Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 268: Mộng thiên niên

Trì Trường Dạ nhìn vị cao niên tu sĩ trước mặt hỏi: "Ngươi là ai?"

Người này trông khoảng ngoài sáu mươi tuổi, nhưng diện mạo của một tu sĩ không thể trói buộc chân thực, bởi không hiếm những bậc lão nhân râu tóc bạc phơ gọi những tu sĩ trẻ tuổi hơn mình là tiền bối.

Vị tu sĩ này để ý đến Cổ Dao vượt ngoài thường tình, hơn nữa trong hành trình thường xuyên tránh né sự truy bắt của kẻ bí ẩn, bọn họ hiện nay không cùng người của Thương Mạng đồng hành, bởi như thế mục tiêu quá lộ liễu, nên từ lâu đã tách hai đường.

Cổ Dao đứng bên cạnh Trì Trường Dạ, không nói lời nào, chỉ ánh mắt nhìn vị tu sĩ kia ẩn chứa phần hoài nghi và lo lắng, trong lòng có ý nghĩ nhưng lại e sợ quá vội vàng.

Vị cao niên tu sĩ không đáp lời Trì Trường Dạ, trái lại lại mỉm cười với Cổ Dao mà rằng: "Yêu Đan sư hay Cổ Đan sư cảm thấy sao?"

Cổ Dao mím môi, vẫn ngụ ý nói thẳng suy đoán: "Người là... cậu ruột?"

Trì Trường Dạ mặt màu lúng túng, không thể nào, khó mà là cậu ruột của Tiểu Dao, nếu đúng vậy cảnh giác đề phòng trước đây có khiến cậu ruột sinh ác cảm?

"Hahaha..." Vị tu sĩ lão niên cười vang, rồi rút ra một tấm linh符, vừa tháo linh符 người ngay lập tức biến đổi thành dung mạo khác, không đúng, chính xác là tháo bỏ hóa hình giả dạng mà trở về bản thể xưa.

Trì Trường Dạ trố mắt nhìn vị tu sĩ dung mạo tú lệ phi phàm, liếc nhìn tấm linh符 trong tay, tấm linh符 thậm chí lừa được cả thần thức lẫn nhãn quan y, tuyệt không phải vật thường, y vốn am hiểu linh符 không ít, tiêu học bọn họ ngoại gia vốn là phủ linh符 thế gia, từ nhỏ nghe dạy móng về công dụng linh符, có thể làm hào quang che mắt, song chưa từng kỳ vọng đến mức hoàn hảo sống động đến thế.

"Cậu ruột!" Cổ Dao bỗng kêu to, "Chính là cậu ruột của ta!"

Xác nhận thân phận người này, Trì Trường Dạ bỗng mất phương hướng, thân thể trở nên cứng đơ, không biết đặt tay chân thế nào, cũng chẳng dám nghĩ sâu về linh符 kỳ bí, chỉ đành mạo hiểm kêu gọi: "Cậu ruột..."

Cậu ruột liếc nhìn Trì Trường Dạ một cái, bước tới kéo Cổ Dao sang một bên an tọa, cùng nhau ung dung nói chuyện. Cổ Dao còn hơi choáng váng, không để ý đến sắc mặt của Trì Trường Dạ, trong lòng chỉ nghĩ, "Thật sự là cậu ruột ta." Nhưng lại thầm nghĩ: thế thì cậu ruột cùng Thương Mạng đến đây, lâu nay ở trấn trong?

Cổ Dao nhớ ra có một đôi mắt không ngừng dõi theo mình, không thấy có ác ý, hơn nữa tâm thần dồn hết để nghiên cứu giải dược, nên không chú ý mấy. Vậy nên, chủ nhân của ánh mắt kia là cậu ruột sao?

Trong không gian, Tử Bảo Bảo nhộn nhạo muốn ra ngoài gặp anh trai, Cổ Dao đành nhượng bộ thả nó ra, Tử Bảo Bảo vừa xuất hiện đã nhào ngay vào lòng cậu ruột, cậu ruột tuy muốn đẩy ra nhưng cảm nhận được mùi khí quen thuộc liền thôi, để cho đứa nhỏ ấy đậu trong tay, nó liên tục gọi: "Anh hai, anh hai..."

Hóa ra là tiểu quái vật này, cậu ruột ôm lấy, vỗ đầu bảo: "Ngươi cũng thật bất kham, sao không ở bên Tiểu Dao ngoan ngoãn, ra ngoài dễ bị người ghen tỵ lắm."

Nói tới cậu ruột có linh符 kỳ quái trên người, diện mạo ấy có thể là giả, nhưng phản ứng của Tử Bảo Bảo đã xóa tan nghi ngờ cuối cùng trong lòng Trì Trường Dạ. Bởi linh vật kia nhận người không chỉ dựa vào bề ngoài mà hơn hết dựa vào khí tức linh hồn.

Đến khi cậu ruột không cho mình ngồi, y chỉ đứng đấy thiện ý, nhỏ mưu mô, đứng phía sau Cổ Dao. Khi cậu ruột dỗ Tử Bảo Bảo cũng không quên để mắt xung quanh, liếc nhìn Trì Trường Dạ khiến y rùng mình, sắc mặt trở nên gượng gạo.

Tử Bảo Bảo rất ngoan, ngoan ngoãn ngồi trong lòng cậu ruột, không quấy rầy cậu ruột và Cổ Dao nói chuyện. Phong cảnh ấy hiện lên trong mắt Cổ Dao đẹp tựa ngoài thế tục, không một chút khí phàm, nhưng trong lòng có vô số điều muốn hỏi cậu ruột.

"Cổ Dao có nhiều thắc mắc, hai ta quả thật nên nói chuyện rõ ràng." Người đó vừa nói vừa nhíu mày hướng về phía sau Cổ Dao, ý bảo ngoài quan đệ nên tránh ra, đặng họ chuyện riêng tư.

Trì Trường Dạ co giật khóe miệng, nhưng vẫn lễ phép vái tay nói: "Vậy cậu ruột hãy cùng Tiểu Dao an tâm nói chuyện, ta ngoài cửa chờ, có điều gì cần gọi ngay một tiếng."

Một câu "cậu ruột" dập dìu khiến Yên Hoa nghe mà khó chịu, nhưng nếu cháu không phản đối, người ngoài có thể nói gì, bà lười nhác vẫy tay ra hiệu bảo y mau ra ngoài.

Trì Trường Dạ liếc mắt nói lời với Cổ Dao rồi lui ra ngoài, Cổ Dao gãi đầu, một tiếng "cậu ruột" cũng gợi nhớ mối quan hệ giữa y với Trì Trường Dạ, được trưởng bối thừa nhận tự nhiên là tốt hơn.

Nhưng mà Yên Hoa là nhân vật thế nào, Cổ Dao còn muốn hỏi, đã bị ông ta ngắt lời, y liền quên cả Trì Trường Dạ.

Yên Hoa chỉ tay vào mặt Cổ Dao bảo: "Chưa phục hồi dung mạo, cũng để cậu ruột thấy rõ Tiểu Dao giờ trông ra sao."

Cổ Dao giật mình, mới nhớ mình đang che mặt cải trang, vội vàng tháo gỡ hết phép biến hóa, trở về nét mặt nguyên hình. Yên Hoa tỉ mỉ nhìn ngắm rồi mỉm cười: "Đúng như ta tưởng tượng, giờ trong Yên gia chỉ còn lại ngươi và ta. Mẹ ngươi à, bà ấy hình như không chăm sóc được con cái."

Giọng Yên Hoa khẳng định, Cổ Dao nhớ lại bản thân ký ức nguyên thân chẳng lưu nhiều hình ảnh về mẹ, người khuất sớm bỏ lại y một mình nơi Cổ gia tàn nhẫn như vậy: "Mẫu thân y sớm năm ngoái hy sinh trong trận tấn công của yêu thú để cứu phụ thân, không lâu sau phụ thân tái giá sinh ra cặp long phụng thai, về sau ta lấy lệnh bài Trường Tiên Môn do cậu ruột để lại đổi lấy tự do khỏi Cổ gia, cùng Trì đại ca, chính là Trì Trường Dạ, rời xa Viễn Dương trấn ra ngoài giang hồ."

Không nói về Cổ Dao, chính Yên Hoa cũng không nhớ rõ lắm về cô em gái này, nghe cháu kể mới biết ngày tháng khó khăn trong Cổ gia, lúc trước y nghi ngờ người đàn ông kia không phải là phu quân tốt, người Cổ gia tính tình cực đoan vị kỷ, muốn gì trưng ra hết không giấu diếm.

Yên Hoa đã khuyên, em gái vẫn tin vào cảm giác của mình, chỉ đến khi đứa cháu chửa trong bụng chưa sinh khiến y cảm nhận được mạch máu mới ở lại sắp xếp công việc.

Yên Hoa thở dài: "Mẫu thân ngươi là em cùng cha khác mẹ của ta, trước khó khăn của Yên gia, ta và bà ấy tiếp xúc chẳng nhiều, có lẽ vì nàng chưa từng ra ngoài, tính cách đơn thuần chẳng biết lòng người hiểm ác, gặp phụ mẫu ngươi liền tin tưởng đó là người đáng gửi gắm. Ngươi không thể theo mẹ lầm lẫn bước đường ấy."

Nghe lời này bỗng xoay chuyển, khuôn mặt Cổ Dao đỏ lên, nhìn ánh mắt đùa cợt của cậu ruột, y bẻn lẻn sơ động, không biết nên giải thích thế nào về mối quan hệ giữa mình với Trì Trường Dạ.

Yên Hoa thở dài trong lòng, đúng là duyên phận rối rắm: "Nhưng vẫn tin mắt ngươi sáng, không như mẹ của ngươi, còn tốt hơn nhiều."

Cổ Dao gãi mặt, chớp mắt không biết nói sao cho phải, nhìn dáng vẻ bối rối của cháu khiến Yên Hoa cũng bật cười, quả thật cháu này đáng yêu hơn rất nhiều so với em gái ngày trước, những ngày quan sát của ông không sai lệch chút nào.

"Cậu ruột, khụ, mấy năm qua thế nào?" Cổ Dao không nhịn được hỏi. "Kẻ thù của Yên gia là ai?"

Nụ cười Yên Hoa chững lại, "Ngươi hẳn cũng nghe qua, Trường Tiên Môn có hai vị đan sư thập lục phẩm, bên họ Hàn thì không mạnh lắm."

"Chắc là vị đan sư họ Miêu chưa từng lộ mặt kia?" Cổ Dao nghĩ đến tin đồn bên ngoài, "Chẳng lẽ chất độc trước kia thật sự do vị Miêu đan sư kia tạo ra?"

"Đúng vậy, y có thiên phú cao ngất về đan thuật, nhưng ta nghĩ không bằng ngươi, hơn nữa còn thiên về luyện độc, e rằng thân thể y đã biến thành độc thể, sau này gặp y phải cẩn thận. Yên gia nhiều năm qua sống tại thiên hà đại địa, nhưng chính tông ghi chép nhiều về trời Lâm cùng truyền tống trận. Họ Miêu không biết làm sao phát hiện tổ tông Yên tộc và huyết mạch đặc thù của họ, nhưng ngươi phải biết, càng đặc biệt huyết mạch càng hiếm và càng khó thức tỉnh. Thời đó người sống sót trong Yên tộc chỉ có một mình ta thức tỉnh thật sự, còn lại chỉ là thiên phú tu luyện khả quan hơn người khác, nhờ đó Yên tộc mới trở thành gia tộc tu luyện ẩn thế trên thiên hà đại địa."

Trì Trường Dạ đứng cửa bảo hộ một ngày một đêm, thời gian với tu sĩ mà nói chẳng là bao, chỉ thoáng chớp mắt luyện khí, nhưng y nửa phần thần trí dồn bọn họ bên trong, nên mới cảm nhận rõ dòng thời gian trôi qua, nói chuyện nhiều giờ không chán.

Khi cửa phòng lại mở, Trì Trường Dạ nhanh chóng nhìn vào trong, dáng vẻ chẳng khác khi mới bước ra, tầm mắt đầu tiên đương nhiên dõi theo Cổ Dao, thấy trong mắt chỉ có vài phần cảm khái và phức tạp, lòng an ổn, liền nhìn về phía bên cạnh Yên Hoa.

Yên Hoa vẫn mặc áo bào xanh đơn giản, đúng chất vị lão tu sĩ ban đầu, nhưng bây giờ diện mạo trở lại, làm nổi bật khí độ trang phục bình thường, đây là người đàn ông chín chắn, tâm tính kiên định, Yên Hoa hiểu rõ gia tộc Yên diệt vong, Trì Trường Dạ không thể tưởng tượng hắn đã trưởng thành đến mức nào.

Yên Hoa liếc Trì Trường Dạ, rồi vỗ nhẹ đầu cháu nói: "Cậu ruột ta đi nghỉ trước, ngày mai chúng ta ra đi. Có điều gì nói gấp trước khi đi." Nói rồi khoác tay ra đi, dáng vẻ hào hoa tự tại.

"Có khỏe không?" Trì Trường Dạ vừa vào cửa vừa hỏi Cổ Dao.

Cổ Dao xoa trán, cảm giác như mọi nhận thức trước đây bị đảo lộn, Thiên Linh tộc như một lỗ hổng lớn trong giới tu chân, loại huyết mạch ấy khiến y nghĩ ra tồn tại là điều không nên. Yên gia diệt vong chính là bài học sâu sắc nhất.

Trì Trường Dạ rót trà linh dưỡng thần trí cho Cổ Dao, y uống vài ngụm sắc mặt thoảng dịu, ngước nhìn Trì Trường Dạ e dè muốn nói điều gì nhưng thôi, cuối cùng thở dài rằng: "Chuyện cậu ruột khác xa ta tưởng, Thiên Linh tộc cũng chênh lệch với nhận thức trước đây của ta."

Trì Trường Dạ nhìn ra Cổ Dao bị điều gì quấy rầy, vỗ vai an ủi: "Dù có khác biệt, ngươi vẫn là ngươi, ta vẫn là ta, giờ ngươi có người thân ruột thịt, đó là điều tốt."

"Cũng phải," Cổ Dao mỉm cười nhẹ, "chỉ là có những chuyện kỳ lạ chẳng thể hiểu, như cậu ruột từng mộng một nghìn năm."

Trì Trường Dạ ngẩn người, "Thật sao? Mộng thấy tương lai sao?"

Cổ Dao gật đầu: "Phải, nhưng là mộng nên phân rõ mờ rõ, khi tỉnh nhớ không rõ lắm, song một số sự kiện lớn vẫn còn trong trí, như ta đứa cháu, và ngươi vị kiếm tu kia."

Cậu ruột có chút oán giận Trì Trường Dạ vị kiếm tu, khiến Cổ Dao vừa buồn cười lại vừa ngượng, vì vậy cậu ruột biết mẹ y mất sớm, biết y sớm muộn cũng rời Cổ gia ra giang hồ, rằng y sẽ đến thiên hà đại địa, cuối cùng gặp gỡ hắn, khiến cậu ruột lo lắng nhiều lúc, đặc biệt là sốt ruột về thân phận y, e rằng bị phát hiện không phải nguyên thân. Nhưng cuối cùng mọi điều đều được hóa giải qua cuộc gặp ấy.

Người trước kia là Cổ Dao, sau này qua thế giới tinh cầu cũng là y, không, nên nói hợp nhất kia mới là thật y, hóa ra tính cách y cũng có mặt yếu đuối, nhưng rốt cuộc đều do hoàn cảnh tạo thành, nơi Cổ gia bị cô lập chẳng ai chỉ dẫn phương lộ, thế giới tinh cầu, y là đứa mồ côi muốn sống phải tranh đấu, may mắn được sư phụ phát hiện dẫn đi.

Cổ Dao nhẹ nhõm cười, cậu ruột đến mở tâm trí muộn phiền lớn nhất, thực ra y rất may mắn, đã gặp nhiều người giúp đỡ, khiến tính tình không lệch lạc sai hướng.

Chính khoảnh khắc này, trong lòng buông lỏng, cảnh giới tâm tính bỗng có bước đột phá, nếu không gian địa không đúng, lúc đó y thẳng tay bế quan tu luyện, công lực chắc chắn đột phá.

Trì Trường Dạ cũng cảm nhận cảnh giới thoáng lên, không cần nói rõ cũng biết là do Yên Hoa trò chuyện với Cổ Dao giúp đỡ, phần nào giúp cho hành trình tu luyện của y, lòng bỗng tăng thiện cảm với Yên Hoa, chỉ vì điểm ấy mà vô cùng cảm tạ.

"Đã nghe Tiểu Dao nói, ta tin vậy. Duyên ta nên gắn bó bên nhau." Trì Trường Dạ nói rất chắc chắn.

Cổ Dao nhìn Trì Trường Dạ mỉm cười, chuyện tình cảm chẳng cần ai nói hộ, ngoài Trì Trường Dạ y chẳng nghĩ đến người thứ hai, đó là duyên phận, ai bảo mở mắt đầu tiên thấy là người đó, người kề bên giúp qua giai đoạn khó khăn nhất cũng là y, gọi là hồng nhạn tâm thái hay sau này chảy trôi bền bỉ đi nữa, không sai chính là người này.

Trì Trường Dạ cũng tươi cười, khoác vai Cổ Dao mỉm môi hôn nhẹ, chẳng cần ai xác nhận tình cảm giữa bọn họ, dù một ngày nào Cổ Dao biến mất, y cũng sẽ tự mình tìm lại.

Tử Bảo Bảo lại trở về không gian, ở ngoài dễ bị phát hiện bị người nuôi ý, Hứa Trần trông thấy tiểu quái vật ấy bất mãn vô cùng, vì Cổ Dao đã ngăn cản, nên y không biết chuyện gì giữa Cổ Dao và cậu ruột nói, khiến người tò mò như y không thể không bứt rứt khó chịu.

Đề xuất Xuyên Không: Hóa Thân Vào Cõi Sách, Ta Tác Hợp Lương Duyên Nơi Tiên Giới
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện