Chương 147
Ruộng lúa mạch là một mảnh xanh mướt, tràn đầy sinh cơ.
Nhà ba người Ôn Gia Phú không dám lại gần, nhưng đứng từ xa nhìn qua cũng biết ruộng lúa mạch này chắc chắn sẽ được mùa!
Sau khi xem xong xuôi, cả nhà Ôn Gia Phú vội vàng lên xe ngựa rời đi.
Trong xe ngựa, Ôn Ngọc lo lắng nói: "Cha, ruộng lúa mạch này không phải chúng ta trồng, thật sự có thể tính công lao cho chúng ta sao?"
"Không phải chúng ta trồng, nhưng việc mở rộng vụ lúa mì mùa đông ra khắp toàn huyện là do cha con nghĩ ra, hơn nữa cũng đã đưa ra kiến nghị với Huyện thừa đại nhân! Con không biết việc trồng thêm một quý lương thực đại diện cho điều gì đâu!"
Trồng thêm một quý lương thực, nói không chừng từ đây bá tánh trong thiên hạ sẽ không còn ai phải làm quỷ đói nữa!
Ông ta là đang tạo phúc cho bá tánh! Đó là công lao lớn đến nhường nào?
Tiểu Chu thị bổ sung thêm: "Người làm ruộng đúng là Tứ thúc của con, nhưng mà trong thiên hạ này có biết bao nhiêu người làm ruộng, có mấy ai có thể có tiền đồ? Đây chính là sự khác biệt giữa người đọc sách và kẻ chân đất!"
"Làm người cần phải có ánh mắt lâu dài! Chúng ta không làm ruộng, chúng ta mở rộng một chính sách canh tác tạo phúc cho vạn dân! Công lao này không liên quan đến chuyện hắn làm ruộng hay không! Cho dù hắn làm ruộng có công, nhưng cũng không bằng phương pháp tạo phúc cho vạn dân này! Đây là lý do vì sao người làm ruộng không thể làm quan! Đã hiểu chưa?"
Tiểu Chu thị rất kích động, công lao lớn như vậy, nói không chừng nhà bọn họ có thể được phong hầu phong tướng!
Ánh mắt của Ôn Ngọc sáng rực lên, đúng vậy! Một người làm ruộng thì có công lao gì, thu được lương thực chính là của nhà ông ấy, nhưng chính sách thì lại khác, đó là ban ơn cho vạn dân!
"Nhưng mà nhà Tứ thúc quen biết Tri phủ đại nhân, còn có cả Thập Thất công tử kia nữa. Công lao lớn như vậy, thật sự có thể thuộc về nhà chúng ta sao?"
Ôn Gia Phú không hề lo lắng vấn đề này: "Đầu óc của Tứ thúc con làm sao nghĩ đến vấn đề chính sách này chứ. Loại việc này là ai nhanh hơn một bước thì chiếm được tiên cơ! Ai nghĩ ra trước thì công lao chính là của người đó! Lại nói, mặc kệ hai người kia có thân phận cao bao nhiêu, cho dù Thập Thất công tử kia là công tử của nhà Hầu gia hay Tể tướng thì đã thế nào?! Gần đây biểu ca của Huyện thừa đại nhân vừa leo lên được chỗ của Đại hoàng tử, ông ấy dự định nhờ Đại hoàng tử bẩm báo việc này lên trên. Con nói xem, nếu Đại hoàng tử nói ra chính sách ban ơn cho vạn dân này trước mặt Hoàng thượng, chẳng lẽ Hoàng thượng không ghi công cho Đại hoàng tử mà lại đi ghi cho một người ngoài hay sao?"
Tiểu Chu thị vỗ tay Ôn Ngọc: "Không cần lo lắng, công lao này là của nhà chúng ta, không thoát được đâu. Con cứ an tâm ở nhà luyện vẽ, chờ khi đi kinh thành, ta sẽ tìm Phùng đại sư làm sư phụ cho con."
Ôn Ngọc gật đầu, nàng ta âm thầm thề, nhất định phải làm đồ đệ của Phùng đại sư, để cho lão già Từ đại sư kia phải hối hận!
Vài ngày sau.
Kinh thành, Thái Nhạc thự. Bởi vì Ôn Uyển tranh đua đạt được vị trí thứ nhất trong cuộc thi tuyển chọn tham gia Thiên Thu yến, cho nên gần đây Lâm Thư Lễ vô cùng đắc ý, ngay cả Thự lệnh đại nhân cũng phải khách khí với Phó thự lệnh là ông ta vài phần.
Ông ta tin chắc rằng sau yến tiệc Thiên Thu lần này, bản thân nhất định có thể thăng lên chức Thự lệnh.
Đã đến giờ tan nha, ông ta bước ra khỏi nha môn với vẻ mặt hân hoan, sau đó nhận được một phong thư.
Vừa thấy thư gửi từ huyện Ninh Viên, ông ta cứ ngỡ họ lại hỏi thăm tình hình của Ôn Uyển ở kinh thành, bèn có chút thiếu kiên nhẫn mà mở ra xem. Thế nhưng, chẳng ngờ sau khi đọc xong nội dung bên trong, ông ta kích động đến mức đôi lông mày cũng run rẩy theo!
Thái Nhạc thự thuộc về Lễ bộ, một Phó thự lệnh nhỏ nhoi như ông ta vốn chẳng có cơ hội được trực tiếp diện kiến Hoàng thượng.
Công lao to lớn nhường này, tuyệt đối không thể để cấp trên trực tiếp của mình, hay người của Lễ bộ chiếm mất phần hơn!
Ông ta cầm bức thư, vội vã chạy tới Hộ bộ tìm người anh em cột chèo của mình là Trương Quân Hạo. Mặc dù Trương Quân Hạo chỉ là một Chủ sự nhỏ ở Hộ bộ, nhưng người này lại leo lên được cành cao là Đại hoàng tử.
Nếu dâng công lao to lớn này cho Đại hoàng tử, giúp ngài ấy có được chiến công này, thì sau khi ngài ấy đăng cơ, ông ta sẽ trở thành công thần ủng hộ tân Hoàng!
Nói không chừng, sau này ông ta còn có thể ngồi vào ghế Lễ bộ Thượng thư!
Thật là kích động khôn cùng!
***
Ôn Noãn sắp xếp cho Từ đại sư ở trong một căn phòng đông ấm hạ mát.
Những ngày kế tiếp, Từ lão ở lại nhà họ Ôn, thề rằng sẽ truyền thụ hết học thuật cả đời mình cho nàng.
Chỉ là đồ đệ này quá đỗi thông minh, hễ ông vừa nói ra, nàng đã hiểu thấu đáo, bút vẽ như có thần trợ, so với tranh ông vẽ...
Ừm, khụ khụ... cũng xuất sắc y như tranh ông vẽ vậy, đều là nhờ ông dạy dỗ có phương pháp cả!
Từ Định Chi nhìn về phía mấy người đang nghiêm túc vẽ tranh dưới giàn nho.
Cũng may còn có mấy đứa đồ tôn này, đứa nào đứa nấy đều chăm chú nghe giảng.
Hơn nữa, con bé Tiểu Mỹ kia thiên phú cũng không tệ, nhưng không đến mức "yêu nghiệt" như đồ đệ của ông. Nếu không, ông cũng bắt đầu nghi ngờ mấy mươi năm qua mình đã học cái gì... Khụ khụ, nếu không ông cũng thấy ngượng ngùng khi ở lại đây ăn chực cơm.
Kìa xem, còn chưa đầy mười lăm phút, Ôn Noãn đã hoàn thành bài tập Từ lão giao cho, sau đó nàng đứng dậy: "Sư phụ, con vẽ xong rồi, con tan học đây."
Dứt lời, nàng cũng chẳng đợi Từ lão bình phẩm đã trực tiếp rời đi.
Từ lão nhìn bức tranh của Ôn Noãn, thật là vừa giận vừa thương! Quá mức hoàn mỹ!
Làm sư phụ mà chẳng có chút cảm giác thành tựu nào cả!
Hôm nay, Ôn Noãn lại tới nhà đấu giá ở huyện thành.
Chu lão và Chu Tiểu Chu nhìn hộp gỗ tinh xảo đặt trên mặt đất, bên trong là từng món sứ Thanh Hoa tuyệt mỹ!
Vừa nhìn qua đã biết phẩm cấp còn tốt hơn cả đồ do chính tay gia chủ Thanh gia làm ra!
"Đây là...?" Chu lão kinh ngạc nhìn về phía Ôn Noãn.
Tất cả đều do tiểu nha đầu này làm sao?
Rốt cuộc nàng bao nhiêu tuổi? Có còn là người nữa không vậy?
"Chu gia gia, giúp cháu chia ra làm hai đợt bán đấu giá nhé!"
Hành động ngày hôm đó của Thanh gia đã hoàn toàn chọc giận Ôn Noãn, nàng muốn cái danh xưng "Nam Thanh Bắc Thái" phải đổi chủ từ đây!
Thanh gia là kẻ đứng đầu về sứ Thanh Hoa sao? Mang phong cách riêng biệt độc nhất trong giới gốm sứ ư?
Không, từ nay về sau, bọn họ sẽ chỉ là bại tướng dưới tay nàng!
Ánh mắt Chu lão nhìn Ôn Noãn đầy phức tạp: "Thanh gia đắc tội với cháu sao?"
"Không có, bọn họ chỉ đánh nhị cữu của ta thôi."
Chu lão: "..."
Thật là tự tìm đường chết mà!
Trong hai buổi đấu giá kế tiếp, tổng cộng có mười kiện đồ sứ Thanh Hoa xuất hiện. Mỗi một kiện đều là sản phẩm chất lượng tuyệt mỹ, đạt đến cấp độ quốc bảo!
Mỗi kiện đều có giá trị trên vạn lượng bạc.
Kể từ đó, danh tiếng của lò gốm sứ Tuệ An vang dội khắp toàn bộ vương quốc Nạp Lan!
Từ trước đến nay, Thanh gia luôn nổi danh với sứ Thanh Hoa. Một kiện sứ Thanh Hoa của họ có thể bán ra với giá trên vạn lượng, nhưng ngay cả gia chủ Thanh gia đương nhiệm, cả đời cũng chỉ tạo ra được năm kiện có giá trị như thế.
Vậy mà lò gốm sứ Tuệ An vừa ra tay đã là mười tác phẩm có thể truyền lại cho đời sau!
Toàn bộ giới gốm sứ đều chấn động!
Vị thế độc tôn trong dòng sứ Thanh Hoa của Thanh gia suốt mấy mươi năm qua ở Nạp Lan quốc đang bị đe dọa nghiêm trọng!
Mọi người đều bàn tán rằng, nếu trong đại hội giám định và thưởng thức gốm sứ sắp tới, Thanh gia không lấy ra được món đồ sứ Thanh Hoa nào xuất chúng, thì từ nay về sau, cái danh "Nam Thanh Bắc Thái" e rằng phải đổi tên!
Những ngày gần đây, toàn bộ Thanh gia bao trùm trong bầu không khí áp lực nặng nề.
Gia chủ Thanh gia là Thanh Sơn bị người của Thái gia giễu cợt, lại nghe đồng đạo nói địa vị của Thanh gia khó giữ, một thế gia trăm năm lại chẳng bằng một nhà làm gốm mới nổi, chỉ có một cái lò nung cũ nát!
Ông ta trở về nhà với vẻ mặt âm trầm, tức giận đến mức gạt phăng tất cả đồ đạc trên bàn sách xuống đất.
"Khinh người quá đáng! Thật là khinh người quá đáng!"
Thanh Dương vội vàng trấn an ông ta: "Cha, xin bớt giận. Trong kinh vừa truyền đến tin tức, Phùng Nhạc đại sư đã du học trở về, con sẽ vào kinh mời ông ấy vẽ mấy bản đồ án cho chúng ta."
Phùng Nhạc là người được ví ngang hàng với Từ lão, ngoài ra còn có Ninh Vương. Ba người bọn họ chính là Thái Sơn Bắc Đẩu trong giới thi họa! Mỗi người am hiểu một phong cách khác nhau, nhưng đều được tôn sùng là đại sư!
"Được! Tại đại hội giám định và thưởng thức gốm sứ lần này, Thanh gia chúng ta nhất định phải vả mặt lũ hề nhảy nhót đó một vố thật đau!"
Hiện tại, cứ cho bọn họ đắc ý vài ngày đi!
Người Thanh gia đều hoài nghi mười kiện đồ sứ kia là do Từ lão đích thân chấp bút, nên mới có thể làm ra những món sứ Thanh Hoa xinh đẹp đến kinh ngạc như vậy.
Cả nhà bọn họ dốc hết sức lực, muốn xả hận trong đại hội giám định và thưởng thức gốm sứ lần này.
Sứ Thanh Hoa của bọn họ nổi tiếng thiên hạ, trăm năm qua đã tạo ra bao nhiêu sản phẩm tuyệt mỹ khiến người đời kinh ngạc? Đâu phải một xưởng gốm nhỏ bé mới xuất hiện có thể so sánh được.
Dưới sự hướng dẫn của Ôn Noãn và Từ đại sư, đám người Ngô Khải Nghiệp, Ngô Tịnh Mỹ cũng chế tác ra một loại đồ sứ màu Pháp Lang với đồ án vô cùng bắt mắt, mang đậm phong cách mới lạ.
Bởi vì đây là đồ sứ với công nghệ và phong cách hoàn toàn mới nên rất được những người thích sưu tầm ưa chuộng. Những người trong nghề cũng tranh nhau đấu giá, món nào cũng bán được giá rất cao, thấp nhất cũng không dưới năm trăm lượng.
Đây chính là cái lợi của người đầu tiên "ăn cua"!
Cả nhà họ Ngô vô cùng vui mừng, càng thêm hứng thú học tập, thật sự đã chìm vào trạng thái cuồng nhiệt.
Bởi vì bọn họ biết rõ, nếu bỏ lỡ thời kỳ mới mẻ này, nếu bọn họ không tiếp tục đạt tới kỹ năng cao hơn thì sau này sẽ không bán được giá cao như vậy nữa.
Trong những ngày tiếp theo, Thái gia và Thanh gia đều vô cùng kiềm chế, không còn mang đồ sứ đến nhà đấu giá nữa.
Cũng chẳng thấy người của hai nhà này tham gia bất kỳ thương hội nào, hệt như đang lặng lẽ ẩn mình chờ thời.
Những người trong giới gốm sứ cũng cảm nhận được một bầu không khí ngột ngạt, tựa như sự tĩnh lặng trước cơn giông bão.
Thời gian thấm thoát trôi qua như bóng câu qua cửa sổ.
Tửu lầu và tiệm bánh mì trong huyện, cùng với hiệu thuốc trên trấn đều đã hoàn tất việc trang hoàng.
Vương thị và Ngô thị cố ý chọn một ngày hoàng đạo để khai trương.
Ngày đó vừa vặn là ngày "Rồng ngẩng đầu".
Cả ba cửa hàng đồng loạt khai trương.
Hiệu thuốc trên trấn được đặt tên là Dưỡng Sinh Đường.
Tửu lầu trong huyện có tên là Dưỡng Sinh Lâu.
Còn tiệm bánh mì trong huyện thì được gọi là: Ôn Hinh Hồng Bồi Phường.
Hôm đó là một ngày đại cát, tại huyện thành, tòa tửu lầu mà Tống Quý Cường cùng đại phòng hợp tác với một phú thương khác cũng chính thức khai trương.
Tửu lầu của bọn họ tọa lạc ngay vị trí trung tâm sầm uất nhất huyện thành, quy mô tổng cộng bốn tầng, vô cùng bề thế, tính cả trước lẫn sau đã đầu tư vào tới mười mấy vạn lượng bạc.
Cách bài trí hoa lệ, mô phỏng theo phong cách của Bách Vị Trai trên phủ thành, hơn nữa đầu bếp cũng là người cũ được mời về từ chính Bách Vị Trai.
Tống Quý Cường tin chắc rằng tửu lầu này nhất định sẽ trở thành nơi hái ra tiền bậc nhất huyện Ninh Viễn.
Hôm nay ông ta còn cố ý mời cả nhà Ôn Noãn đến tửu lầu dùng bữa, mục đích chính là muốn cho bọn họ tận mắt thấy rằng, việc khước từ nhã ý của ông ta ngày đó là một quyết định ngu xuẩn đến mức nào.
Ngày ấy, rõ ràng là ông ta muốn mang bạc đến dâng tận tay bọn họ.
Giờ lành đã đến, tiếng pháo trúc rộn rã đồng loạt vang lên từ khắp các ngả trong huyện thành.
Hôm nay Tống Quý Cường mời rất nhiều bằng hữu từ phủ thành và trong huyện đến dự tiệc khai trương.
Tiếng pháo vừa dứt, giữa đám đông náo nhiệt, khách khứa bắt đầu nườm nượp kéo vào bên trong.
Chưởng quầy đứng ngoài cửa tươi cười rạng rỡ đón khách: "Chào mừng Lưu viên ngoại!"
"Chào mừng Trang tiên sinh!"
"Chào mừng Lý đại nhân!"
Đề xuất Cổ Đại: Gả Cho Đại Hoàng Tử, Thanh Mai Trúc Mã Từng Công Khai Từ Hôn Hối Hận Đến Phát Điên
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha