Tuy rằng nhờ vào Thanh La Đan, Cổ Dao đã có chút danh tiếng giữa các chiến nhơn nguyên anh trong Linh Vân Tông, nhưng muốn sánh vai hưởng đãi ngộ ngang bằng với các đan sư lục phẩm khác còn quá sớm. So với Cổ Dao, một kẻ tay mới với thành tích chỉ có Thanh La Đan, bọn họ vẫn đặt nhiều niềm tin hơn vào y Thế Hải cùng các lục phẩm đan sư khác.
Dẫu cho môn đồ đã được sắp xếp đến đây, nhưng công việc lại chẳng nhiều, hai người kia vẫn chăm chỉ, chân chất. Cổ Dao thấy vậy cũng thỉnh thoảng mở lời chỉ điểm về đan thuật, khiến hai vị hạ kim đan này không khỏi bất ngờ, có người dạy và không có người dạy, quả là một trời một vực.
Cổ Dao không quá bài xích môn phái, nếu hai hạ kim đan này muốn học, y rảnh rỗi là sẽ tận tình chỉ bảo, giống như mối quan hệ giữa y với Hứa Trần tiền bối. Hứa Trần đã dạy dỗ y tránh được biết bao nhiêu trắc trở trên con đường tu hành.
“Lý sư tỷ, thật chẳng ngờ cốt cách của cổ đan sư thật hòa nhã, lúc mới đến còn dặn lòng không biết sẽ ra sao,” một đồng môn nam nghe thế liền nói.
Lý sư tỷ nhìn hai đệ tử đồng môn bên cạnh, đôi mắt sáng ngời nói: “Chẳng những vậy, nhiều người còn ngờ rằng chúng ta bị phân phó đến đây chỉ là phái đi lập phương, muốn chờ xem ta tấu hài. Nhưng thật ra, nhìn cổ đan sư thao tác trôi chảy tự tại như thế, ta đánh giá cao hơn cả mấy lục phẩm đan sư từng chỉ dẫn chúng ta trước kia.”
Bọn họ ở Đan Hạ Phong, làm đan sư thất phẩm mới nhập môn, thường có các cao thủ thất phẩm đến tập trung chỉ điểm, thỉnh thoảng lại có lục phẩm đan sư ban đạo pháp thuyết giảng, khiến khán phòng chật kín. Lý sư tỷ đương nhiên không bỏ lỡ, nhưng so với trước, những lời mở mang của cổ đan sư khiến nàng như được khai thông trí tuệ.
Lúc đầu vừa đến còn có chút uất ức, nàng cho rằng mình cùng Song đệ tử là bọn đệ tử có thành tích nổi trội trong khóa của mình, song chẳng có gốc gác hay chỗ dựa, bị gọi đến đây như bị phân phát, tưởng chừng như vì không biết cách vận dụng quan hệ mà bị đối xử bất công.
Nhưng trải qua vài lần, nàng liền nhận ra mình đúng là rơi vào hố phúc, đan sư Tào thực sự đã dành cho họ một cơ hội hiếm có, mọi biểu hiện của họ đều được đan sư Tào lưu ý.
Song đệ tử cũng gật đầu liên tục nói: “Cổ đan sư trông còn trẻ hơn tôi, vậy mà tu vi lại cao, đan thuật cũng ưu tú, thật sự phi phàm. Hơn nữa, Trì sư thúc quả thật chăm sóc kỹ càng cho cổ đan sư, còn đưa y ra ngoài nữa.”
Lý sư tỷ cười: “Giờ cả Đan Hạ Phong đều biết Trì sư thúc đối với cổ đan sư rất mực quan tâm, đến chúng ta cũng phần nào hưởng lây ân huệ.”
Nào dám nói, Trì sư thúc còn tặng cho nàng cùng Song đệ tử mấy bùa linh pháp rất hữu dụng, nếu không phải nhờ cổ đan sư, làm sao hai hạ kim đan đệ tử này được bùa linh pháp do lục phẩm phù sư chế tạo?
Linh Vân Tông vận hành rộng lớn, Trì Huyên lo ngại một mình Cổ Dao ra ngoài dễ lạc đường, bèn dành thời gian dẫn y đi làm quen khắp nơi trong tông môn, đồng thời giới thiệu các đồng niên nguyên anh đệ tử, ai có thể lui tới, ai tánh tình cộc cằn nên tránh, rồi những địa điểm thử luyện dành cho nguyên anh đệ tử ra sao, cách sử dụng thế nào.
Giữa đường cũng không quên kể cho Cổ Dao nghe vô số câu chuyện thời thơ ấu của Trì Trường Dạ, khiến y ngày càng say mê lắng nghe. Trì Trường Dạ thì hẳn nhiên chẳng dám khai ra những chuyện xấu hổ thuở nhỏ.
Chẳng hạn như có lần y nhìn thấy một nam tu sĩ, còn bé tí Trì Trường Dạ ôm lấy người ta kêu chị gái, làm người kia đỏ mặt tía tai. Lớn lên, y còn quên mất chuyện ấy, không dè lại rơi vào tay nam tu sĩ kia khi luyện kiếm, người đó chính là một kiếm đạo cao thủ, đã rèn luyện Trì Trường Dạ một hồi không ít oái oăm.
Cổ Dao hình dung cảnh ấy, không khỏi cười ha hả.
“Xem này, đây là Vân Gian Phường Thị,” Trì Huyên dẫn Cổ Dao bay lên không trung, nơi đó mây trắng lượn lờ giao nhau tứ phía, “Toàn bộ Vân Gian Phường Thị thực ra là một linh khí tuyệt phẩm, không có nhiều công năng, chỉ cung cấp một nơi chốn chỉ có nguyên anh đệ tử mới có quyền nhập vào, cho nên nơi đây đã trở thành nơi tụ họp và giao lưu giữa nguyên anh tu sĩ. Sau này, nhỏ Dao, nếu ngươi muốn dùng đan dược trao đổi tài nguyên khác, cũng có thể đến đây thiết dựng một quầy hàng.”
Hai người theo mây đi tới sâu vào lòng phường thị, vẫn là từng thềm mây bồng bềnh, có không ít tu sĩ nhàn du bay qua lại, thỉnh thoảng hạ cánh lên đám mây, nói chuyện cùng nguyên anh tu sĩ địa phương.
Theo lời giới thiệu của Trì Huyên, Cổ Dao nhận ra những đám mây treo trên đầu đều là công cộng, miễn là nộp một khoản linh thạch là tu sĩ có thể thuê một thềm mây, vị trí đám mây có thể tùy ý tu sĩ thả xuống gần mặt đất, hoặc giữ lơ lửng, hay để mây tự do trôi lững lờ.
Nếu thích, cũng có thể trang trí cho thềm mây theo ý mình, như Cổ Dao thấy một thềm mây được bao bọc bởi dây leo xanh ngát, chẳng thấy rõ hình dáng của mây trắng nữa.
Trì Huyên thấy Cổ Dao ánh mắt đầy tò mò, thầm nghĩ quả thật còn là đứa trẻ, bèn đưa y đi xem từng thềm mây một, phía trên bày bán vật phẩm nào đều không tầm thường, có thềm mây người cũng biến mất đâu mất, nhưng nếu ai đó vừa ý vật phẩm muốn giao dịch, trên thềm mây luôn có hệ thống gọi chủ nhân đến.
Cổ Dao trước kia là lục phẩm đan sư danh tiếng nhất Đại Lục Thiên Hào, từng kiến thức trải nhiều từ đóa hoa quý vật, song lúc đến đây, thấy những vật phẩm bày trên thềm mây vẫn khiến tim đập rộn ràng, cảm thấy bản thân như người nghèo chẳng có xu dính túi.
Trì Huyên thấy thế liền nói: “Thấy gì thích cứ nói với tỷ mẫu, tỷ mẫu sẽ giúp ngươi giao dịch.”
Cổ Dao vội vã lắc đầu: “Không cần, tỷ mẫu đừng khách sáo, ta chỉ muốn xem mở mang mắt thôi.”
Trì Huyên nghĩ đứa nhỏ này thật biết điều, nhưng bà vẫn để mắt kĩ càng, xem Cổ Dao đặc biệt ưng lọai nào rồi liệu có cách nào giúp mua được hay chăng.
Bà chẳng biết gia cảnh của Cổ Dao, dù trước kia nơi y nương náu còn kém xa so với Lan Lạc Đại Lục, các đan sư dù nhiên chẳng thiếu linh thạch bằng nơi đây, nhưng nhà bà đằng sau còn được gia tộc tương trợ, so với những nguyên anh đệ tử khác cũng thuộc hạng khá giả.
Chỉ có điều nguyên anh coi như mới bước vào con đường chưa lâu, không thể so bì với những kẻ tu luyện hàng trăm năm thậm chí lâu hơn.
Hai người ghé vào một thềm mây bày tràn đầy linh thảo, chủ nhân là một lão tu sĩ trung niên dặt dìu không mấy chỉnh tề, ngồi nghiêng một mình mà thở khò khò, linh thảo bày hỗn độn khắp đất.
Cổ Dao liếc nhìn phát biết trong đám linh thảo có không ít loại thường tầm thường, nếu không lẫn vào vài loại linh thảo có thể luyện thành lục phẩm đan thì thật khó tin vị trung niên này là kẻ trung thực. Nhưng cách bày biện hỗn loạn như vậy, dễ làm linh khí trong thảo bị tổn hao, làm mất tác dụng.
Trì Huyên cũng nhận ra, bèn bước tới giật tóc lão trung niên. Người ấy kêu lên “Ái da”, mỏi mắt nhìn ra, thấy Trì Huyên mới biết là cô nương, nói: “Ngươi kia cô nương, sao lại đến quấy phá ta? Ta đâu phải đứa trẻ mười mấy tuổi. Không có đồ gì cho ngươi, mau đi đi!”
Hành động như đuổi ruồi một cách thiếu kiên nhẫn khiến người nghe khó chịu vô cùng.
Trì Huyên tức giận giật thêm một lần tóc: “Còn đòi gọi cô nương? Nhìn kỹ lại đi! Ta cũng là nguyên anh đệ tử rồi, không còn là bậc tiền bối của ngươi nữa, bằng không thì sao ta có thể xuất hiện ở đây?”
Trung niên nhìn kỹ một lúc rồi bỗng chốc dậm đầu lấy lệ: “Ừ thật, cô nương không phải đã mất tích lâu ngày? Ta tưởng ngươi chết ngoài đó rồi, không ngờ còn sống.”
Cổ Dao gần như phun trào, nói năng như vậy có phép hay sao? Nếu không nhờ tỷ mẫu và lão nàу đối đãi tự nhiên, chắc hắn đang nguyền rủa tỷ mẫu đây.
“Ngươi chết rồi thì ta còn sống mạnh khỏe đây!” Trì Huyên tức giận đáp.
“Ha ha...” lão trung niên như tỉnh táo lại, “Sống thì tốt rồi, sống thì tốt. Nói mau, đã không phải đan sư, sao lại đến với ta?”
Trì Huyên thoáng tự hào, nàng tuy không phải đan sư, song tử nhi của bà lại là đan sư đại tài, dù không thể khoe mẽ, mặt mày vẫn ngời ngợi hãnh diện.
“Ta đến giới thiệu cho lão sư trưởng một hậu bối. Ta không phải đan sư, nhưng hậu bối của ta – tiểu Dao – lại là lục phẩm đan sư, hơn xa hạng kẻ ngoài lề như ngươi. Mau lên, tiểu Dao, chọn lấy linh thảo gì tùy ý, coi như là quà đầu tiên lão sư trưởng tặng.”
“Này này, ngươi làm gì thế? Ai cho phép ngươi lấy danh nghĩa ta mà tặng quà?” trung niên lão vừa la vừa phản đối.
Dù la lớn nhưng ý muốn ngăn cản không thật quyết liệt, nên Cổ Dao nghe lời bắt đầu chọn lựa. Công việc chọn lựa thật gian nan, có vài loại dược tính bị hao tổn nghiêm trọng, nếu dùng để luyện đan sẽ giảm đi chất lượng thuốc.
Song Cổ Dao cũng lọc ra, bỏ vào không gian nuôi dưỡng cho hồi phục, ngoài ra còn nhặt vài loại linh thảo không nhận biết, vậy là chọn lọc tán ra, để lại một đống trên đất khiến Trì Huyên mặt mày biểu lộ sự chán nản.
Thấy Cổ Dao chọn xong, bà vẫy tay gọi đến, giới thiệu: “Tiểu Dao, đây là lão sư trưởng, trước đây thường qua loa lừa những đệ tử không biết mà gọi ông ta là sư phụ, ta từng bị lừa, Trường Dạ cũng bị, ngươi nhất định đừng để bị hắn lừa, cứ gọi ông ta… sư lão bá đi.”
“Vâng, sư lão bá,” Cổ Dao kính cẩn xưng hô.
“Sao, là hậu bối nhà Trì ta sao?” Lão sư trưởng trong chiếc bảo vật lưu trữ lục soát qua lại. Đã gọi là lão bá, thì danh phận già hơn lớn hơn đương nhiên không thiếu quà mừng. Ánh mắt trợn tròn tìm kiếm một vật tốt đã lâu, mới lấy ra rồi bảo với Cổ Dao: “Nhóc con, đây mới là món quà lão bá dành cho ngươi, mấy thứ linh thảo dưới đất cứ lấy thoải mái đi, lão bá không nhỏ nhen thế đâu.”
Cổ Dao mở chiếc hộp ra, bên trong đặt một bình ngọc lạnh, trong có vài chục giọt dịch trắng như sữa, tỏa hơi lạnh, chính là thiên tuỷ linh dịch, lượng này đủ giúp y đột phá lên trung kỳ nguyên anh. Quà gặp mặt này thật nặng giá, Cổ Dao nhìn sang Trì Huyên không biết có nên nhận không.
Trì Huyên cũng nhận ra đây là vật quý, vội nói: “Nhanh thu lấy đi trước khi lão sư trưởng hối hận, giữ lại cũng chẳng ích gì cho hắn.”
Lão sư trưởng phì cười, giận dữ trợn mắt: “Nói bậy, ai nói lão ta giữ không giá trị? Dùng để đổi linh thạch mua rượu uống cũng tốt.”
Cổ Dao nghe lời tỷ mẫu thu giữ, lễ phép cảm tạ sư trưởng.
Lúc này phía sau vang lên giọng nói: “Huyên... không, Trì sư muội, ngươi cũng đến rồi!”
Đề xuất Trọng Sinh: Kẻ Thí Mạng Bị So Sánh? Sau Khi Ta Tử Độ, Cả Tông Môn Đều Hối Hận