Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 133

Buổi chiều, Chu thị tìm tới cửa, đòi Ôn Gia Tường phải về nhà.

Điền thị không có ở đó, trong nhà chẳng có ai nấu cơm cả!

Ôn Gia Tường nhất quyết không đồng ý: "Nếu đã phân gia, phòng ở hay ruộng đất đều không chia cho chúng con, thì chúng con cũng không ở lại nơi đó nữa! Như vậy cả nhà đại ca cũng được ở thoải mái hơn. Con tạm thời ở nhờ chỗ của tứ đệ, năm sau sẽ tự mình xây nhà, mẹ đừng lo lắng!"

Chu thị tức giận đến mức phổi sắp nổ tung: "Mày, cái đồ sói mắt trắng kia, thứ khinh nghèo yêu giàu! Vừa leo lên được gia đình phú quý là đã không cần cha mẹ nữa rồi! Đồ không có lương tâm! Sao lúc trước tao không dìm chết mày trong thùng nước tiểu cho rồi!"

"Vương thị, con tiện nhân kia, thứ lòng dạ đen tối, giả vờ làm người tốt! Ly gián tình cảm mẹ con bọn ta! Hại con trai ta nhận chó làm mẹ! Bà trả con lại cho tôi! Nếu không tôi sẽ không tha cho bà đâu!"

"Mẹ, người nói gì vậy! Chuyện này không liên quan đến tứ thẩm! Là con tự mình..."

Trong phòng.

Ôn Noãn nhìn ra bên ngoài, ánh mắt lạnh lùng: "Hoa ma ma, có kẻ gây chuyện trước cửa phủ Huyện chúa thì phạm tội gì?"

Hoa ma ma ở trong phòng cũng nghe rõ mồn một lời chửi rủa của Chu thị, bà nghiêm túc đáp: "Thưa Huyện chúa, loại ngu phụ vô tri dám kêu gào ngoài phủ Huyện chúa thế này, có thể ra ngoài cảnh cáo, vả miệng bà ta. Nếu vẫn không nghe khuyên bảo, có thể trực tiếp dùng gậy đánh đuổi!"

Ôn Noãn hơi nghiêng đầu nhìn về phía Tử Uyển: "Tử Uyển, nghe thấy không? Cứ làm theo lời Hoa ma ma."

"Vâng."

Hoa ma ma tiếp lời: "Để ta ra làm mẫu, ngươi đi theo mà học tập!"

Nói không chừng về sau còn có rất nhiều cơ hội cần phải vả miệng người khác.

"Vâng!" Tử Uyển nhanh chóng đáp lời, trong lòng mơ hồ có chút hưng phấn và nôn nóng không chờ nổi.

Ôn Noãn liếc nhìn qua một lượt Đậu Khấu, Thiền Y, Thanh Đại, Hải Nguyệt... Hải Nguyệt và Tiểu Ninh thì thôi đi, mấy cô bé này còn nhỏ quá.

Chỉ cần một ánh mắt của Ôn Noãn, Đậu Khấu lập tức hiểu ý: "Hoa ma ma, tôi cũng muốn đi học tập một chút!"

Thiền Y cũng chen vào: "Chờ một chút, tôi cũng đi theo học hỏi!"

Thanh Đại không chịu kém cạnh: "Tôi cũng đi, tôi cũng đi."

Hải Nguyệt và Tiểu Ninh cũng bắt đầu ngứa ngáy chân tay, đứng ngồi không yên.

Thật là nôn nóng không chờ nổi mà!

Ôn Noãn: "..."

Nàng rốt cuộc đã mua về những hạng người gì thế này?

Ôn Noãn gọi hai cô bé nhỏ nhất lại: "Hải Nguyệt, Tiểu Ninh, các ngươi tay ngắn chân ngắn, tạm thời đừng học."

Hai đứa nhỏ lộ rõ vẻ mặt thất vọng.

Hoa ma ma đi về hướng cổng, thấy mấy người Thương Thuật thì dặn: "Thương Thuật, lấy cây gậy đến đây, không đúng, lấy đòn gánh đi. Bán Hạ, mấy người các ngươi cũng đi theo luôn!"

"Vâng!" Gần đây ngày nào Hoa ma ma cũng dành ra một canh giờ dạy bọn họ quy củ, mọi người đều rất nghe lời bà.

Hoa ma ma đang định bước đi, thoáng thấy một chậu nước lau nhà, bà chỉ vào đó: "Mang theo luôn, tạt cho bà ta tỉnh táo đầu óc một chút, để bà ta biết rõ thân phận của mình là cái thứ gì!"

"Vâng!" Lý Mai vội vàng bưng chậu nước lên.

Đoàn người càng thêm hăng hái, vui sướng bước đi!

 

Hoa ma ma đi ở phía trước, khí thế hiên ngang như đại tướng quân xuất trận.

 

"Vương thị, đồ tiện nhân lòng lang dạ thú, chẳng có ý tốt gì! Năm đó nhân lúc Tam nhi còn nhỏ liền lén lút cho nó bú sữa, khiến nhi tử của ta nhận ngươi làm mẹ! Ngươi cút ra đây cho ta!..."

 

"Ào!" Lý Mai hắt thẳng một chậu nước lên người Chu thị: "Điêu phụ to gan! Dám đến trước phủ Cáo mệnh phu nhân và Huyện chúa gây hấn! Cút! Nếu không cút sẽ vả miệng!"

 

Tiết trời lạnh lẽo, đột nhiên bị dội một chậu nước lạnh buốt, Chu thị lạnh đến mức suýt chút nữa không thở nổi!

 

Phải một lúc lâu sau, bà ta mới như phát điên mà hét lên chói tai: "Á! Trời đất ơi, Vương thị, đồ tiện nhân kia dám..."

 

"Chát! Chát! Chát!!!" Hoa ma ma bình tĩnh tiến lên, liên tiếp giáng xuống mặt Chu thị mấy cái tát nảy lửa, sau đó mới lùi lại vài bước.

 

Bà nhìn Tử Uyển và mấy nha hoàn khác, hỏi: "Nhìn rõ chưa?"

 

Mấy người đồng thanh gật đầu: "Dạ rõ!"

 

Chu thị bị đánh tới mức ngây dại, đứng ngây ra tại chỗ!

 

"Tử Uyển, ngươi lên làm mẫu một lần trước!"

 

"Vâng!"

 

"Chát! Chát!!" Tử Uyển nhanh nhẹn tiến lên, bồi thêm hai cái tát vào khuôn mặt vẫn còn đang ngơ ngác của Chu thị.

 

"Á!" Lúc này Chu thị mới bừng tỉnh vì đau!

 

"Á, con tiện tì này, dám đánh bà hả, bà đánh chết mày!" Chu thị gầm lên, lao về phía Tử Uyển.

 

"Dám gây hấn trước cổng phủ Huyện chúa, còn dám phản kháng! Dùng gậy đánh cho ta!" Hoa ma ma quát lớn một tiếng.

 

Thương Thuật tay cầm đòn gánh, phấn khích hỏi: "Đánh thế nào ạ?"

 

Hoa ma ma: "..."

 

Bà nhìn quanh một lượt, không có ghế dài, công cụ cũng chẳng đồng bộ!

 

"Đưa đây cho ta!"

 

Thương Thuật vội vàng đưa đòn gánh qua.

 

Hoa ma ma nhận lấy, giơ gậy lên lập tức quất mạnh về phía mông Chu thị!

 

Chu thị sợ tới mức vội vàng bỏ chạy: "Bà là ai? Sao lại dám đánh người! Còn có vương pháp nữa hay không? Lão Tam, ngươi chết rồi hay sao! Mẹ ngươi bị người ta đánh, ngươi không đánh lại thì thôi, sao lại không ngăn cản?!"

 

Ôn Gia Tường nãy giờ bị khí thế của Hoa ma ma dọa cho sững sờ!

 

Hoa ma ma cũng không đuổi theo, bà chống đòn gánh xuống đất, dõng dạc nói: "Lão thân là giáo dưỡng ma ma do trong cung phái tới. Có kẻ coi thường vương pháp, dám bất kính với Huyện chúa và Cáo mệnh phu nhân được Thánh thượng sắc phong! Đây là tội dĩ hạ phạm thượng. Vả miệng ngươi, dùng gậy đánh ngươi là hợp tình hợp lý! Nếu không phục thì cứ việc báo quan!"

 

Hoa ma ma lại giơ đòn gánh về phía Chu thị: "Có cút hay không? Không cút thì lão nô tiếp tục đánh!"

 

Chu thị sợ mất mật, vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy!

 

Chu thị chạy về nhà cũ, sai bảo tiểu Chu thị nấu nước ấm cho bà ta tắm rửa. Sau khi thay bộ quần áo ướt sũng ra, bà ta lập tức chạy ra ngoài gào khóc thảm thiết với Ôn lão gia tử và cả nhà đại phòng!

 

Bà ta vừa khóc vừa chửi bới om sòm!

 

Cái ngày này không sống nổi nữa rồi!

 

Đồ tiện nhân Vương thị kia vừa phất lên đã lập tức ỷ thế hiếp người, bắt nạt người ta đến thảm thương!

 

Cướp nhi tử của bà ta, làm nhi tử của bà ta xa lánh mẹ ruột, thế mà bà ta còn có lý sao?! 

 

Chu thị nghĩ đến câu nói của giáo dưỡng ma ma do trong cung phái tới kia, rằng Huyện chúa và Cáo mệnh phu nhân là do Thánh thượng đích thân ban phong, bà ta tức giận đến mức lồng ngực lại đau nhói lên từng hồi.

 

"Bà nội đừng nóng giận, về sau ba huynh muội bọn cháu cũng sẽ có người xin một cái sắc phong Cáo mệnh phu nhân cho bà! Đợi đến lúc đó, bà nội đánh trở lại là được!" Ôn Ngọc vội vàng giúp Chu thị vuốt ngực cho thuận khí.

 

"Vẫn là Ngọc nhi hiếu thuận nhất."

 

Quách Thiến Ni đứng bên cạnh lại cảm thấy khó hiểu, trong cung thế mà lại phái giáo dưỡng ma ma xuống tận đây sao? Chuyện này thật sự không hợp với lẽ thường chút nào!

 

Tiểu Chu thị ở trong phòng bếp nhóm lửa nấu nước, bị khói hun cho chảy nước mắt ròng ròng, bà ta cảm thấy một sự bất lực khôn cùng.

 

Thật sự chỉ muốn trở về trên trấn ngay lập tức! Cuộc sống ở trong cái thôn này đúng là không thể chịu đựng nổi nữa rồi.

 

Đã bao nhiêu năm nay bà ta không phải chạm tay vào việc nhóm lửa nấu cơm. Ở trên trấn, nhà bà ta vẫn luôn thuê bà tử về giặt giũ, cơm bưng nước rót tận nơi.

 

Bên này, Hoa ma ma ra hiệu cho Thương Thuật đóng cổng lại.

 

Sau đó, bà nói với Ôn Gia Tường: "Tam lão gia, lão nô là làm việc dựa theo quy củ, ngài đừng trách móc. Sẽ không tổn thương đến tính mạng của mẹ ngài đâu, chỉ là cho bà ta một bài học, tránh để bà ta không hiểu quy củ, sau này lại gây ra tai họa lớn hơn nữa."

 

Ôn Gia Tường phục hồi tinh thần lại, tâm trạng phức tạp gật đầu: "Tôi biết rồi."

 

Mặc dù ông cũng không đành lòng nhìn Chu thị bị đánh, nhưng có đôi khi những việc mẹ ông làm thật sự rất đáng bị dạy dỗ.

 

Dạy dỗ một chút cũng tốt, để sau này bà không dám đến nhà tứ đệ gây chuyện nữa, nếu không ông thật sự chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp tục ở lại đây.

 

Sao ông lại có một người mẹ như vậy cơ chứ?

 

Ôn Noãn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, nàng nằm trên ghế bập bênh, hai tay gối sau đầu, cứ thế lắc lư qua lại, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

 

Kinh thành.

 

Phủ Cần Vương.

 

Nạp Lan Cẩn Niên vui vẻ nhìn hai mươi vạn lượng bạc và một viên dạ minh châu to bằng quả bưởi mà Quách gia vừa đưa tới.

 

Viên dạ minh châu này dùng để tặng cho nha đầu kia thì thật hợp.

 

Hắn còn nhớ nàng từng oán giận đèn dầu không đủ sáng, lại còn phiền phức. Dạ minh châu thì chắc chắn là không phiền phức rồi.

 

Đại Hồi ghé sát vào viên dạ minh châu, hai chân trước ôm chặt lấy nó. Viên minh châu này thật lớn, thật xinh đẹp, đưa cho Tiểu Bạch làm cầu lăn thì vừa vặn lắm đây!

 

Nạp Lan Cẩn Niên túm lấy túm lông trên cổ nó, kéo nó ra ngoài: "Không cho đụng vào! Ngươi muốn thì tự mình đi mà kiếm!"

 

Đại Hồi: "..."

 

Nó là một con sói, biết kiếm kiểu gì bây giờ?

 

Nạp Lan Cẩn Niên không thèm quan tâm đến nó, cẩn thận cất viên dạ minh châu kia đi. Hắn chuẩn bị đợi mấy ngày nữa quay về huyện Ninh Viên sẽ tặng cho người nào đó.

 

Sắp đến giờ ăn trưa, tính thời gian có lẽ Lâm Đình Hiên đã trở lại rồi.

 

Buổi trưa hôm nay, liệu hắn có thể được ăn đồ ăn do nha đầu kia nấu không nhỉ?

 

"Viên quản gia!"

 

"Có lão nô!" Viên quản gia lập tức cung kính tiến lên phía trước, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

 

Ông không muốn bị giữ lại kinh thành để trông sói nữa đâu!

 

"Lâm Đình Hiên đã trở lại chưa?"

 

"Bẩm chủ tử, vẫn chưa thấy về ạ."

 

Sắc mặt Nạp Lan Cẩn Niên lập tức sa sầm xuống mấy phần.

 

Còn chưa về?

 

Đây là muốn bỏ đói hắn đến chết sao!

 

Một canh giờ sau, Nạp Lan Cẩn Niên lại gọi Viên quản gia một tiếng.

 

Viên quản gia vội vàng đi vào, chẳng đợi Nạp Lan Cẩn Niên kịp hỏi đã lập tức thưa: "Chủ tử, Lâm công tử vẫn chưa trở về."

 

Viên quản gia đã quá rõ Nạp Lan Cẩn Niên gọi ông vào là vì chuyện gì. Trong một canh giờ ngắn ngủi này, chủ tử đã hỏi ông đến mười mấy lần rằng Lâm công tử đã về hay chưa!

 

Nạp Lan Cẩn Niên khẽ nghiến răng, Lâm Đình Hiên này, sao lại đi lâu đến thế còn chưa thấy tăm hơi.

 

Vốn dĩ buổi trưa là phải về đến kinh thành, nhưng Lâm Đình Hiên lại về trễ mất mấy canh giờ, mãi đến tận buổi tối mới về tới nơi.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn Lâm Đình Hiên với gương mặt không chút cảm xúc: "Ngươi ở lại nhà Tuệ An huyện chúa ăn cơm tất niên sao?"

 

Lâm Đình Hiên gật đầu: "Vâng, lương khô đã hết, các cửa hàng trên đường đều đã đóng cửa, không có chỗ mua thức ăn, cho nên thuộc hạ đã ở lại nhà Tuệ An huyện chúa dùng một bữa cơm tất niên."

 

"Cơm tất niên có những món gì?"

 

"Niên niên đại cát (Gà hầm lá sen), Hồng vận đương đầu (Đầu heo kho), Hoàng kim phú quý (Tôm viên hoàng kim), Phát tài bất đoạn (Túi phúc hoàng kim), Bộ bộ cao thăng (Thịt kho bảo tháp)."

 

Lâm Đình Hiên thành thật kể tên từng món ăn ra, sắc mặt Nạp Lan Cẩn Niên lại càng đen hơn mấy phần.

 

Lâm Phong đứng bên cạnh ra sức nháy mắt ra hiệu cho Lâm Đình Hiên, nhưng người nào đó lại có tính giác ngộ không đủ cao!

 

Tốt, rất tốt, cơm tất niên của hắn thì tức chết đi được, đến một hạt cơm cũng chưa vào bụng, còn thuộc hạ của hắn lại được rượu ngon thịt ngọt!

 

"Hoa hảo nguyệt viên, Trúc báo bình an."

 

Lâm Đình Hiên nói xong mới cảm thấy sắc mặt của Nạp Lan Cẩn Niên có gì đó không đúng lắm.

 

Lâm Đình Hiên: "???"

 

Nạp Lan Cẩn Niên đen mặt nói: "Được rồi, để lại những thứ mang về từ chỗ Tuệ An huyện chúa, còn ngươi thì tới quân doanh huấn luyện binh lính đi!"

 

Lâm Đình Hiên ngẩn người: "???"

 

Bây giờ sao?

 

Bây giờ đang là Tết nhất mà!

 

Đến nghỉ ngơi cũng không cho người ta nghỉ sao?

 

Nạp Lan Cẩn Niên liếc hắn một cái: "Sao vậy? Có vấn đề gì à?"

 

Lâm Đình Hiên: "Dạ không có."

 

"Vậy còn đứng đây làm gì?"

 

Lâm Đình Hiên lập tức xin lui ra, lúc rời đi còn thuận tay xách theo một sọt đồ ăn mà Ôn Noãn đã tặng cho hắn.

 

Nạp Lan Cẩn Niên khẽ ho một tiếng: "Đồ ăn đó cũng để lại."

 

Lâm Đình Hiên thành thật đáp: "Đây là Tuệ An huyện chúa cho thuộc hạ ạ."

 

Nạp Lan Cẩn Niên cứ thế lặng lẽ nhìn hắn.

 

Tay Lâm Đình Hiên không tự chủ được mà buông lỏng ra, chỉ kịp cầm lấy chiếc hộp Ôn Hình tặng cho mình rồi vội vàng rời đi.

 

"Khoan đã, tay nải trong tay ngươi là cái gì?"

 

"Đây là Ôn cô nương tự tay làm giày tặng cho thuộc hạ. Thập Thất gia, ngài có muốn xem không? Nhưng mà chỉ sợ không vừa chân ngài."

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

Vì sao nha đầu kia lại làm giày cho Lâm Đình Hiên? Nàng còn chưa từng làm cho hắn đôi nào đấy!

 

Khoan đã, Ôn cô nương, Tuệ An huyện chúa, vừa rồi hắn nói ra hai cách xưng hô khác nhau.

 

"Là Ôn cô nương nào?"

 

"Thuộc hạ nghe Tuệ An huyện chúa gọi nàng là nhị tỷ."

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút!"

 

Lâm Đình Hiên chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì, cứ thế mà đi.

 

Lúc ra khỏi phủ Cần Vương, hắn mới chợt hiểu vì sao Lý công công lại chờ mình ở cửa thành để lấy đồ mang đi trước!

 

Hai tên cẩm vệ đưa đồ ăn về nhà chứ không đi báo cáo công tác ngay cũng là có nguyên nhân cả.

 

Tất cả đều có nguyên nhân.

 

Sau khi Lâm Đình Hiên rời đi, Nạp Lan Cẩn Niên bảo Viên quản gia đưa mấy sọt đồ ăn đến phòng bếp, trích một sọt mang đến chỗ Thái hậu, sau đó bảo đầu bếp làm vài món bưng lên ngay, hắn sắp đói lả rồi.

 

Mấy đĩa thức ăn mới vừa được bưng lên bàn thì Phong Niệm Trần đến.

 

Phong Niệm Trần vừa ngồi xuống thì Bát công chúa tới.

 

Bát công chúa mới vừa ngồi xuống thì Thất hoàng tử tới.

 

Sau đó là Âu Dương Hoài An tới.

 

Phó Vinh cũng tới.

 

Kết quả là chỉ sau hai bữa cơm, hai sọt đồ ăn lập tức sạch bách.

 

Ngay sau đó, phủ Cần Vương hạ lệnh đóng cửa, miễn tiếp khách!

Đề xuất Hiện Đại: Xâm Chiếm Dị Quốc, Bảo Bối Lại Bắt Được Em Rồi
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện