Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 325: Gác lầu

Tang Tu tiên nhân không hề tiết lộ với người khác rằng Cổ Dao và y đồng nguồn đồng cốc, quan hệ cũng xem là tốt đẹp, cũng không có ý định tìm đến Cổ Dao. Muốn chạm mặt Cổ Dao, hà tất dễ dàng? Hơn nữa lần này y đến đây chỉ thuần tuý xem vui, rốt cuộc y cũng rất mơ ước đạt được cảnh giới Hoá Thần, tiền bối Phong Kiếm Ma trước kia cũng từng là kẻ đứng đầu trong hàng ngũ Hoá Thần vào tận vạn năm về trước.

Dù chẳng tìm Cổ Dao để học lấy một loại Thực Ma Trụ, không lâu sau y đã chạm mặt Ân Hoa cùng Thiên Chù Lão Ma. Cựu bằng hữu hội ngộ, vô cùng vui vẻ. Điều khiến Tang Tu tiên nhân hoan hỉ nhất, lại là Ân Hoa trao cho y một Thực Ma Trụ, lại không giống với những người khác, mẫu Thực Ma Trụ này là do tay Cổ Dao tạo ra. Tang Tu vội thầm giấu kín.

Ân Hoa mượn tay phẩy phẩy quả bưởi nói rằng: “Chúng ta cũng nên xuất phát, tiến vào Tử Vong Ma Vực đi. Tứ Đại Tông Môn cùng Yêu Mạng đã tiến vào rồi, nếu để muộn sợ rằng sẽ bỏ lỡ màn trình diễn hấp dẫn.”

“Đúng vậy, chúng ta đi thôi.” Thiên Chù Lão Ma không hề phản đối.

Tang Tu tiên nhân khoan khoái lớn tiếng cười cùng hai người bọn họ đồng hành. Nói ra Ân Hoa và Thiên Chù Lão Ma chính là những cựu bằng hữu đầu tiên y gặp sau khi đến đây. Đại lục Vạn La rộng lớn vô hạn, cơ hội gặp gỡ như vậy quả thật quá nhỏ.

Điều khiến y ngưỡng mộ nhất, chính là hai vị kia nơi nào đâu rời nhau. Lúc ấy y rời đi sớm, vì thế không nhận ra Thiên Chù Lão Ma âm thầm khởi ý với Ân Hoa, nhưng bây giờ nhìn đạo tặc ấy đi theo Ân Hoa hầu hạ tận tình, ánh mắt lại hiện lộ mỉa mai, không ngờ Lão Ma đó lại đến ngày này.

Đại lục các đạo sĩ như dòng chảy lớn đổ vào Tử Vong Ma Vực, trước kia những loài quái thú tự cho mình là bá chủ đều tránh xa, sức công kích dù mạnh mấy lúc này cũng phải nhường chỗ cho bản năng sinh tồn. Giới có một vài kẻ chẳng chịu thua, cũng nhanh chóng bị các đạo sĩ liên thủ tiêu trừ.

Cổ Dao cũng xuất hiện trong đội ngũ Linh Vân Tông. Y mạnh mẽ tự thân đề xuất cùng bước vào Tử Vong Ma Vực, vì thế liền trở thành trọng điểm bảo vệ. Đám đồ đệ Linh Vân Tông trước vốn cực kỳ kiêu ngạo, lần này lại vui vẻ tình nguyện bảo vệ y ở giữa. Đội hình lớn hành động thần tốc có công lao không tách rời của Cổ Dao.

Trên không trung, nhiều đạo sĩ khác cũng đang chú ý dõi theo hoạt động bên dưới.

Trước kia Cổ Dao luôn an ẩn chẳng xuất hiện, chốn Linh Vân Tông trụ sở chỉ chuyên nghiên cứu đan dược của y, người khác dù muốn gặp cũng không thấy mặt. Lần này y trở thành đối tượng ưu tiên quan tâm.

Môn chủ Cổ Nguyệt Môn Đoạn Thu Dung mỉm cười, giơ tay điểm xuống dưới nói với Nguyên Tông Chủ: “Hẳn là báu vật trong Linh Vân Tông mà ngươi giấu kỹ? Lần này chịu đem ra sử dụng, chẳng sợ gặp hiểm nguy sao?”

Người mụ chỉ vừa điểm chính là Cổ Dao đang bay cùng Ấn Thế Hải, Trì Phá và bọn họ. Nguyên Tông Chủ tất nhiên ngay lần nhìn đầu đã nhận ra. Dù không từng đối diện Cổ Dao, nhưng từ giây phút Thực Ma Trụ xuất hiện, đã chú ý đến đạo sĩ trẻ tuổi bậc lục phẩm đan sư của môn phái mình.

Ánh mắt y dịu dàng cười nói: “Nói gì cũng đâu có phải báu vật giấu kỹ, trước kia thiếu niên đó không thích ra ngoài, hoặc nghiên cứu đan dược, hoặc giao lưu cùng các đan sư đồng đạo. Lần này cũng có lẽ chỉ là mến mộ tiền bối Phong Kiếm Ma, đến đây góp vui, người trẻ tuổi mà, nào có ai chẳng mơ ước. Vả lại chính vì còn trẻ, nên càng phải ra ngoài thử sức, không bên ngoài gió mưa thì khác nào hoa trong nhà nhiệt độ, không chịu được bão giông.”

Tông chủ Tứ Hành Tông Tôn chủ Tuấn chắp tay cười rộ nói: “Đừng tự khen bản thân nữa. Theo ta biết, đứa trẻ đó gia nhập Linh Vân Tông không lâu, mới từ đại lục khác tới, đúng lúc rơi vào địa bàn Linh Vân Tông. Nếu lỡ xuất hiện trong địa giới Tứ Hành Tông, giờ này có lẽ đã trở thành đệ tử của chúng ta rồi.”

Nguyên Tông Chủ lại mỉm cười nói: “Chuyện này chưa chắc, dù có xuất hiện trên đất của các người, cuối cùng đứa trẻ vẫn sẽ về với chúng ta Linh Vân Tông, nó đáng là đồ đệ của Linh Vân Tông.”

Mấy người khác, trong đó có hai yêu sửa cũng tò mò nhìn về phía Nguyên Tông Chủ. Tôn chủ Tuấn trong lòng động đậy: “Chẳng lẽ có điều bí mật mà ta chưa biết?”

Nguyên Tông Chủ cười mà không đáp, nói lời giải thích hẹn thời gian nữa sẽ rõ.

Cổ Dao cố giấu cảm xúc, vẫn không kìm được lần nữa ngước mắt lên nhìn. Mấy luồng ánh mắt kia thật sự tưởng y không phát giác chăng?

Ấn Thế Hải thấy động tác của y, hỏi: “Có biến cố nào sao?”

Cổ Dao lắc đầu nói: “Không có, chúng ta đừng để bị rớt lại phía sau.”

Y quyết định không nói nữa. Trên không không có bóng ai, có thể đoán được những ẩn thân trên đó đều là lão đại của các đại tông môn, có thể từ sự xuất hiện kỳ lạ của Thực Ma Trụ khiến đại nhân vật tò mò, song lần phiêu hành này xuất hiện thêm rất nhiều nhân vật mới, e là sự chú ý sẽ sớm giảm đi. Cổ Dao thầm nghĩ.

Vì thế y cố ý phớt lờ những ánh mắt dõi theo mình, không thấy từ trên cao thoáng qua vẻ cười khẽ trong mắt Nguyên Tông Chủ. Cảm quan thần nhạy bén, nổi bật giữa đám đạo sĩ không phải chuyện ngẫu nhiên.

Lòng Cổ Dao có phần hưng phấn, từ trước nay chưa từng tham gia bao hoạt động quy mô uy thế như vậy. Hàng ngàn binh mã khí thế tràn trề, không thể cưỡng nổi! Những thế lực tông môn như thế này, ngoài nội nhuệ sụp đổ khó thể bức phá từ ngoại cảnh.

Ấn Thế Hải xếp tay sau lưng, thái độ ung dung, bẩm sinh lớn lên trong tông môn như vậy nên đã quen.

Bỗng nhiên y lục tìm ra truyền tin cụ, nhìn rối mày, chưa chờ người khác hỏi đã tự nói: “Trước đây vài hôm xảy ra sự cố, con trai họ Vương chẳng rõ vì cớ gì một mình tiến vào Tử Vong Ma Vực, đến bây giờ vẫn chưa trở về. Cha hắn muốn tách đội đi tìm, thật là chẳng biết nghĩ gì nữa. Chỉ là tay nghề kém cỏi, tham gia mạo hiểm đó bất đắc dĩ, đến rồi cũng chỉ gây rối, tai nạn xảy ra cũng là điều tất yếu.”

Ấn Thế Hải vốn đã rất căm hận thằng tiểu tử Vương Ngọc Trúc cố ý nhắm vào Cổ Dao, nên nghe tin y bị tai nạn ngược lại coi đó là chuyện may, còn khinh bỉ nói: “Thằng nhóc đó muốn làm anh hùng ư? Một mình dẫn mấy người tiến vào ma vực, nghĩ rằng chỉ凭 bản thân có thể đến di tích của tiền bối Phong Kiếm Ma sao?”

Cổ Dao lặng lẽ nghe mà chẳng mảy may đáp lời, dù sao theo người ngoài nhìn nhận, y và Vương Ngọc Trúc chưa từng có quan hệ chạm mặt. Mà Ấn Thế Hải cũng không liên hệ chuyện này với Cổ Dao, vì theo tin tức, người đó một mình kéo người vào tử vong ma vực, theo y trông thấy khác nào tự tìm cái chết, chết cũng đáng đời, sao bắt người khác phải tách đội đi tìm?

Trì Huyền ánh mắt thoáng qua sắc thái khác lạ, nói: “Nếu đứa nhóc kia quả thật gặp nạn, chẳng biết có khuấy động được vọng trưởng họ Vương không?”

Ấn Thế Hải không để ý, đáp: “Lão Vương là người biết trọng gian khổ, hơn nữa Linh Vân Tông cũng không phải đất diễn duy nhất của lão ta.”

Trong hệ thống Hoá Thần lang thang, lão trưởng họ Vương là kẻ yếu nhất, dù có yếu đi nữa vẫn là Hoá Thần cao nhân.

Lần này hoạt động, các đại tông môn đều có Hoá Thần lão trưởng bảo hộ bí mật, lúc nghìn trượng cũng sẽ ra tay. Rốt cuộc nơi di tích tiền bối Phong Kiếm Ma để lại, hẳn còn sót lại những phương pháp chống đỡ, không phải bọn y bọn trẻ ngu muội có thể trấn áp.

Các đan sư đồng hành cũng chen lời vài câu xong, người ta liền bỏ qua. Lúc này tách đoàn hành động riêng tư, nếu xảy chuyện cũng chỉ tự chịu. Nếu không có lão trưởng họ Vương làm điểm tựa, mấy vị đạo sĩ khác ai mà ra mặt coi trọng gã tiểu tử họ Vương? Thậm chí kẻ có thù oán cũng không ít, vì gã giảo trá, thảo khấu, hại chết không ít đệ tử tông môn.

Tử Vong Ma Vực sâu thẳm, bọn họ theo đại đội hành tiến ba ngày ba đêm mới đến trung tâm ma vực, toàn đội ngưng lại, đều bị cảnh tượng lạ thường trước mặt choáng ngợp. Quả nhiên chính là di tích của tiền bối Phong Kiếm Ma để lại.

Núi cao sừng sững ngất trời, bị kiếm lực một chiêu chém đứt ra làm đôi, mặt hai khối núi phẳng lì, nguyên vẹn vô song. Trong khe núi chẻ ấy, một am lầu nổi giữa không trung, tứ phía am lầu phảng phất khí kiếm sắc bén. Dù vật thể nào tới gần đều bị kiện khí giằng xé tơi bời, song kiếm khí dường như không hề thương tổn hai biểu núi, đôi bên vẫn an bình tồn tại.

“Chẳng phải cùng yên ổn, nguyên do vì kiếm khí của tiền bối Phong Kiếm Ma còn lưu lại trên đầu hai mảng núi, khí kiếm quanh am lầu chưa từng vượt ra khỏi núi, hoặc áp chế lại hoặc tự động tránh né. Không ngờ kiếm khí tiền bối lưu lại vạn năm như vậy vẫn còn đáng kinh ngạc!” Một vị đang bay trên không trung đệ tử đạt cảnh Nguyên Doanh bậc thượng giải thích cho mọi người bên dưới. Nhiều người nhận ra y, chính là Chỉ Môn Chủ Thanh Hồng Kiếm Môn, bên hông vác thanh rộng kiếm, là tín vật của y.

“Như thế chẳng phải bọn ta không vào am lầu được sao? Am lầu ấy đúng là vật do tiền bối Phong Kiếm Ma để lại.” Nhiều người, đặc biệt là những kiếm tu, nhìn am lầu hẳn dậy lên khát khao mãnh liệt. Bằng không e đã phóng mình lao đến, chư Môn Chủ Thanh Hồng Kiếm Môn một lời cảnh tỉnh khiến họ hiểu nếu cố lao vào điều đó quá rủi ro.

“Có thể tiến vào, song cần vài vị tiền bối xuất thủ trợ giúp. Tiền bối Phong Kiếm Ma dẫu tài hoa, kiếm khí lưu lại cả vạn năm, sức công không còn bằng trước. Nên chỉ cần vài vị Hoá Thần cùng xuất thủ, nhất định có thể mở con đường tiến vào.” Môn Chủ Thanh Hồng Kiếm Môn ngước mắt nhìn thẳng lên không trung.

“Chư vị, xem ra đến lúc bọn lão phu chúng ta xuất thủ rồi.”

“Được rồi, hành động thôi. Đợi lâu rồi, chúng ta mấy lão quái cũng muốn biết cảnh giới khi xưa của tiền bối.”

Từ các phương hướng trên không truyền xuống tiếng nói mà không lộ thân ảnh. Không cần đoán cũng biết, tiếng nói phát ra từ các đại nhân vật Hoá Thần. Dưới đất tông đồ nín thở, lòng dâng tràn khí thế hưng phấn.

“Hahaha, theo ta nghĩ, ngươi cứ nhấc hẳn hai nửa sơn tinh sang một bên đi, chẳng cần phá rối việc mở đường lối, các ngươi nghĩ sao?”

“…”

“Thôi, lão quái của ngươi đúng là biết chơi, được, vậy thì ta cũng thể hiện pháp thuật tuyệt đỉnh của mình.”

Hậu phương hàng loạt đạo sĩ mắt tròn mắt dẹt nhìn thẳng về phía tiền phương, đội hình trong đó Cổ Dao cũng y như vậy, không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào, đây là lần đầu tiên y chứng kiến sức mạnh bậc Hoá Thần.

Trên không bốn hướng tách ra các gợn sóng nhẹ, rồi từ Dị Không lần lượt xuất hiện bốn vị đạo sĩ, diện mạo tuổi tác khác biệt, phân đôi nắm giữ nửa quả núi, như thể trời sinh vô hình sợi dây thừng, kéo hai mảng núi phân chia theo hướng riêng.

“Đùng đùng đùng”, đất trời chấn động, đồng thời cảm nhận kiếm khí lưu lại trên sơn tinh hoành hành, khơi lên phong ba linh khí, như sắp xé nát cả bầu trời, y phục Hoá Thần bị cuồng phong thổi phồng, hai mảng núi cuối cùng kéo ra xa nhau.

Đề xuất Cổ Đại: Phu Quân Thô Kệch Của Ta Lại Hóa Kẻ Quyền Cao Chức Trọng?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện