Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 313: Hồi lễ

Trì Toàn vội vàng thu dọn chiếc bình ngọc đặt trên bàn, bên trong chứa những viên đan dược thích hợp với giai đoạn tu luyện hiện nay của nàng, cùng đủ loại đan dược thường dùng. Nổi bật trong số đó là phần lớn là đan phẩm tuyệt hảo, còn lại đều là đan phẩm thượng hạng, khiến lòng nàng hoa cả mắt. Cất giữ kỹ càng những viên đan dược, con tim nàng càng thổn thức nhanh hơn.

Nàng chưa từng từ Ninh Sư Đệ nghe nói về tài nghệ đan thuật tuyệt vời của Cổ Dao, điều này có nghĩa là tiểu thiếu niên kia đã giấu đi thực lực thật sự của bản thân trong đan thuật. Điều đó khiến cho Trì Toàn vô cùng hài lòng, đồng thời cũng cảm thấy vui mừng vì đứa trẻ ấy đã thực sự xem nàng như bậc trưởng bối, dùng tấm lòng chân thành đối đãi, nên mới dâng tặng chiếc lễ vật đan dược quí giá không chút giữ lại.

Trì Toàn trong cung thất của mình đi đi lại lại, một lão nhân bậc trưởng bối mà nhận được món mừng gặp mặt hậu hĩ như thế, nàng không thể đáp lại một cách qua loa. Nhìn đan phẩm ấy, nàng lại nghĩ đến đứa con trai ngốc chỉ biết đến kiếm pháp vốn chẳng có chút tài năng đan thuật nào, không lẽ toàn bộ sự mạnh mẽ của nó đều nhờ vào Cổ Dao nuôi dưỡng? Nghĩ đến đây nàng vừa cảm thấy khó nói, vừa ái ngại có phần xấu hổ thay cho đứa con trai mình sinh ra.

Chần chừ một lúc, cuối cùng Trì Toàn liền nghĩ đến phương pháp phù thuật mà mình có thể làm được. Lục dở chiếc nhẫn chứa đồ, nhận thấy vật liệu tích trữ chẳng còn nhiều, nàng vội vã sai đệ tử chuẩn bị nguyên liệu để chế tác phù văn.

Cổ Dao là một đan sư, căn bản không thể so bì với đứa con trai nàng về khả năng chiến đấu. Hiện tại đứa con lại không có mặt bên cạnh, dù nhìn bề ngoài linh vân tông có vẻ an toàn, thế nhưng sau lưng thì vô số mưu toan, phòng bị cũng không thừa. Vì vậy nàng quyết định phải chuẩn bị đầy đủ vũ khí trang bị cho Cổ Dao từ đầu đến chân.

Những ngày tiếp sau, Trì Toàn tràn đầy nhiệt huyết, miệt mài chế tạo linh phù, mệt thì điều tức dưỡng thần, rồi lại tiếp tục công việc. Ý định làm ra ít nhất một chiếc nhẫn chứa đồ đầy ắp linh phù cho yên tâm, sau này có ai dám bắt nạt Cổ Dao, chỉ cần dùng linh phù tấn công cũng đủ khiến đối phương vào cảnh bại vong.

Ấy thế mà, Ấn Thế Hải lâu ngày không thấy Trì Sư Muội tìm đến, trong lòng lo lắng bèn đến thăm, muốn biết Trì Trường Dạ – sư đệ của mình hiện ra sao, đồng thời cũng tò mò mối quan hệ giữa Cổ Dao đan sư cùng sư đệ Trường Dạ. Vừa đến chốn đã nhìn thấy khắp mặt đất ngổn ngang nguyên liệu chế phù, bên cạnh là một đám linh phù xếp thành bìa dày.

“Trì Sư Muội, nàng đang làm gì vậy?”

“À, Ấn Sư Ca, ngài tới rồi, mau vào trong ngồi đi, đừng để ý đến nguyên liệu trên sàn. À phải rồi, Ấn Sư Ca, ta bấy lâu chưa có dịp nói rõ, tiểu tử Trường Dạ đúng như ngài suy đoán, trước kia từng đi đến đại lục khác, gần đây mới trở về. Có thể bị vướng mắc chỗ nào, chưa thể trở lại tông môn, ta đã hỏi tông chủ, người nói lần này có thể sẽ có duyên cơ,” Trì Toàn gõ gõ đầu, vì mải mê chế linh phù nên quên khuấy chuyện đó, vội vàng giải thích.

Ấn Thế Hải không khó chịu vì biết muộn như vậy, có tin tức càng tốt : “Đã nghe tông chủ ra lời thì chắc chắn không sai. Nhưng Cổ Đan Sư và Trường Dạ có quan hệ gì chăng? Không chừng họ xuất thân từ cùng một nơi?”

Trì Toàn chợt ngẩng đầu, nụ cười mang vẻ bí ẩn : “Tiểu tử ấy không nói rõ, song ta biết, đó là đường nhân của Trường Dạ. Hai người trong hành lang đã gặp phong ba, tạm thời thất lạc, nên mới tới Linh Vân Tông tạm cư.”

Ấn Thế Hải kinh ngạc, không ngờ lại là mối quan hệ như thế, trước kia còn đề phòng Cổ Dao, lo lắng y vào Linh Vân Tông có âm mưu riêng. Bây giờ nghĩ lại xem, quả thật có ý đồ, thế nhưng dù không vào Linh Vân Tông, y cũng đã sớm trở thành người của tông môn.

“Hahaha, không ngờ phòng bị mãi, cuối cùng đã là một nhà rồi! Xem ta đây!” Ấn Thế Hải vui vẻ, xoay người hướng Trì Toàn thi lễ : “Chúc mừng Trì Sư Ca, chúc mừng Trường Dạ tìm được ý hợp tâm đầu, lại còn là đan sư cấp lục phẩm, tiểu tử này không tồi chút nào.”

Lời này làm Trì Toàn phấn chấn, liền giao việc tìm người nhờ Ấn Sư Ca giúp. Nàng rời khỏi tông môn nhiều năm, người quen cũ chẳng còn bao nhiêu, nhân mối mới còn trong quá trình vun trồng, lại cần người nên đương nhiên không thể hết thảy giao cho Ấn Sư Ca, bản thân nàng cũng dùng tất thảy những kẻ có thể dùng.

Không kể chuyện Cổ Dao nhờ nàng tìm người, riêng mấy vị tu sĩ đều là bạn bè con trai cùng Cổ Dao trải qua gian nan, chiến đấu bên nhau, nàng làm mẹ tất phải quan tâm, Ấn Sư Ca đương nhiên sẵn lòng nhận lời. Tuy nhiên, trong số người cần tìm có hai người còn nằm trong sổ truy nã của tông môn, khiến Ấn Sư Ca phấn chấn không ngớt.

Chuyện nhà Vương vốn dĩ đã khiến y tức giận, nên lần này giúp tìm hai kẻ trong hình dễ dàng vô cùng. Trì Toàn cũng nói, trong đó một người là cậu bác họ của Cổ Dao, tương đương họ hàng thân thiết, vì vậy phải chu đáo giúp đỡ.

Việc tìm kiếm tất nhiên không thể làm ầm ĩ, ai ai cũng hiểu tính khí của nhà Vương cha con, dẹp lệnh truy nã không có nghĩa thật sự tha cho hai tu sĩ này. Hẳn là còn người bên ngoài âm thầm truy bức, Trì Toàn tính tìm trước họ để tránh chuyện tệ hơn.

May mắn thay, Cổ Dao cho biết hai người đặc biệt là tu vi của kẻ ma tu hành, dù đối mặt trò của nhà Vương cũng không dễ dàng bị khuất phục chỉ trong nhất thời.

“Ấn Sư Ca, giờ Cổ Dao cũng coi như con trai thứ hai của ta rồi, ngài là sư thúc, phải chăm sóc cho đứa trẻ ấy nhiều chút, hiểu chăng?” Trì Toàn lo ngại Cổ Dao bị đám người kia bắt nạt ở Dan Hỏa Phong mà chưa được hay.

Ấn Thế Hải cười đáp : “Dan Hỏa Phong không hỗn loạn đến mức đó đâu, hơn nữa Cổ Đan Sư mặc dù mới tới, cũng là đan sư cấp lục phẩm, làm sao dễ bị người bắt nạt? Yên tâm, có ta ở đây, chắc chắn không để y bị oan ức, ta cũng sẽ dặn dò Tào Sư Đệ một câu.”

Sau khi trở về Dan Y Phong, Ấn Thế Hải nói với Tào Tùng Bạch, bảo Cổ Dao là người của mình, nhớ kỹ chăm sóc. Còn về quan hệ giữa Cổ Dao và Trì Trường Dạ, chờ đợi lần trở về của Trường Dạ rồi hãy công khai, kẻo tin tức lọt ra ngoài làm kẻ thù để ý.

Tào Tùng Bạch cảm thấy sự thay đổi thái độ ấy có phần nhanh chóng, trước còn dặn dò đề phòng, nay lại coi là người thân.

Chưa dừng lại ở đó. Chẳng mấy lâu sau, Trì Toàn tiếp tục đến Dan Hỏa Phong thăm Cổ Dao, đem toàn bộ linh phù mới chế ra trao tận tay, trong đó còn có lấy ra những thảo dược linh còn sót lại trên người mình, định dành để sau nhờ đan sư chế thành đan dược. Nay đem biếu Cổ Dao, hơn là để lại cho kẻ khác.

“Bổ mẫu, chẳng phải quá nhiều sao? Ta bây giờ ở trong tông môn không dùng đến nhiều thế đâu,” Cổ Dao nhìn vào chiếc túi chứa bảo đồ, giật mình, hơn trăm tấm linh phù, phần lớn là linh phù cấp lục phẩm, mà hiện nay chất lượng đó ở bên ngoài cũng đủ gây tranh đoạt.

Trì Toàn vẫn chưa thấy đủ, dự định về sau còn tiếp tục chế tạo thêm. Trước mắt gửi đến cho Cổ Dao sử dụng phòng thân. Lại lấy ra một khố châu đơn, đặt vào tay Cổ Dao nói: “Đây là một số bí quyết và linh quyết dùng để vận dụng linh phù. Trường Dạ hồi nhỏ theo ta học khai môn phù thuật của nhà Trì, sau đó chuyên tâm luyện kiếm, chỉ đủ biết sơ lược về phù thuật nhà Trì.”

Lúc Tào Tùng Bạch đến, gặp cảnh tượng Trì Toàn và Cổ Dao đẩy đưa vật phẩm qua lại, càng không hiểu đầu đuôi ra sao. Tình cảm nồng nhiệt Trì Sư Muội dành cho Cổ Đan Sư thật chẳng bình thường.

Cổ Dao không muốn từ chối tấm lòng của bổ mẫu, cuối cùng đành nhận lấy, lòng cũng vui vẻ vô cùng, Trì Mẫu thật là bậc trưởng bối dễ mến.

“Tào Sư Ca, mời vào,” Cổ Dao cất linh phù cẩn thận, vội mời Tào Tùng Bạch vào trong.

Tào Tùng Bạch vừa vào, thấy Trì Toàn không có ý ra về, ngồi thẳng lưng một bên nhấm trà linh, đoan trang uy nghi.

May thay y không có điều gì không thể nói, chào hỏi Trì Toàn một tiếng rồi bèn báo với Cổ Dao: “Ta tới để báo cho Cổ Đan Sư một tin vui, đan dược Thanh La Đan mà Cổ Đan Sư luyện chế đã phát huy tác dụng lớn.”

Trì Toàn nghe vậy liền hiểu câu chuyện, nàng vốn không mấy quan tâm chuyến thám hiểm bí cảnh lần này, bởi theo nàng biết, chỉ các tu sĩ tầng nguyên anh mới có thể vào đó, bậc nguyên anh tùy tầng thì vô duyên. Nhưng vì Cổ Dao nên cũng để ý thêm.

Nàng hỏi: “Đệ tử kim đan đầu tiên đã vào chưa?”

Tào Tùng Bạch vui vẻ đáp: “Đã rồi, có ảnh chiếu ra, chính nhờ nhờ sự trợ giúp của Thanh La Đan mà các đệ tử kim đan mới vượt qua được vùng khí độc bên ngoài. Các loại đan dược giải độc khác hiệu quả không nhiều.”

Trì Toàn nhíu mày: “Nếu đan dược giải độc khác không có tác dụng, thì thiệt hại khi vào bí cảnh phải chăng quá lớn? Chỉ dùng cho đệ tử kim đan hoặc thấp hơn thử thách, mà để họ dùng đan phẩm lục phẩm thì võ lâm đại môn phái mới chịu đựng được sự hao tổn như vậy. Còn về lâu dài, không thể nào chịu nổi, linh dược lục phẩm đối với Linh Vân Tông cũng chẳng phải thứ thường xuyên có được.”

Tào Tùng Bạch gật đầu: “Trì Sư Muội suy nghĩ đúng. Hiện tại lãnh đạo tông môn chuẩn bị cho đệ tử thám thính xem bí cảnh bên trong ra sao, xem có xứng đáng đầu tư khai thác hay không. Nếu tổn thất quá lớn, tông môn sẽ không cần bí cảnh này.”

Với một tông môn lớn như Linh Vân Tông, đủ nhiều nơi để cho đệ tử kim đan thử thách rồi. Hành trình khám phá bí cảnh mới, hơn hết cần xem đó có tài nguyên gì dùng được hay không.

Nghe đến đây, Cổ Dao cảm thán trong lòng: Linh Vân Tông quả thật rủng rỉnh tiền của. Bí cảnh thử thách cho đệ tử kim đan không chỉ có một nơi, lại còn quả thật dám sử dụng đan phẩm lục phẩm cho các đệ tử.

Tào Tùng Bạch mỉm cười nói với Cổ Dao: “Lần này may nhờ Cổ Đan Sư luyện ra lô đan dược ấy, đan dược trung phẩm hiệu quả càng rõ rệt hơn hạ phẩm. Thanh La Đan có phẩm chất trung bình đều thu hút sự chú ý của đồng môn tầng nguyên anh. Sau này chắc chắn đồng môn sẽ không ít người đến cầu đan từ Cổ Đan Sư. Đệ tử ngươi còn quá ít, ta sẽ điều vài đệ tử đến giúp đỡ.”

Trì Toàn thay mặt Cổ Dao đáp: “Yêu cầu sẵn lòng, đó là điều đương nhiên. Không thể để những việc vặt vãnh như vậy cho Cổ Dao một mình làm hết. Nhưng mà, Tào Sư Ca, ngươi phải quản thúc kỹ hầu cho bọn đệ tử đừng để sinh lòng xao động.”

Tào Tùng Bạch nhìn sang Cổ Dao, y liền vội nói: “Ta nghe lời bổ mẫu.”

Tào Tùng Bạch nghĩ thầm, chả lẽ Cổ Đan Sư là đứa nhỏ truỵ bị thất lạc của nhà Trì, bậc hậu bối của Trì Toàn sao?

Sau đó y truyền lệnh cho hai đệ tử khác đến giúp, trước kia hai người này chuyên làm việc lặt vặt, lần này chuyển sang giúp Cổ Dao, trong mắt y thuật ngữ chỉ việc giống như Trần Nhị Ca xưa kia từng giúp mình.

Cổ Dao cũng không muốn lãng phí thời gian tiếp đãi tu sĩ đến cầu đan, dù chưa biết có ai đến đó không.

Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện