Hắc Miêu Thú bừng nộ, vươn móng vuốt chỉ thẳng lên tường, lộ vẻ khinh bỉ: “Chữ trên tường cũng không nhìn rõ sao?”
Việc này cổ Diêu cũng đã từng gặp không ít lần, nhưng y vốn chẳng hứng thú nhận đơn đặt hàng ồ ạt, chỉ cần có linh đan nào thì luyện đan ấy. Linh thảo phần nhiều sinh trưởng từ mảnh linh điền trong không gian đan các, bởi công lực của y thăng tiến, không gian mở rộng cùng trình độ linh điền đan các được nâng cao, nên linh thảo loại này phát triển rất nhanh.
Cho nên y đặc biệt dán một tờ thông báo, chữ lớn rõ ràng ghi lấy: “Xin miễn nhận đơn đặt hàng.”
Phong Trưởng Lão hiển nhiên thấy được tờ thông báo ấy, song hắn chỉ cho rằng lời tuyên bố kia chỉ dùng được để đối phó mấy thế lực nhỏ, Thiên Kiếm Môn sao thể so bì với mấy thế lực nhỏ kia? Vậy nên lão vẫn cứng rắn nói: “Bảo chủ quán ra đây! Lão phu là Phong Trưởng Lão của Thiên Kiếm Môn, muốn trực tiếp cùng chủ quán thương thảo.”
Lấy một tiểu hạ nhân mà đối phó lão ta sao? Nếu không một đấm vỗ bay tiểu hạ nhân ấy ra ngoài thì đã là tính tình của lão tốt rồi.
“Này! Không biết chữ thì lăn đi cho khuất mắt ta!” Hắc Miêu Thú cũng tức giận, chạy đến đây để làm cậu chủ sao?
“Ngươi tiểu hạ nhân……” Phong Trưởng Lão cũng tức giận, vung tay định túm lấy Hắc Miêu Thú.
“Phong Trưởng Lão xin đừng……” Chu Mẫn Đào cùng Chu Lang kinh hãi kêu lên.
Nhưng lời nói vừa thốt ra, bỗng vài tia quang chớp lóe qua, rồi chợt vang lên tiếng “bịch” một tiếng, một bóng hình bay ra từ trong quán, ngã xuống nền đất.
Chu Lang hai huynh đệ nghẹn tiếng trong cổ họng, bọn họ xem rất rõ ràng, ba vị tiểu ma đồng thời ra tay, khiến cho Phong Trưởng Lão bị hất ra ngoài dưới nhãn quan của họ.
Chu Mẫn Đào đặt tay lên ngực, hỏi huynh trưởng: “Huynh trưởng, Phong Trưởng Lão có thực lực thế nào?”
Chu Lang ngậm nuốt một hơi nước bọt: “Trưởng lão Thiên Kiếm Môn đều có tu vi hợp thể.”
Đôi mắt Chu Mẫn Đào trợn tròn, nghẹn trong cổ họng nói: “Vậy ba tiểu ma ấy chẳng phải đánh lại hợp thể đạo hữu sao?”
Chu Lang cũng muốn hỏi, nhưng sự thật đã hiển hiện trước mắt, đừng nói Phong Trưởng Lão không kịp chuẩn bị, chiến đấu thì đối thủ liệu có đợi ngươi sẵn sàng rồi mới xuất chiêu? Là kẻ luyện kiếm, tuyệt nhiên không nói ra những lời như vậy.
Môn đồ Thiên Kiếm Môn hồi đầu chưa biết Phong Trưởng Lão của môn phái tới, mãi tới lúc người bị hất ra khiến các tu sĩ khác kinh động mới chạy lại, sau khi nhận ra vẫn quen biết liền lập tức chạy tới: “Phong Trưởng Lão, ngài……”
Vẻ mặt Phong Trưởng Lão đỏ rần, lần đầu tiên bị sỉ nhục tơi tả ngay tại chốn này, lão vung tay đẩy môn đồ ra ngoài, bay lên không trung, rút kiếm chỉ về phía quán Cổ Trì mà hét: “Chủ quán này hung hăng đê tiện, dung túng cho loài ác thú bạo ngược, hôm nay lão phu phải thay cho chủ quán dạy cho bọn vô lễ một bài học!”
Lão ta định lấy một kiếm chém tan hoang cả cửa quán, tu sĩ quanh đó kinh hãi, còn có cả đội vệ binh thành đến vội vã, dám làm loạn trong địa giới Viễn Quang Thành? Rõ ràng chẳng coi Thành Chủ Phủ ra gì.
Khi mọi người còn nghĩ cửa quán không thể nào chịu nổi một kiếm của Phong Trưởng Lão thì đột nhiên từ phía sân sau tung ra một con long hỏa rực nóng ngùn ngụt, lao thẳng về phía lão đang đứng trên không.
Một kiếm giao đầu với con long hỏa, “ầm” một tiếng vang dội cực mạnh, bùng nổ tiếng vang chấn động, sóng khí cuộn trào, các tu sĩ công lực yếu hơn đều bị sóng khí cuốn bay, thế nhưng cửa hàng bốn phía bỗng lóe lên ánh sáng rực rỡ, kiến trúc bên trong hoàn toàn không hề hấn gì, không một chút tổn thương.
Phong Trưởng Lão mặc dù chặn được long hỏa, lại trông sắc mặt không tốt. Thân hình lùi lại mấy bước giữa không trung mới dừng lại, vẻ mặt u ám liếc xuống sân sau: “Hay! Hay! Không biết cao thủ nào ẩn náu ở đây? Để lão phu biết mặt!”
Tiếng nói từ trong sân vẳng ra: “Đã vào quán thì phải tuân thủ quy tắc quán. Đã nói là ta ẩn náu ở đây, sao ngươi dám nghĩ ta phải tự xưng danh xưng? Nếu không phục thì Thiên Kiếm Môn cứ việc đưa người ra đây mà gặp.”
Các tu sĩ quanh đó đồng loạt phấn khích phá lên cười, nhiều người còn vỗ tay reo hò, tiếng nói quả thật khí thế, “không phục thì cứ đánh tiếp đi!”
Giờ đây ai cũng rõ, người ẩn sau quán có tu vi không hề kém hơn Phong Trưởng Lão của Thiên Kiếm Môn, ít nhất cũng là giai đoạn đầu hợp thể — cũng dễ giải thích vì sao trước đó mấy người muốn thâm nhập sân sau đều bị trói chặt rồi quẳng ra.
Nguồn thành chủ thành hiện tại cũng là hợp thể tu sĩ, khi cổ Diêu chọn chỗ ẩn thân đã tính đến chuyện tu vi thực lực, vừa đảm bảo an toàn cho cậu ruột, vừa tránh bị người khác phát hiện trong ngoặc năm năm Chu Trường Dạ không có mặt. Do đó, chọn thành hội có thực lực mạnh mẽ ở giai đoạn hợp thể là điều cần thiết.
Mấy tu sĩ chứng kiến cũng chẳng để ý chủ quán là ai, ẩn náu hay không chỉ biết rằng, dù khó tìm, nhưng vẫn có cơ hội mua được đan dược tuyệt phẩm. Nhìn khắp linh giới, mấy chỗ nào có chuyện tốt này? Ngay cả đan dược tuyệt phẩm trong linh giới cũng không phải ai cũng có thể chạm tới.
“Hay, hay! Các đệ tử Thiên Kiếm Môn, theo lão phu đi!” Phong Trưởng Lão tức giận bất mãn, dẫn theo đệ tử Thiên Kiếm Môn rút lui.
Lão cũng không thể tiếp tục làm loạn, nếu không sẽ làm Thành Chủ ra tay, bởi lẽ trong thành không được phép động thủ. Lão vừa rời, đội vệ binh đã tiến đến. Mặc dù cửa hàng được trận pháp bảo hộ nguyên vẹn, song những công trình gần đó lại bị ảnh hưởng.
Doãn Hoa tự mình tới xin lỗi và đền bù cho các hàng xóm, bọn họ cũng không hề trách cứ cửa hàng, bởi việc vốn dĩ là Thiên Kiếm Môn đi tìm rắc rối, khiêu khích chủ quán nên mới bị đáp trả.
Ấy là người được coi như hợp thể tu sĩ, chẳng qua không phải chịu nổi nên mới gây chuyện.
Các tu sĩ xem như vậy cũng có thêm vài phần tôn kính chủ quán. Khởi đầu họ chỉ đến vì đan dược, giờ đây không chỉ đan dược có, mà còn có thực lực chủ quán chứng minh, nhìn thấy ngay cả Phong Trưởng Lão của Thiên Kiếm Môn cũng phải lui binh.
Chu Lang cùng Chu Mẫn Đào vẫn còn bàng hoàng, Phong Trưởng Lão thật sự bị chủ quán đánh bại lui rồi sao? Cảm giác còn như không thật.
Sau đó họ cũng được trận pháp cửa hàng bảo hộ, không hề bị ảnh hưởng bởi trận chiến. Tuy nhiên Chu Lang hồi đầu bị áp lực uy trấn của Phong Trưởng Lão làm cho khí huyết cuộn trào, những vết thương tưởng ổn đã bắt đầu có dấu hiệu tái phát.
Đang lúc này Doãn Hoa từ bên ngoài chạy vào thấy Chu Lang sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, liền liệng cho một viên đan dược: “Ngươi dùng tạm đi, giúp ổn định thương thế, coi như thù lao vì các ngươi coi cửa hàng, lại cũng là vì các ngươi bị thương trong cửa hàng.”
Chu Lang vội vàng bắt lấy bình ngọc, mở ra xem, là viên đan dưỡng thương phẩm cấp bốn. Nói không chừng tay chủ quán xuất thủ tất là đan dược tuyệt phẩm, mặc dù lòng có phần bất xứng.
“Huynh trưởng mau dùng đi, đợi huynh trưởng khá lại mới có thể thật lòng tạ ơn chủ quán.”
Chu Lang gật đầu, cảm ơn Doãn Hoa rồi về chỗ nghỉ ngơi dùng đan dược bồi bổ.
Đan dược tuyệt phẩm quả thật tốt, sau khi hấp thụ bớt dược lực, trạng thái của Chu Lang còn tốt hơn trước, dù chưa thể phục hồi căn bản tổn thương hoàn toàn, song cũng không còn bị kiệt quệ năng lực tinh linh, thậm chí sắc mặt trông cũng khỏe mạnh hơn hẳn.
Không chỉ Chu Lang, mà Chu Mẫn Đào cũng rất biết ơn chủ quán, các tu sĩ khác trông thấy sắc mặt Chu Lang đều đoán được y đã được việc lợi ích từ tai họa.
Thiên Kiếm Môn muốn ngăn cản Chu Lang trị thương, nào ngờ lần này Chu Lang lại nhờ họ mà hưởng phúc. Chuyện truyền ra, ai cũng chê cười Thiên Kiếm Môn tự chuốc nhục, còn sau khi Phong Trưởng Lão trở về Thiên Kiếm Môn cũng chẳng thấy có tiếng tăm gì hăm dọa.
Chu Lang với Chu Mẫn Đào từ đó càng cắm rễ trong cửa hàng, tiểu sự chẳng phải lo cho Hắc Miêu Thú và bọn ba tiểu ma nữa, còn mua thêm thức ăn bên ngoài rồi bỏ vào cho ba tiểu ma, chăm sóc chúng thoải mái như được cưng chiều.
Hai người cũng không hề giữ lại đan dược trong cửa hàng để cho Thiên Kiếm Môn, toàn bộ đều theo quy định của chủ quán, không ai trước ai sau, hoặc đấu giá tranh mua, cứ thế mà bán. Cửa hàng tồn tại càng lâu, danh tiếng càng vang, giá bán đan dược cũng dần tăng cao.
Người trước từng từ cửa hàng lấy được món lợi lớn như Trương Hoa và vài tu sĩ, thỉnh thoảng vẫn trở lại thăm, hay nghe chuyện giá đan nay đã tăng vọt, mừng rỡ nói với Chu Lang cùng Chu Mẫn Đào.
“Hồi đó phát hiện ra sớm, chưa ai chú ý cửa hàng này nên đan dược giá mới chưa đến một phần bảy hay một phần mười bây giờ. Chúng tôi để dành đủ dùng, còn lại đem đi bán được vài ba lần gấp vốn cũng là chuyện nhỏ. Song khi bọn họ phát hiện nguồn gốc đan dược đó thì việc làm ăn bị chặn đứng.”
Phần nghe những lời này Chu Mẫn Đào vô cùng ngưỡng mộ, thật chẳng có mấy kiếm khách nào không muốn mình có nhiều linh thạch, đa phần kiếm khách đều nghèo rớt mùng tơi: “Ái chà, sao ta chưa từng gặp chuyện may như thế này đây.”
Trương Hoa lần này đến là để cảm ơn chủ quán, trong thời gian vừa qua bọn họ có đan dược quý dùng, tu vi từng bước tiến bộ, cũng nghe nói chuyện hai huynh đệ Chu Lang rồi, cười nói: “Các ngươi đừng ghen tỵ với bọn ta nữa. Nghe nói Chu Lang đệ nhận được đan dược dưỡng thương của chủ quán, chủ quán xuất thủ không ra thứ thường, viên viên là phẩm bảo.”
Chu Lang gật đầu: “Chính xác, chưa từng dùng qua đan dược tốt như vậy.”
Trương Hoa cùng nhóm người vẫn ngưỡng mộ hai huynh đệ ấy, có thể ở lại cửa hàng coi như may mắn. Dù sao, bọn họ cũng có linh cảm rằng nếu hai người ấy có thể giữ vị trí trong cửa hàng, cuối cùng chẳng chừng mong muốn thành sự thật.
Dù người ngoài nghe có vẻ kỳ lạ, đan dược Thập Thất Diệu đan nào dễ luyện, bên ngoài mấy đan sư phẩm cấp ba cũng chưa chắc luyện được, trừ khi đó là đan sư cấp ba trong Linh Châu, hay như Từ Đan Sư từng xuất hiện tại Phượng Châu, thì mới có hy vọng.
Chu Lang cũng không rõ mình có nên nuôi hy vọng hay không, nhưng thời gian này là quãng đời y cảm thấy an tâm nhất kể từ khi bị thương.
Trước đây y dùng đan dược cũng chẳng hề có trong tay Thiên Kiếm Môn.
Còn Chu Mẫn Đào thì tiếp tục phát huy tỉ mỉ như mài đá mài dao, từng bước từng bước tiến tới, từ khi vào cửa hàng đã phát triển tới chỗ được phép vào sân sau, khiến Chu Lang cũng cảm thấy ái ngại.
Đến lúc Chu Mẫn Đào vui đùa cùng Doãn Hoa trong sân thì thời điểm các tu sĩ ra khỏi Kiếm Vực cũng rất gần.
Một ngày, Chu Mẫn Đào bỗng nói: “Người họ Lộ kia sắp ra ngoài chứ? Dĩ nhiên, nếu y vẫn còn sống trong Kiếm Vực. Y xuất hiện thì Thiên Kiếm Môn lại bắt đầu quậy phá, không biết cửa hàng có bị ảnh hưởng hay không.”
Từ khi Phong Trưởng Lão thất bại lui binh, đệ tử Thiên Kiếm Môn không còn quấy rối chu Lang cùng Mẫn Đào, song hai môn phái thâm giao sâu đậm bao lâu, làm sao không biết bọn họ chỉ là tạm thời nhịn nhục mà thôi.
Nếu Lạc Phi Hồng trong Kiếm Vực nhận được đại cơ duyên, tu vi đột phá phi thường, Thiên Kiếm Môn tất sẽ một lần nữa ngang ngược nổi dậy.
Cổ Diêu từ trong phòng bước ra, nhìn về phía Kiếm Vực: “Phải, người trong Kiếm Vực sắp ra rồi. Chu Lang, hai đệ tử các ngươi đã giúp ta trông quán lâu, viên đan này lấy mà dùng.”
Cổ Diêu lười biếng liệng ra một bình ngọc, động tác rất thản nhiên, khiến người ta tưởng bên trong chỉ là một viên đan rất bình thường.
Chu Lang mở ra xem, thân thể run lên vì phấn khích: “Bảy… Diệu Đan!”
(Chấm dứt)
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ngày Chọn Phu Quân, Ta Đản Sinh Trứng Khổng Tước Cực Phẩm