! “Nướng lên một chút đi?”

“Nướng lên một chút!” Tiêu Sóc nâng giọng, “Diễm Thần, nhóm lửa đi!”

Đường Hồng Loan thật muốn đá bay tên này. Hắn định nhân lúc này mượn tay mình trả thù Diễm Thần đấy à? Bụng đói cồn cào nhưng thịt sống nàng chết cũng không nuốt nổi. Nàng ấm ức nhặt mấy quả mận của Lão tư tế lên ăn tạm.

Diễm Thần vốn đã nóng tính, giờ hỏa khí càng bốc lên ngùn ngụt! Hắn nhảy bổ đến trước mặt Tiêu Sóc gầm thét, há miệng rộng như muốn nuốt sống đối phương. Đường Hồng Loan thức thời lùi ra xa, phòng hờ tên này phát điên cắn người thật.

“Nàng nói là muốn nướng một chút!” Tiêu Sóc tiếp tục châm ngòi.

Diễm Thần trợn mắt hổ, hướng về phía Đường Hồng Loan gầm lên giận dữ.

“Cũng không thiếu chút thời gian này, nhóm lửa nướng đi!” Lão tư tế lại phải đứng ra hòa giải.

Đường Hồng Loan liếc nhìn Lão tư tế. May mà có ông lão "ba phải" này... Trách sao bộ lạc luôn cần những người già chủ trì đại sự.

“Ngươi nhóm lửa đi!” Diễm Thần hóa về hình người, trừng mắt nhìn Tiêu Sóc.

“Ta đang bị thương, ta còn phải cõng nàng, lát nữa còn phải dập đầu ba mươi cái cho Sơn Thần, bắt ta nhóm lửa mà nghe được à?” Tiêu Sóc phản bác: “Ngươi rảnh rang nhất, không ngươi thì ai?”

Diễm Thần không thể phản bác, đành thở hừ hự nhóm lửa.

Cuối cùng cũng ăn được thịt nướng như ý, lại gặm thêm vài quả dại, Đường Hồng Loan cảm thấy năng lượng dần hồi phục.

Đoàn người lại lên đường.

Đã ăn no, Tiêu Sóc lại "ân cần" muốn cõng nàng, Đường Hồng Loan đành cam chịu bò lên lưng hắn.

Diễm Thần đi sát phía sau Tiêu Sóc.

Chặng đường này vẫn lắc lư dữ dội như cũ. Đường Hồng Loan nghiến răng nghiến lợi, chỉ còn cách nhổ lông hổ để trút giận.

“Chân ta đau!” Tiêu Sóc đột ngột ném xuống một câu rồi dừng hẳn khi trời đã tối sầm.

Giang Trình bất mãn: “Thật phiền phức!”

“Chê ta phiền thì ngươi tự đi mà dập đầu!” Tiêu Sóc ném Đường Hồng Loan xuống đất, hóa về hình người: “Đau quá, không đi nổi nữa.”

“Ngươi trị chân cho hắn đi!” Diễm Thần mất kiên nhẫn, gằn giọng với Đường Hồng Loan.

“Ta không!” Đường Hồng Loan thẳng thừng cự tuyệt. Dựa vào cái gì hắn bảo trị là nàng phải trị?

Diễm Thần nổi xù lông, đôi mắt đỏ rực như muốn phun lửa nhìn chằm chằm Tiêu Sóc. Hắn muốn đánh Đường Hồng Loan nhưng sợ mất mặt, nên tốt nhất là đánh Tiêu Sóc cho hả giận!

Tiêu Sóc nhếch mép cười khẩy. Lại một trận giương cung bạt kiếm sắp nổ ra.

Đường Hồng Loan thở dốc nhìn hai gã thú phu, một băng một hỏa, không biết lần này có thực sự lao vào đánh nhau không?

Đề xuất Hiện Đại: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân, Thiếp Liền Bỏ Trốn
Quay lại truyện Ác sủng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Có lịch đăng không ạ?

Vọng Tư
Vọng Tư [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
1 tháng trước

Không á bà, dựa vào độ siêng thui ạ.

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Hóng truyện quáaa

hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

hóng

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Có chương mới rồi, truyện hay nha

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Úi thú nhận NP nè, hóng hóng nhaa

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện