Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 321: Ma khí

Ông già Yêu nhện tùy ý nhún vai đáp rằng: “Chỉ là đoán mò của ta mà thôi, thần yêu này chưa từng có dịp được mắt thấy tai nghe cảnh giới Ma giới.”

Ân Hoa liếc nhìn y một cái, quay sang khẽ nhắc nhở Cổ Dao: “Tiểu Dao, ngươi vốn là một Đan sư, không cần thiết phải thân chinh lặn lội vào trong đó, hiểu chưa?”

Cổ Dao mỉm cười đáp: “Âm phụ, ta biết rồi, không dại gì đem thân mạng ra làm trò đùa.”

Tuy rằng lời phỏng đoán của ông già Yêu nhện chỉ là dự đoán, nhưng Cổ Dao nghe xem ra cũng có lý. Tình hình trong Ma vực Tử vong chẳng giống chút nào với cảnh tượng khi xưa tại Đại lục Thiên Hào. Ở đó tuy cũng có những thứ gọi là ma vật xuất hiện, nhưng ai ai cũng biết thật ra chỉ là quái vật nhân tạo, còn trong Ma vực Tử vong này chính là hiện tượng bị “huyết khí ma tà” xâm nhập biến dị mà thành.

Nghĩ đến đây, Cổ Dao lại khoát tay nhắc nhở Ân phụ đừng hành động bồng bột. Lăng Vân Tông xem như là tổ chức nhận được thông tin khá nhạy bén, chờ đến lúc nghiên cứu đan dược có kết quả nhất định, mới là thời điểm thuận lợi để tiến vào bên trong. Ân Hoa nghe lời nhắc nhở ấy, trong lòng cảm thấy ấm áp, thật sự là một đứa cháu mang tình ý chu đáo.

Sau đó, bọn họ lại bàn bạc cách xử lý việc gã họ Vương trắc nãi kia, ba người nói chuyện kỹ càng, nét mặt cuối cùng khi hé nở nụ cười lại có phần đồng dạng kỳ lạ, khiến nếu người ngoài nhìn vào chắc hẳn sẽ cảm thấy rợn lạnh sống lưng.

Bữa no say cuộc vui xong, Cổ Dao lập tức rời khỏi quán trọ, khi đi qua chợ bèn phục hồi dung mạo nguyên thủy. Gần như những nơi có thể lui tới y đều đặt chân ghé thăm, trong viện vật chứa thu thập không ít bảo vật, cũng tiêu hao khá nhiều linh thạch. Dù mang trên người dấu hiệu của Lăng Vân Tông, song nhìn qua người khác không ai thèm đoái hoài hay nghĩ quấy.

Dĩ nhiên, không phải tất cả, vẫn có vài kẻ đích danh nhắm vào Cổ Dao mà đến. Khi Cổ Dao phát hiện có thêm vài ánh mắt dính lấy mình, liền truyền tức thông báo cho Ân phụ cùng ông già Yêu nhện. Hai người dễ dàng tạo ra sự hỗn loạn, Cổ Dao lợi dụng lúc đó mà thoát khỏi sự truy đuổi của bọn kẻ kia.

“Mẹ kiếp, lại biến mất rồi! Chẳng lẽ y cố tình đùa giỡn bọn ta sao?”

“Không thể nào đâu, sao y lại biết chuyện của chúng ta? Mọi người mau chia nhau tìm kiếm đi!”

Nhưng rốt cuộc bọn chúng chẳng thu được kết quả gì, sau khi Cổ Dao trút bỏ sự quấy phá, y tức khắc rời khỏi khu vực tập trung đó, trở về chỗ đóng quân của Lăng Vân Tông. Còn mấy tên theo dõi kia, chính Ân phụ và ông già Yêu nhện tự đảm nhận xử lý, tin chắc có thể moi móc được nhiều chuyện hơn từ họ.

Quay về nơi đóng quân, Cổ Dao lập tức dấn thân vào nghiên cứu, nóng lòng thúc đẩy tiến độ học tập, mong mau đạt thành tựu trước để sớm tiến nhập sâu vào Ma vực Tử vong, còn việc gã Vương Ngọc Trúc và thuộc hạ kia, đã giao hẳn cho ông già Yêu nhện xử lý.

Bọn họ trước đó thỏa thuận, giờ chưa phải lúc thích hợp để hạ thủ với y, bởi nếu điều tra sẽ dễ gây nghi vấn về Cổ Dao. Do đó tốt hơn hết là cần triệt tiêu kẻ đó trước đã.

Cổ Dao cũng cảm thấy điều này hợp tình hợp lý, y không muốn khi chưa tái ngộ Trì Trường Dạ, đã bị một lão hóa thần thượng cường để mắt tới. Mọi sự đều đặt an toàn làm trọng.

Tiến độ nghiên cứu của Cổ Dao không mấy nhanh chóng, lại phát hiện dù là các phương thuốc mà môn phái đưa ra, hay kết quả y tự thử nghiệm, tất cả đều chỉ giải quyết hiện tượng bên ngoài, không chịu căn nguyên, vì thế nói gì đến bước đột phá.

“Tiền bối, ngươi có cho rằng đoán định của ông già Yêu nhện có phần hợp lý không? Tiền bối từng tận mắt chứng kiến huyết khí ma tà chân chính trong Ma giới chứ?”

“Ta đã từng thấy rồi…”

Lời đáp của Hứa Trần khiến Cổ Dao không khỏi giật mình. Ban đầu y chỉ cất lời hỏi bâng quơ, vì biết Hứa Trần xuất xứ từ đại lục tầng cao, có tầm nhìn rộng hơn, nào ngờ được tiền bối khẳng định có thật sự chứng kiến, trong khi vào trước đó, Hứa Trần chẳng để lộ bất cứ phản ứng nào.

“Tiền bối thật sự từng trải qua huyết khí ma tà sao? Tình hình đó có giống như ở Ma vực Tử vong này chăng?”

Cổ Dao truyền thần thức dò về không gian, thấy Hứa Trần đang lơ lửng bay giữa không trung, ánh mắt trống trải như lạc thần, chẳng biết đang hướng về đâu. Cổ Dao không vội thúc giục, bèn cùng với Tử Bảo vui đùa đôi lúc cho khuây khỏa.

Lâu sau, Hứa Trần trở lại, nói: “Tên kia đoán cũng không sai. Năng lượng ở trong đó chính là huyết khí ma tà, chỉ là bị pha loãng đi gấp nhiều lần. Những nguyên liệu ngươi mang về, cũng từng bị huyết khí ma tà xâm thực, hoặc là loại cây trồng phát sinh đột biến trong môi trường đặc thù đó.”

“Thực ra, Linh giới và Ma giới chưa từng hoàn toàn ly khai nhau, con đường giữa hai giới tuy bị phong ấn nhưng vẫn thường xuyên bị phá vỡ, khiến Ma tộc có thể thấm nhập vào Linh giới. Những nơi gần chỗ phong ấn trong Linh giới thường bị huyết khí ma tà xâm nhập, tình hình cũng chẳng khá hơn Ma vực Tử vong mấy.”

“Ừ nhỉ,” Hứa Trần cảm thấy tên gọi kia quá phóng đại. Đương nhiên, đối với không gian tầng thấp thì ma vật cùng huyết khí thực sự là đại họa, nên dùng danh xưng như vậy cũng không quá đáng.

Cổ Dao bật ra tiếng thở dài, không nghĩ là lời giải đáp lại như thế này.

Hứa Trần mỉm cười: “Không vậy thì sao? Đợi ngươi đến Linh giới thì biết đấy. Một châu của Linh giới to lớn còn hơn cả toàn bộ Vạn La đại lục, huống chi cả Linh giới hiện phân chia tới chín châu.”

Cổ Dao giật mình há hốc mồm, thật chẳng ngờ Linh giới lại rộng lớn như thế. Chuyến hành trình từ Thiên Lâm đại lục sang Thiên Hào đại lục, y vốn tưởng Vạn La đại lục đã là rộng lớn lắm, nào ngờ đứng trước Linh giới thì chỉ như hạt cát mà thôi.

Cảm thấy biểu tình có phần ngốc nghếch, Cổ Dao vội thu lại thần sắc, hỏi nhanh: “Vậy nếu Linh giới có vùng giao nhau như thế, phải chăng người ta đã tìm được phương pháp tuyệt hảo đối phó với huyết khí ma tà rồi? Đan các chứa trong lâu đài không hề có sách vở gì liên quan đến chuyện này.”

Hứa Trần khinh bỉ đáp: “Ngươi tưởng Linh giới đệ tử lại yếu hèn như các người bên đó sao?”

Cổ Dao sực nghĩ đến có tầng bậc cao hơn hóa thần, liền hỏi: “Chẳng lẽ trong Linh giới không có tu vi thấp? Những người này không chạy đến nơi đó sao?”

Hứa Trần cũng bị chất vấn khiến mặt biến sắc, lắc đầu thở dài nói: “Có đại năng hộ trì nên tu vi thấp một chút cũng không ảnh hưởng gì lớn.”

Cổ Dao chợt tỉnh ngộ: “Chẳng lẽ tiền bối cũng mịt mờ về chuyện này sao?”

Hứa Trần nghiến răng, nửa muốn đánh cho tên tiểu tử này một trận vì thói mách lẻo đặt điều, cố nói: “Linh giới rộng lớn vậy, ta còn chưa thích đi đến chỗ ấy. Ngươi không giỏi thì tự mình nghiên cứu đi.”

Nói rồi y tức tối phi thẳng vào trong Đan các, chỉ còn lại Cổ Dao cùng Tử Bảo trợn tròn mắt nhìn nhau. Cổ Dao bật cười, vuốt ve đầu nhỏ của Tử Bảo, cùng chơi đùa một lúc rồi rời khỏi không gian.

Y cảm thấy lúc này bản thân rơi vào bế tắc, không nên tiếp tục mặc sức tự suy đoán một mình, thay vào đó nên tìm cách giao lưu cùng các Đan sư khác, biết đâu lại tìm được hướng đi mới.

Ngay lúc ra ngoài thì gặp được Ấn Thế Hải. Người ấy cũng trong trạng thái thiếu ngủ, thân thể toát ra khí lạnh nóng bức, hẳn là đã đứng bên cạnh lò luyện đan lâu ngày.

“Ấn huynh, tiến triển thế nào rồi?”

Ấn Thế Hải lắc đầu đáp: “Chưa được, nắm bắt được thứ mình cần vẫn quá ít. Nếu có thể, đến tận Ma vực Tử vong một chuyến quả tốt biết mấy.” Tuy biết điều đó không thực tế, vì các Đan sư nguyên thần như bọn họ thuộc diện được bảo vệ nghiêm ngặt.

“Đi, sư huynh dẫn ngươi đến một chỗ. Ngươi lâu nay ít ra ngoài, không biết mấy phe thế lực chung tay mở nơi hội họp, cho mọi người trao đổi. Ở đó có thể gặp Đan sư thượng thanh từ các môn phái khác, trên trên cũng mong muốn mọi người tăng cường giao lưu để mau chóng có thành quả.”

Cổ Dao mừng rỡ, chính là thứ y cần. Nghĩ đến khung cảnh đó liền phấn khích khó tả. Ấn Thế Hải hiểu ý, liền đưa y đến nơi.

Chỗ giao lưu tọa lạc ở phía sau của liên minh các thế lực, đất rộng bạt ngàn được thủy thạch đào bằng phẳng hẳn một ngọn núi.

Ấn Thế Hải cùng Cổ Dao đến nơi, cứ thế tiến thẳng về một khu vực dành riêng cho Đan sư trao đổi. Dù thời gian hoạt động chưa được dài, nhưng quy mô được dựng nên rất chỉnh tề.

Giữa chốn lập tức xuất hiện một tấm màn ngọc lớn, phía dưới đứng tụ tập không ít đạo nhân, phần lớn dĩ nhiên là Đan sư, cũng không thiếu mấy người không luyện Đan nhưng tới xem xét học hỏi.

Trên màn hiển thị liên tục cuộn trào tin tức, phần nhiều là thắc mắc hy vọng có Đan sư giải đáp, cũng có người bày tỏ ý kiến riêng, mời gọi đồng đạo thảo luận thêm.

Xung quanh còn có vài gian hàng, có nơi đặt thẳng lò luyện đan, thực hiện thử nghiệm ngay lập tức, có chỗ thì các Đan sư tranh luận sôi nổi, khí thế như chuẩn bị xé toang tà áo lên nhặt đao giáo.

Cổ Dao xem mà thích thú, nói cùng Ấn Thế Hải: “Ấn sư huynh cứ bận việc, ta sẽ đi quanh một lát.”

“Được đó, có gì gọi ta.”

Dù nay Cổ Dao đã là tu vi nguyên thần trung kỳ, nhưng vì tuổi còn trẻ, Ấn Thế Hải vẫn coi như thuộc tông thất nhỏ, chăm sóc tận tình. Nhớ ngày trên thuyền rồng trước đó, Trì Huyên đặc biệt nhắc nhở Ấn Thế Hải về tình hình Vương Ngọc Trúc, khiến y lúc ấy tức tô máu mồm phun liền một trận.

Cổ Dao trước màn ngọc xem qua vài vấn đề, với những câu trả lời có khả năng, y liền xung phong giải đáp. Những câu thuộc dạng chuyên biệt hiếm người am hiểu hoặc ngoài phạm vi nghiên cứu, y không dám tuỳ tiện đáp lại. Hắn lại thả ra mấy câu nghi vấn, mong tìm được đồng tu góp ý luận bàn.

“À, ra là vậy, vật liệu xử lý chưa đủ kỹ mới dẫn đến luyện đan thất bại? Theo cách trên thì xử lý được rồi? Chỉ là ta chưa từng thấy cách làm này.”

Ở bên cạnh Cổ Dao, có hai Đan sư thì thầm, Cổ Dao tình cờ nghe được, hóa ra chính là lời đáp cho câu hỏi y vừa giải khai trước đó.

“Đáp án đúng sai, chỉ cần thử nghiệm mới biết được.”

“Đúng, lời ngươi nói có lý. Mau đến chỗ khác thử xem hiệu quả ra sao!”

Hai người vội vàng chạy về phía khác, lấy lò luyện đan sớm bày thử nghiệm. Đến đây có Đan sư cấp lục phẩm cũng có bảy phẩm, biết đâu cấp bảy sẽ bật ra sáng kiến hay hướng đi mới mẻ.

Chờ một lúc không có ai đối đáp băn khoăn mà Cổ Dao nêu ra, y bèn đổi chỗ đi dạo quanh, dừng trước chỗ mấy Đan sư tranh luận kịch liệt. Lắng nghe sơ qua, chủ đề tranh cãi cũng là mảng y quan tâm. Bọn họ không ngần ngại có người mới tham gia, nhanh chóng kéo Cổ Dao vào giữa, hỏi y nghiêng về phía nào, ai mới nói có lý hơn.

Thật xui xẻo cho Cổ Dao, y chẳng đứng về phía nào cả, mà lại đưa ra kiến giải mới. Kết quả tình hình tranh luận càng thêm gay gắt, chiếc bàn đá lộn xộn trải đầy giấy tờ, chép chặt từng bước suy luận.

Cổ Dao lần lượt xem xét đường lối chí hướng hai bên, đều cảm thấy có điểm đáng học hỏi: “Thế này đi, cùng đem ra thực hành! Biết lý luận giỏi mấy cũng phải xem kết quả thực tế thế nào.”

“Đạo hữu ngôn thuyết hợp lý, cùng nhau thực hành nào.”

Âu đó cũng là cách gỡ rối tốt nhất trong lúc bây giờ.

Đề xuất Hiện Đại: Trói Em Bằng Dịu Dàng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện