Ôn Noãn không đáp lời nàng ta mà hỏi ngược lại: "Cô đến đây có chuyện gì? Mượn bạc sao?"
Nụ cười của Ôn Uyển suýt chút nữa thì tắt ngấm, con nhỏ này lúc nào mở miệng cũng khiến người ta nghẹn họng!
"Noãn nhi vẫn cứ thích nói đùa như vậy. Tỷ đến đây để từ biệt muội, ngày mai tỷ sẽ vào kinh tham gia huấn luyện và tuyển chọn cho Thiên Thu yến. Phải mấy tháng nữa mới có thể trở về, cho nên hôm nay mới cố ý đến chào mấy muội một tiếng, thuận tiện hỏi xem các muội có thích gì không, tỷ sẽ mang từ kinh thành về cho."
Khi Ôn Uyển nhắc đến Thiên Thu yến, khóe mắt Nạp Lan Cẩn Niên đang ngồi uống trà đằng kia khẽ động, hắn thầm lưu tâm.
Thấy hắn ngẩng đầu nhìn về phía mình với vẻ nghi hoặc, nụ cười của nàng ta càng thêm rạng rỡ, tựa như đóa sen trắng không vướng bụi trần, thanh khiết và xinh đẹp động lòng người.
Nàng ta vô tình hơi nghiêng đầu, phô ra góc mặt đẹp nhất của mình về phía Nạp Lan Cẩn Niên. Dáng vẻ Ôn Uyển vốn xinh đẹp ngọt ngào, phong thái đa dạng, chỉ một cái nhíu mày hay một nụ cười cũng vô cùng mê hoặc, khiến người ta vừa nhìn đã thấy vui mắt.
Ôn Uyển rất đẹp, nàng ta lại biết cách trang điểm, ăn mặc, dung mạo ngày càng nảy nở, dáng người càng trưởng thành lại càng thêm kiều diễm! Đó là vẻ đẹp khiến người ta không thể rời mắt!
Vẻ đẹp như thế mới đủ sức cạnh tranh với những mỹ nữ ở kinh thành. Thêm vào đó, nàng ta còn có ngón đàn xuất sắc. Chính vì vậy mà Tổng Quý Cường và Huyện thừa đại nhân mới coi trọng nàng ta đến thế, thậm chí sẵn sàng chi ra mấy vạn lượng bạc để trả nợ cho nhà nàng ta!
Đây cũng được xem là một kiểu đầu tư, lỡ như sau này đầu tư trúng một con kim phượng hoàng thì sao?
Ôn Noãn nhíu mày: "Chúc mừng, cảm ơn, và không cần đâu."
"Noãn nhi, muội không cần khách sáo, y phục ở kinh thành hay những món trang sức ngọc trai ngũ sắc đều xinh đẹp và tinh xảo hơn hẳn nơi này của chúng ta! Quần áo trên người đại tẩu đều là mua từ kinh thành về đấy! Đến lúc đó tỷ cũng sẽ mang cho muội và Nhu nhi một ít. Nhu nhi cũng nên biết cách ăn mặc một chút, tuy muội ấy từng là con dâu nuôi từ bé..."
Ôn Uyển nói đến đây thì lập tức dừng lại, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối rồi vội sửa lời: "Mẹ tỷ nói con gái lớn rồi, dù thế nào cũng nên ăn diện một chút, con gái nhà mình vốn vụng về, đến lúc đó tỷ sẽ mang về cho mỗi người một ít!"
Nói xong, Ôn Uyển lấy ra mấy chiếc túi tiền thêu thùa tinh mỹ: "Đây là túi tiền tỷ tự thêu, muội và Nhu nhi mỗi người một cái. Tỷ đi đây! Ngày mai nếu có thời gian thì đến tiễn tỷ nhé!"
Ôn Uyển đặt mấy chiếc túi tiền lên bàn trúc, sau đó mỉm cười hành lễ với Nạp Lan Cẩn Niên. Nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, lại thoáng chút thẹn thùng, phô diễn một loại tư thái mê hoặc khác.
Nàng ta rất khôn ngoan, không nán lại lâu mà trực tiếp rời đi.
Ôn Noãn: "..."
Ôn Noãn nhìn Nạp Lan Cẩn Niên rồi lại nhìn mấy cái túi tiền: "Huynh nói xem, có phải nàng ta cố ý đến để gặp huynh không?"
Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn Ôn Noãn một cái: "Làm sao có thể!"
Ôn Noãn cũng biết là không thể nào! Nàng có chút khó hiểu: "Hay là nàng ta cố ý đến nhà tôi để lả lướt khoe khoang, không phải với huynh mà là với tôi?!"
Đừng có dọa nàng nha! Nàng không muốn làm "đoạn tụ" đâu!
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Hắn nhìn mấy chiếc túi tiền trên bàn, một mùi hương tỏa ra khiến sắc mặt hắn tối sầm lại. Hắn vung tay một cái, mấy chiếc túi tiền kia liền bay thẳng vào bếp lò đằng xa, ngay lập tức bị ngọn lửa nuốt chửng.
Vẻ mặt Ôn Noãn đầy vẻ tiếc nuối: "Thêu tốt như vậy, đem ra ngoài bán cũng đổi được mấy trăm văn tiền đó!"
Nạp Lan Cẩn Niên nhướng mày: "Cô thiếu bạc đến vậy sao?"
Làm sao có thể!
"Làm gì có ai chê mình quá nhiều bạc đâu?" Ôn Noãn liếc hắn một cái sắc lẹm.
Cũng đúng!
Nạp Lan Cẩn Niên lấy ra một túi tiền màu đen, bên trên thêu một con rồng vàng sống động: "Đây là phí chữa tay của ta."
Ôn Noãn nhận lấy mở ra, nàng chỉ nhìn thoáng qua đã nhíu mày: "Huynh không sợ ta không trị khỏi sao?"
Nạp Lan Cẩn Niên cầm chén trà, tao nhã nhấp một ngụm, giọng điệu lại học theo điệu bộ của ai đó: "Trị không hết thì lấy lại bạc. Từ trước đến nay chưa từng có người nào dám tính kế ta. Muốn tính kế ta sao? Còn phải hỏi xem nắm tay của ta có đồng ý hay không!"
Ôn Noãn: "..."
"Yên tâm, nếu huynh ngoan ngoãn nghe lời thì chắc chắn sẽ khỏi. Lấy một quặng ngọc mà một nửa là ngọc thạch phẩm cấp thấp làm tiền thuốc men, ta còn thấy mình bị lỗ đó!" Ôn Noãn nhanh chóng cất túi tiền đi.
Đồ đã vào trong túi nàng rồi, làm sao có thể để hắn lấy ra được!
Thực ra trên đời này, người có thể trị được tay cho hắn cũng chỉ có nàng. Hơn nữa ở hiện đại, nàng kiếm được không ít tiền từ các ca phẫu thuật, mà mỗi tháng nàng cũng chỉ nhận làm một ca duy nhất.
Hiện tại ngày nào nàng cũng phải châm cứu cho hắn, lại còn phải xuống bếp nấu cơm cho hắn ăn!
Chỉ lấy một quặng ngọc, xem ra vẫn còn rẻ cho hắn chán!
Đúng là được hời mà còn khoe mẽ, hẳn là đang nói nàng đây.
Nghĩ đến việc trước đó nàng phải hóa trang thành đủ loại hình tượng để đi khắp nơi vừa mua vừa lừa, gom hết số ngọc thạch kém chất lượng mà Lý Hoài Ân khai thác ra, quả thực đã tiêu tốn không ít tâm tư!
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, trong mắt hiện lên sự cưng chiều mà chính hắn cũng không nhận ra: "Chờ cô trị khỏi cho ta, ta sẽ cho cô thêm một chút. Đôi tay này của ta không chỉ đáng giá một quặng ngọc đâu! 'Kim khoa thánh thủ' như cô một khi ra tay, vốn dĩ đã là vô giá rồi!"
Hắn nói đầy ẩn ý.
Hắn dám chắc chắn rằng, nha đầu này có khả năng biến đá thành vàng!
"Xem như huynh biết điều. Lấy lòng một đại thần y như ta chỉ có lợi cho huynh thôi! Ta cam đoan thân thể huynh sẽ khỏe mạnh, thọ đến trăm tuổi!"
Ôn Noãn nói xong liền tiếp tục đi làm món cá dưa chua.
Haiz, nàng sắp trở thành đầu bếp riêng của hắn mất rồi!
Người nam nhân này sao lại trở về nhanh như vậy chứ! Khi nào thì hắn mới chịu quay về kinh thành đây?
Cái miệng thì vô cùng xảo trá, không phải thức ăn do đích thân nàng làm thì nhất quyết không chịu ăn!
Ôn Noãn vừa buồn bực suy nghĩ vừa làm việc.
Đến lúc cơm trưa, Vương thị cùng tiểu cô cũng gấp gáp trở về.
Nạp Lan Cẩn Niên chào hỏi Vương thị và Ôn Gia Mỹ. Nghe nói Vương thị đi chùa Đại Phật để xem ngày hoàng đạo mừng nhà mới, hắn cũng thuận miệng hỏi qua ngày giờ.
Chỉ còn hơn mười ngày nữa là đến ngày lành, e là không kịp tiếp thánh chỉ tại đây, hắn liền nói với Ôn Noãn: "Thái giám truyền chỉ có lẽ qua năm sau mới đến, khi ấy cả nhà hãy đến phủ thành để tiếp chỉ."
Hoàng thượng ban cho bọn họ một tòa phủ đệ. Hiện tại căn nhà mới xây này còn chưa làm lễ mừng tân gia nên không thích hợp để tiếp chỉ, chỉ có thể đến tòa phủ đệ ở phủ thành kia.
Phủ đệ đó chắc hẳn đã được người ta quét dọn sạch sẽ, sửa sang lại mọi thứ chu toàn. Đó là phủ đệ do đích thân Hoàng thượng ban tặng, chọn nơi đó để tiếp chỉ cũng là vẹn cả đôi đường.
"Phải chính thức tiếp chỉ sao?" Ôn Noãn hỏi lại.
Nạp Lan Cẩn Niên khẽ nhếch khóe môi, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt thản nhiên: "Đương nhiên là chính thức. Nếu làm sai bất kỳ bước nào, đó sẽ bị khép vào tội bất kính với Hoàng thượng, có thể bị rơi đầu như chơi đấy."
Ôn Noãn: "..."
"Vậy hay là huynh cứ đưa thẳng thánh chỉ cho nhà tôi luôn đi, như vậy chẳng phải tốt hơn sao!"
Nạp Lan Cẩn Niên hừ lạnh một tiếng: "Ta không phải thái giám!"
Đến lúc này mới biết đến cái tốt của hắn sao? Biết thế sao lúc trước còn làm vậy?
Ôn Noãn: "..."
Vì Nạp Lan Cẩn Niên ghé chơi nên Ôn Gia Thụy cố ý từ bên xưởng nhuộm trở về để dùng bữa cùng hắn.
Khi nghe Nạp Lan Cẩn Niên nhắc đến chuyện tiếp chỉ, cả nhà mới bàng hoàng nhận ra Ôn Noãn đã âm thầm lập được một công trạng hiển hách đến nhường nào!
Ôn Gia Thụy cảm thấy lần này mộ tổ tiên nhà mình đúng là đã bốc khói xanh rồi!
Lúc ăn cơm, nam nữ vẫn ngồi bàn riêng. Vì ăn cá hơi phiền phức nên dạo gần đây Ôn Noãn không làm món cá.
Ôn Gia Mỹ vốn rất thích ăn cá, nhưng hôm nay bà vừa gắp một miếng bỏ vào miệng, cảm giác buồn nôn trong dạ dày đã cuộn trào lên dữ dội.
Bà vội vàng buông đũa, chạy nhanh ra ngoài.
Ôn Noãn: "..."
Sắc mặt Vương thị lại lập tức rạng rỡ hẳn lên, chùa Đại Phật quả nhiên thật linh thiêng! Vừa trở về đã có tin vui rồi sao?
Tất nhiên, triệu chứng nôn nghén này chứng tỏ đã mang thai ít nhất cũng hơn một tháng mới phát hiện ra, chứ không phải vừa đi một chuyến đến chùa Đại Phật về là có thai ngay được.
Vương thị và Ngô thị liếc nhìn nhau, đều là những người từng trải nên cả hai đều hiểu ý, vội vã chạy theo xem sao.
Nạp Lan Cẩn Niên cũng biết nhà Ôn Noãn đang có việc riêng nên sau khi dùng bữa xong, hắn liền đứng dậy cáo từ.
Trước khi rời đi, hắn còn liếc nhìn Đại Hồi với vẻ chán ghét. Lúc này, con sói to xác ấy đang nằm bên cạnh chuồng chó, dùng cái lưỡi lớn của mình liếm lông, âu yếm Tiểu Bạch.
Con sói này càng ngày càng chẳng ra thể thống gì cả! Thế mà lại đi hầu hạ một con chó con!
Đại Hồi đáp lại chủ nhân bằng một cái nhìn khinh bỉ. Hắn thì biết cái gì chứ!
Tiểu tỷ tỷ đã dạy rồi, phải hầu hạ nương tử cho thật tốt! Nếu không sẽ không có cơm ăn, nàng ấy cũng chẳng thèm sinh con cho nó đâu!
Nó thường nghe người ta nói "bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại", trong ba tội bất hiếu thì không có con nối dõi là tội lớn nhất. Có thể thấy việc sinh con là chuyện đại sự, nó không muốn trở thành kẻ tội đồ của dòng giống nhà sói đâu!
Lần này Nạp Lan Cẩn Niên không đọc hiểu được ánh mắt của Đại Hồi, hắn chỉ cảm thấy có lẽ bản thân nên nuôi thêm một con sói khác, con sói này càng ngày càng ngốc nghếch rồi.
Đợi Nạp Lan Cẩn Niên rời đi, Ôn Noãn liền bắt mạch cho Ôn Gia Mỹ, quả nhiên là đã có hỉ!
Vương thị sốt sắng hỏi: "Noãn nhi, sao rồi? Thân thể tiểu cô cháu thế nào?"
Ôn Noãn nghĩ đến hai người ở nhà họ Hà kia, trong lòng cũng không biết nên vui hay nên lo cho tiểu cô.
"Tiểu cô đã có thai hơn một tháng rồi. Vừa rồi là triệu chứng ốm nghén, thân thể cô vẫn còn hơi suy nhược nhưng không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Ngày thường không nên làm việc nặng, ăn uống cần bồi bổ đầy đủ, chú ý cân bằng dinh dưỡng là được ạ."
Cả nhà nghe xong, ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Vương thị chắp tay thành kính: "Bồ Tát phù hộ, cuối cùng cũng có tin vui rồi!"
Ngày mai bà nhất định phải đến chùa Đại Phật một chuyến nữa mới được!
Ôn Gia Mỹ khẽ chạm tay lên bụng, gương mặt vẫn còn vẻ ngỡ ngàng như không thể tin nổi: Mình có thai rồi sao?
Ngô thị hớn hở nói: "Đây quả là chuyện đại hỷ. Tiểu muội à, ba tháng đầu là quan trọng nhất, muội tuyệt đối không được làm việc nặng nhọc gì đâu. Từ ngày mai không cần động tay động chân vào việc gì cả, cứ ăn uống cho nhiều vào, tẩm bổ thân thể thật tốt để năm sau sinh một tiểu tử mập mạp kháu khỉnh!"
Ôn Gia Mỹ cười đáp: "Làm gì mà khoa trương thế chị dâu, muội thấy mình vẫn ổn mà."
Nàng về nhà mẹ đẻ là để giúp đỡ, nếu chẳng làm gì mà chỉ biết ăn với ngủ thì sao coi cho được?
Ôn Gia Thụy tiếp lời: "Ngày mai huynh sẽ báo tin vui này cho muội phu biết."
Vương thị dặn dò thêm: "Gia Mỹ cũng nên về bên đó một chuyến rồi hãy quay lại đây! Bảo Hà Hoán Hồng mời đại phu có kinh nghiệm đến chẩn mạch xem có đúng là mang thai rồi không. Đợi đại phu xem xong thì về đây dưỡng thai, chờ đứa nhỏ chào đời, ở cữ xong xuôi rồi hãy về. Mẹ chồng con mắt kém, lại chẳng hầu hạ con chu đáo được lúc ở cữ đâu."
Vương thị suy tính rất nhiều. Ôn Gia Mỹ đã ở lại nhà ngoại gần một tháng mới phát hiện mang thai, bà sợ con rể sẽ nảy sinh nghi kỵ, nên mới muốn con rể tự mình mời đại phu đến xem thai đã được bao lâu, để trong lòng nó không có vướng bận gì.
Ôn Gia Thụy không nghĩ sâu xa như vậy, liền gật đầu: "Được thôi, vậy hai huynh muội ta cùng về một chuyến, muội phu cũng đã lâu không gặp muội rồi."
Ôn Noãn cũng nói: "Cha, con cũng đi nữa! Tiện thể xem đồ gỗ đã đóng xong chưa."
"Được."
Sáng sớm hôm sau, Ôn Gia Thụy vừa đánh xe bò chuẩn bị đưa Ôn Gia Mỹ về Hà gia thôn thì trong thôn bỗng vang lên một tràng pháo nổ rộn rã, ngay sau đó là tiếng khua chiêng gõ trống tưng bừng.
Ôn Noãn chạy ra ngoài xem rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra.
Nàng chạy ra mới biết, thì ra hôm nay là ngày Ôn Uyển khởi hành vào kinh. Chu thị cố ý thuê người khua chiêng gõ trống để tiễn đưa rầm rộ.
Hành động này đã làm kinh động cả thôn. Mọi người đều chạy ra xem náo nhiệt, nhìn qua cứ như thể có vạn người đang đưa tiễn nàng ta vậy.
Ôn Uyển ngồi trong xe ngựa, lòng tràn đầy nhiệt huyết! Cuối cùng, bằng nỗ lực của bản thân, nàng ta đã có thể bay khỏi chốn thâm sơn cùng cốc này để đến nơi vàng bạc đầy đất, ra cửa là gặp quý nhân!
Nàng ta thề nhất định phải đứng vững gót chân ở nơi đó, không bao giờ trở lại cái xó xỉnh nghèo nàn này nữa.
Sáng sớm, Vương thị lên trấn mua rau xanh cho công nhân, tình cờ gặp đoàn người đưa tiễn nên đành đứng nép vào bên đường quan sát.
Hôm nay là ngày vui lớn, Chu thị cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt. Dù xương cốt vẫn còn đau nhức nhưng bà ta vẫn cố ra ngoài xem mọi người ngưỡng mộ, ghen tị với mình. Nghe những lời ca tụng xung quanh, bà ta thấy tâm tình phấn chấn hẳn lên, ngay cả cái lưng cũng bớt đau đi vài phần.
Đề xuất Cổ Đại: Phu Quân Thắp Chín Trăm Ngọn Đèn Cầu Phúc, Thiếp Cùng Nữ Nhi Đoạn Tuyệt Với Chàng
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha