Chương 152
Chiếc xe ngựa của Ôn Noãn đã nhường cho Vương thị vốn tuổi tác đã cao, Hoa ma ma cùng Ngô thị và Ôn Gia Thụy cùng ngồi chung một chiếc. Đó là xe ngựa do Nạp Lan Cẩn Niên tặng, được chế tạo đặc biệt dành riêng cho Huyện chúa nên khả năng giảm xóc rất tốt.
Khi hoàng hôn buông xuống cũng là lúc đoàn người tới trạm dịch. Ôn Noãn bước xuống xe, thần sắc có chút uể oải, tất cả đều do dọc đường bị xóc nảy mà thành.
Ôn Noãn thầm mắng trong lòng: Thân thể này thật đúng là quá yếu ớt rồi!
Nạp Lan Cẩn Niên thấy vậy liền hỏi: "Làm sao vậy?"
Ôn Noãn lắc đầu: "Không có việc gì, ngồi lâu trên xe ngựa nên có chút khó chịu thôi."
Ôn Gia Thụy biết Ôn Noãn vốn hay say xe nên lo lắng hỏi: "Say xe sao? Có muốn uống chút thuốc hay không?"
"Không cần đâu cha, con không sao ạ."
Nạp Lan Cẩn Niên nhìn nàng một cái, sau đó trầm giọng nói: "Vào trong trước đi."
Lâm Phong đã sớm đi trước một bước để sắp xếp mọi việc tại trạm dịch cho chu toàn.
Hắn đúng lúc tiến lên bẩm báo: "Chủ tử, Tuệ An Huyện chúa, sương phòng trong trạm dịch đều đã chuẩn bị xong, nước ấm cùng đồ ăn cũng đã sẵn sàng."
Trạm dịch trưởng lúc này cũng cung kính hành lễ: "Cung nghênh Cần Vương, Tuệ An Huyện chúa."
Đoàn người lập tức tiến vào bên trong.
Sau khi gia đình Ôn Noãn vào trong không lâu, cả nhà đại phòng đi theo phía sau cũng đã tới trước cửa trạm dịch.
Nhân dịp đại thọ của Thái hậu, Thiên Thu thịnh yến sắp diễn ra, cả nhà đại phòng cũng muốn theo vào kinh thành, mục đích chính là muốn sớm biết được Ôn Uyển sẽ được ban thưởng những gì.
Huyện thừa đã đưa cho bọn họ một tấm thẻ bài để họ có thể tá túc tại các trạm dịch dọc đường.
Ôn Gia Phú cầm thẻ bài cùng thư giới thiệu của Huyện thừa đưa cho dịch tốt của trạm dịch xem. Tuy nhiên, dịch tốt lại lạnh lùng đáp: "Hôm nay trạm dịch không thể vào ở."
Ôn Gia Phú không nhịn được mà chất vấn: "Vì sao? Vừa rồi chẳng phải vẫn có người đi vào đó sao?"
"Hôm nay trạm dịch có quý nhân vào ở, không thể tiếp đãi quan viên cùng gia quyến khác."
Người đang ở trong trạm dịch hôm nay chính là Cần Vương. Một vị Thân vương vào ở, cho dù là nhất phẩm đại thần nếu muốn ở lại cũng phải được sự đồng ý của ngài.
Nếu không, lỡ như quấy rầy tới sự thanh tịnh của Cần Vương, hoặc xảy ra chuyện gì sơ suất, ai có thể gánh nổi tội này?
Tiểu Chu thị nhận ra chiếc xe ngựa cuối cùng vừa vào trong chính là xe của nhà Ôn Noãn, bà ta liền cười nịnh nọt nói: "Người vừa đi vào chính là Tuệ An Huyện chúa đúng không? Thật là trùng hợp, chúng tôi chính là đại bá và đại bá mẫu của Tuệ An Huyện chúa, ngươi mau để chúng tôi vào đi!"
Dịch tốt nghe xong lời này, liếc mắt nhìn hai người một cái, sau đó mới nói: "Chờ một lát, ta vào trong hỏi lại một chút."
Dịch tốt tìm được trạm dịch trưởng rồi thuật lại sự việc.
Trạm dịch trưởng cũng không dám tự mình quyết định, bèn nói: "Để ta đi hỏi Vương gia một tiếng."
Nạp Lan Cẩn Niên đang cùng Ôn Noãn bàn bạc xem ngày mai mấy giờ sẽ xuất phát. Ôn Noãn nghe xong lời trạm dịch trưởng thuật lại thì chỉ lạnh nhạt thốt ra ba chữ: "Không quen biết."
Lại còn dám bám đuôi lên kinh thành sao? Nhưng mà, như vậy cũng tốt!
Rất nhanh sau đó, trạm dịch trưởng đi ra, hắn nói với dịch tốt: "Tuệ An Huyện chúa nói không quen biết bọn họ. Ngươi đi đuổi bọn họ đi, đừng để bọn họ quấy nhiễu tới Vương gia cùng Huyện chúa."
"Rõ!"
Dịch tốt đi ra ngoài, lớn tiếng nói với cả nhà đại phòng: "Các người mau đi đi! Quý nhân nói không quen biết các người! Nhanh chóng rời khỏi đây ngay!"
Bởi vì không thể tùy tiện tiết lộ thân phận của người ở bên trong, nên hắn chỉ dùng hai chữ "quý nhân" để xưng hô.
Ôn Ngọc nghe xong không nhịn được châm chọc: "Cha, người ta hiện tại đã thành quý nhân rồi, làm sao còn nhận người đại bác này nữa!"
Ôn Gia Phú nghe vậy tức đến tím mặt: "Ngươi có nói ta tên là Ôn Gia Phú không? Ngươi đi gọi Ôn Gia Thụy ra đây, Ôn Gia Thụy chính là cha của Tuệ An huyện chúa, ta phải hỏi hắn một chút xem có phải đến cả người đại ca này hắn cũng không thèm nhận hay không!"
"Sao người này lại phiền phức như vậy? Mau đi đi! Đừng có ở đây quấy nhiễu quý nhân, nếu không các ngươi không gánh nổi hậu quả đâu!"
Ôn Gia Phú còn muốn dây dưa thêm một hồi, nhưng lính canh dịch trạm nhất quyết không đồng ý, thậm chí còn rút đao ra uy hiếp.
Cả nhà đại phòng không còn cách nào khác, chỉ đành hậm hực rời đi.
"Đồ súc sinh kia càng ngày càng không có nhân tính!"
"Còn cách nào đâu, con gái người ta là huyện chúa, mẫu thân là cáo mệnh phu nhân, lại quen biết nhiều quý nhân như vậy! Người ta đâu cần dựa dẫm vào ông nữa, còn nhận ông làm đại ca để làm gì?" Trong lòng Tiểu Chu thị cũng đầy oán hận, cả nhà tam phòng thật sự quá tuyệt tình!
Trước kia khi Noãn nhi lâm bệnh, bà ta cũng từng cho bọn họ mượn bạc, hơn nữa nếu không phải đại phòng bỏ bạc ra mua lại đất của bọn họ, thì mảnh đất đó làm sao bán được giá cao như vậy?
Tiểu Chu thị không hề biết rằng, những lời Chu thị nói với bà ta và Ôn Gia Phú về việc dùng giá cao mua đất hoàn toàn không phải sự thật.
"Phản rồi, huynh trưởng như cha, vậy mà hắn dám không nhận người đại ca này!"
Ôn Ngọc bĩu môi: "Loại sói mắt trắng như vậy, không nhận chẳng phải là chuyện bình thường sao?"
Cả nhà bọn họ vừa đi vừa tức tối mắng nhiếc gia đình Ôn Noãn.
Trễ nải một hồi như vậy, đến khi bọn họ muốn vào thành thì trời đã khuya, cửa thành cũng đã đóng từ lâu.
Cả nhà không tìm được chỗ nghỉ, nơi này lại cách thị trấn lân cận khá xa, đành phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, ngủ tạm một đêm trong xe ngựa.
Lúc này đang là tiết trời chuyển ấm, cũng là thời điểm muỗi nhiều nhất trong năm, cả nhà bọn họ bị muỗi đốt đến mức mặt mũi sưng vù, đầy những nốt đỏ!
Đêm khuya, ánh trăng sáng trong như nước.
Nạp Lan Cẩn Niên ngồi bên hồ, vừa câu lên được hai con cá.
Sau khi để Lâm Phong xử lý sạch sẽ, hắn đích thân ngồi bên bờ sông nướng cá.
Khoảng nửa canh giờ sau, cửa phòng Ôn Noãn vang lên tiếng gõ.
Ôn Noãn đang ở trong phòng vẽ tranh, nghe thấy tiếng động liền đặt bút xuống, đi ra mở cửa.
Trên tay Nạp Lan Cẩn Niên là một đĩa cá nướng thơm phức: "Ăn không?"
Dưới ánh nến trong phòng, dung mạo tuấn tú của nam tử càng thêm phần tà mị quyến rũ. Đôi đồng tử của hắn lấp lánh, phản chiếu bóng hình nhỏ nhắn của nàng.
Ôn Noãn thu hồi tầm mắt, nhìn lướt qua con cá được nướng vàng ươm, mùi hương ngào ngạt xộc thẳng vào mũi.
Đột nhiên, nàng cảm thấy bụng hơi đói.
Bữa tối lúc nãy vì say xe nên nàng không có khẩu vị, chẳng ăn được bao nhiêu.
"Huynh nướng sao?" Ôn Noãn nhận lấy đĩa cá rồi đi vào phòng.
"Phải." Nạp Lan Cẩn Niên cũng bước theo vào, không hề đóng cửa lại.
"Huynh cũng biết nướng cá à?" Ôn Noãn đặt đĩa cá lên bàn, sau đó dọn dẹp lại đồ đạc trên đó cho gọn.
Nạp Lan Cẩn Niên không đáp lời.
Đúng lúc này, Lâm Phong lại mang thêm mấy đĩa đồ nướng khác tới, nào là xiên thịt dê, nấm, và cả rau hẹ nướng.
"Dạo trước chủ tử cố ý đi..."
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái: "Muốn đi đổ dạ hương sao?"
Lâm Phong lập tức ngậm miệng.
"Chủ tử, Tuệ An huyện chúa cứ từ từ dùng bữa, thuộc hạ mang một ít qua cho lão phu nhân, Ôn lão gia cùng ba vị Ôn cô nương."
Lâm Phong nói xong liền co giò chạy biến!
"Dạo trước huynh cố ý đi đâu vậy?"
"Không đi đâu cả." Nạp Lan Cẩn Niên ngồi xuống trước: "Ăn đi!"
Ôn Noãn không hỏi thêm nữa, nàng quả thật đã đói bụng nên bắt đầu ăn luôn.
Nạp Lan Cẩn Niên nhìn nàng ăn rất ngon miệng, vờ như lơ đãng hỏi: "Hương vị thế nào?"
"Khá tốt! Nếu có thêm bia thì tuyệt vời!"
Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên khẽ nhếch lên: "Bia là loại rượu gì?"
Ôn Noãn đáp: "Là một loại rượu tương đối đặc biệt, có rất nhiều bọt khí, khi ăn đồ nướng mà uống bia sẽ rất ngon. Sau này tôi sẽ ủ cho huynh uống thử."
Lần sau phải mua chút lúa mạch về ủ ít bia để giải khát mùa hè mới được.
Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày: "Cô đã uống qua rồi?"
Tuổi còn nhỏ thế này mà đã uống rượu? Chẳng trách mãi không lớn nổi!
"Chưa từng uống, nhưng trước kia tôi từng thấy trong sách. Lại có lần gặp được một người tóc vàng mắt xanh, trên người hắn có một chai bia, lúc đó tôi mới biết hóa ra thật sự có loại rượu này!" Suýt chút nữa thì lỡ miệng, Ôn Noãn âm thầm thè lưỡi.
Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong không nói gì thêm, chỉ gọi Lâm Phong mang một bầu rượu đến, thản nhiên uống ngay trước mặt Ôn Noãn, nhưng lại tuyệt đối không cho nàng chạm vào một giọt. Hành động này khiến Ôn Noãn tức đến ngứa răng, chỉ muốn tung một cước đá bay hắn ra ngoài.
Ngày thứ hai, Nạp Lan Cẩn Niên gọi Ôn Noãn lên xe ngựa của mình, lấy cớ là muốn dặn dò nàng những chuyện cần lưu ý khi vào cung lĩnh thưởng.
Xe ngựa của Nạp Lan Cẩn Niên vững chãi hơn nhiều, suốt quãng đường này, cuối cùng Ôn Noãn cũng được thoải mái hơn đôi chút.
Chỉ khổ cho Lâm Phong ở phía trước phải đánh xe cực kỳ cẩn thận.
Chủ tử đã phán rồi, nếu để xe xóc nảy dù chỉ một chút, sau này cả đời hắn sẽ phải đi đổ dạ hương!
Trong lòng hắn lại một lần nữa thầm gọi tên Lâm Tinh đang ở biên cương xa xôi.
Kẻ nào nói với hắn rằng từ khi chủ tử gặp Ôn cô nương thì sẽ dễ hầu hạ hơn chứ?
Rõ ràng là càng khó hầu hạ hơn thì có!
Hắn sắp sửa trở thành người tinh thông đủ mười tám ban võ nghệ đến nơi rồi.
Nào là phu xe, ngư dân, đầu bếp, đồ tể, rồi giờ là cả phu đổ dạ hương...
Cứ thế đi thêm mấy ngày đường, cuối cùng họ cũng tới được kinh thành.
Khi đến cửa thành thì trời đã vào khuya, cổng thành cũng đã đóng.
Nhưng chuyện đóng cổng thành đối với Nạp Lan Cẩn Niên mà nói chẳng phải vấn đề gì to tát.
Lâm Phong đưa ra lệnh bài, cửa thành lập tức mở ra.
Mấy chiếc xe ngựa nhanh chóng tiến vào trong thành.
Có vài kẻ không biết xấu hổ bám đuôi theo sau lại một lần nữa bị chặn lại bên ngoài, đành phải chịu cảnh màn trời chiếu đất.
Đám người đó tức tối, đem cả nhà Ôn Noãn ra mắng nhiếc từ đầu đến chân một lượt.
Ôn Noãn không có nhà ở kinh thành nên trực tiếp đến phủ Cẩn Vương tá túc.
Bởi vì lúc họ vào thành trời đã rất khuya, cho nên không ai hay biết việc cả nhà Ôn Noãn đã dọn vào phủ Cẩn Vương.
Sáng sớm, phủ Cẩn Vương nhận được tin tức.
Viên quản gia lập tức sai người quét dọn sạch sẽ toàn bộ các phòng trong phủ, chỉ trừ căn phòng tốt nhất ở chủ viện là để dành riêng cho chủ tử.
Chủ tử đối xử lạnh nhạt với ông, mỗi ngày đều bắt ông đi nuôi chó, ông đã sớm sợ đến mức hồn siêu phách lạc rồi.
Nạp Lan Cẩn Niên dẫn cả nhà Ôn Noãn vào Vương phủ, Viên quản gia lập tức dẫn theo trăm vị hạ nhân trong phủ đồng loạt tiến lên hành lễ: "Nô tài tham kiến chủ tử, chủ tử cát tường. Tham kiến Tuệ An huyện chúa, lão phu nhân, Ôn lão gia, phu nhân, Ôn cô nương..."
Đợi sau khi hành lễ với mọi người xong, Viên quản gia mới cung kính nói: "Chủ tử, Ngô Đồng viện đã được quét dọn sạch sẽ, cả nhà Tuệ An huyện chúa đã có thể dọn vào ở ngay ạ."
Viên quản gia lén quan sát phản ứng của Nạp Lan Cẩn Niên.
Ngô Đồng viện là viện chính lớn thứ hai trong Vương phủ.
Từ xưa đã có câu "phượng hoàng đậu cành ngô đồng". Mà khoảng sân viện này vẫn luôn được mọi người ngầm hiểu là nơi chuẩn bị cho Vương phi tương lai cư ngụ.
Sau khi Lâm Phong trở về đã dặn dò tất cả hạ nhân ra nghênh đón, đồng thời chuẩn bị phòng khách tốt nhất. Trong lòng Viên quản gia tuy kinh sợ, nhưng đồng thời ông cũng muốn biết thái độ của chủ tử đối với Tuệ An huyện chúa rốt cuộc là như thế nào, cho nên mới cố ý thu dọn Ngô Đồng viện.
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu, sau đó nói với mấy người Vương thị: "Vương bà bà, Ôn thúc, Ngô thẩm, thời gian cũng không còn sớm, cháu dẫn mọi người đến Ngô Đồng viện. Vất vả nhiều ngày như vậy, tối nay mọi người hãy nghỉ ngơi sớm một chút."
Hơn một trăm người hầu: "..."
Vương gia đích thân đưa khách đến Ngô Đồng viện? Đích thân đưa đi sao?
Trong lòng Viên quản gia cũng kinh ngạc không kém, ông vốn đang định nói để mình dẫn bọn họ đi. Hiện tại xem ra, ông không cần phải thử lòng thêm nữa! Về sau, cứ đối đãi với Tuệ An huyện chúa như nữ chủ nhân của Vương phủ chắc chắn là không sai vào đâu được.
"Làm phiền Thập Thất gia rồi." Nơi này là kinh thành, để tránh gây nên những lời dị nghị không hay, Ôn Noãn đã sớm nhắc nhở mọi người gọi Nạp Lan Cẩn Niên là Thập Thất gia.
Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn Ôn Noãn một cái, sau đó mới nói: "Ôn thúc không cần khách sáo, cứ gọi cháu là Thập Thất là được rồi. Nơi này là Cẩn Vương phủ, không cần phải để ý chút nghi thức này."
Hơn một trăm nô bộc trong Vương phủ: "..."
Từ khi nào mà chủ tử lại dễ nói chuyện như vậy? Đúng là được mở mang tầm mắt!
Nạp Lan Cẩn Niên đích thân đưa cả nhà Ôn Noãn vào Ngô Đồng viện, hơn nữa còn tìm vài thị nữ có tính cách an phận đến hầu hạ bọn họ. Hắn cũng sai người ở phòng bếp hầm sẵn tổ yến, chờ cả nhà rửa mặt chải đầu xong là có thể dùng ngay.
Sự chu đáo như vậy khiến hạ nhân trong Vương phủ không một ai dám sơ suất với cả gia đình Ôn Noãn.
Đề xuất Hiện Đại: Tiệm Hoa Ký Ức: Lời Hẹn Ước Bị Lãng Quên
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha