Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 132

Chương 132: Thôn Ôn Gia

Mùng một Tết.

Chị em Ôn Noãn dậy từ sáng sớm để chúc Tết Vương thị và cha mẹ. Sau đó, mỗi người đều nhận được những phong bao lì xì dày cộm.

Tiếp theo là đám hạ nhân vào chúc Tết chủ tử, Ôn Gia Thụy cũng thưởng cho mỗi người một túi tiền.

Sau khi cả nhà dùng xong bữa sáng, Ôn Noãn ra đồng xem tình hình lúa nước và lúa mạch, sau đó mới đi chúc Tết các thôn dân.

Ôn Gia Thụy nói với Vương thị: "Mẹ, con đưa bọn trẻ về nhà cũ chúc Tết."

Ngày Tết ngày nhất, nếu mấy năm liền không sang chúc Tết ông Ôn thì thật không phải đạo. Thôn dân sẽ dị nghị rằng nhà ông giàu sang phú quý rồi liền rũ bỏ cha già.

Ôn Noãn lên tiếng: "Cha, không cần phải qua đó chúc Tết đâu. Lần trước con đi ngang qua nghe Ôn Ngọc nói... cứ bảo Hạ Bình đi mời ông nội sang đây dùng cơm là được!"

Ôn Noãn thuật lại đầu đuôi chuyện ngày hôm đó.

Ôn Gia Thụy nghe xong liền nổi trận lôi đình: "Đã vậy thì không đi nữa! Để khỏi bị người ta nói là mang vận rủi đến! Hạ Bình, ngươi đi mời lão gia tử sang đây ăn cơm!"

"Vâng, lão gia."

Hạ Bình định bước ra ngoài, Ôn Noãn cũng đi theo dặn dò hắn vài câu. Hạ Bình nghe xong gật đầu lia lịa, sau đó mới đi về phía nhà cũ.

Trong khi đó, cả nhà Ôn Noãn cùng nhau đến nhà thôn trưởng chúc Tết.

Tại nhà cũ, lão gia tử họ Ôn đang mòn mỏi chờ nhà Ôn Noãn đến chúc Tết mình.

Tiểu Chu thị dặn dò Quách Thiến Ni đổi bạc lẻ làm tiền mừng tuổi cho mấy chị em Ôn Noãn. Những năm trước, bà ta chỉ đưa mỗi đứa một văn tiền cho có lệ. Nhà lão tứ có những bảy đứa con, mà bà ta chỉ có ba đứa, nên lúc nào cũng thấy mình chịu thiệt! Nhưng hiện tại Ôn Noãn đã là Huyện chúa, đây không phải lúc để so đo những chuyện nhỏ nhặt này.

Chu thị thì vẫn nằm liệt trên giường, ngực đau âm ỉ không dậy nổi, mà thực chất bà ta cũng chẳng muốn dậy.

Lão gia tử đã dậy từ sáng sớm, mặc quần áo mới, chờ cả nhà Quế Chi đến. Nhưng không ngờ, người chờ được lại là Hạ Bình.

Hạ Bình cung kính hành lễ chúc Tết cả gia đình, sau đó mới thưa với lão gia tử: "Lão thái gia, tiểu nhân tuân lệnh của lão thái thái, lão gia, phu nhân và Huyện chúa... đến mời lão thái gia sang nhà dùng cơm ạ."

Ông Ôn ngẩn người: "... Cha con lão tứ không tới sao?"

"Lão thái thái nói cả nhà họ đều là 'ôn thần', sợ đến đây sẽ liên lụy đến nhà Đại lão gia, cho nên không dám tới. Chỉ bảo tiểu nhân mời một mình ngài qua dùng cơm thôi ạ."

Chỉ mời một mình ông qua? Lũ trẻ này là đang bất mãn với nhà lão đại sao?

Ôn Gia Phú lập tức nổi giận: "Lão tứ thật bất nhân bất nghĩa! Phú quý rồi liền quên cả tổ tông! Thế mà lại không cần cha và đại ca này nữa sao!"

Hạ Bình nghe vậy liền đanh mặt lại: "Đại lão gia nói lời này là sai rồi! Việc này chẳng phải là vì lo lắng cả nhà ngài bị dính vận rủi, làm hại Đại thiếu gia không đỗ được Trạng nguyên, khiến Đại tiểu thư thất bại trong Thiên Thu Yến hay sao?"

Những lời này đều là do Tam cô nương dạy hắn nói!

"Làm càn! Tết nhất mà ngươi dám nguyền rủa ai hả!" Ôn Lượng đập bàn đứng phắt dậy. Hắn năm nay phải tham gia kỳ thi quan trọng nhất, không thể nghe những lời xui xẻo này.

 

Sắc mặt cả nhà vô cùng khó coi.

 

Hạ Bình nói: "Những lời mà Huyện chúa nói đều là những lời mà Nhị lão phu nhân cùng Ôn Ngọc tiểu thư từng nói, vì tốt cho cả nhà Đại lão gia các người, để năm mới thăng chức nhanh chóng, kim bảng đề danh nên mới không mời các người! Tiểu nhân tuyệt đối không có ý nguyền rủa."

 

Nói xong, hắn lại nhìn về phía ông Ôn: "Lão thái gia, tiểu nhân đỡ ngài đi qua dùng cơm!"

 

Ông Ôn làm gì còn tâm tình nào mà ăn uống.

 

Noãn nhi đây là đang ghi hận cả nhà bọn họ!

 

Nhưng, nếu như ông biết cháu gái sẽ có tạo hóa như vậy, lúc trước đã không tiếc bạc chữa bệnh, cũng sẽ không...

 

Mây bay trên trời, ai biết được đóa nào là đám mây tía?

 

Nhưng chuyện này cũng không thể trách Noãn nhi được.

 

Ông thở dài một hơi, xua tay: "Tuyết rơi đường khó đi, ta không đi đâu. Ngươi trở về đi!"

 

Hạ Bình nghe vậy liền nói tiếp: "Đã như vậy, tiểu nhân sẽ đưa vài món đến đây cho lão thái gia!"

 

"Không cần, nhà chúng ta cũng có thịt để ăn rồi."

 

Hạ Bình lại đưa cho ông Ôn một túi tiền: "Đây là chút lòng hiếu kính của vài vị thiếu gia cùng cô nương gửi lão gia."

 

Ông Ôn nghe vậy cũng nhận lấy.

 

Hạ Bình nói xong liền rời đi.

 

Ông Ôn nắn bóp lượng bạc trong túi tiền, tâm trạng càng thêm hụt hẫng và nặng nề!

 

Lại còn có chút cảm khái!

 

Đây không phải là điều ông mong muốn!

 

Ông không thiếu một lượng bạc này!

 

Ông chỉ muốn gia đình đoàn kết, huynh đệ sống hòa thuận, cùng tiến cùng lùi.

 

Sau khi Hạ Bình rời đi, Ôn Gia Phú vô cùng giận dữ: "Cha, lão tứ không xem trọng cha, cũng chẳng nể mặt đại ca như con! Cha cũng không quản sao?"

 

Để hạ nhân tới mời ăn cơm? Việc này tính là cái gì chứ?

 

Chẳng phải là đang giả vờ hiếu thuận sao?

 

Ông Ôn nhìn về phía hắn: "Không trách lão tứ được, lúc trước nếu như giúp Noãn nhi một chút, không ép bọn họ rời đi thì hôm nay cũng không đến mức như thế này."

 

"Nhưng mà lúc trước Noãn nhi như vậy, rõ ràng là sắp chết đến nơi, ai mà biết được..."

 

Ông Ôn ngắt lời hắn: "Cho nên không thể trách Tứ đệ của con! Về sau con phải sống hòa thuận với gia đình lão tứ! Đền bù lại tình cảm huynh đệ, biết chưa?"

 

Ôn Gia Phú còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tiểu Chu thị lôi kéo, sau đó bà ta cười nói: "Cha, tụi con biết rồi! Nhất định phải hàn gắn quan hệ với nhà Tứ thúc!"

 

Ông Ôn nghe vậy gật đầu: "Cha biết con là người hiểu chuyện. Các con đều về phòng đi! Ta mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi."

 

Trong lòng không dễ chịu, ông Ôn cũng không có tâm trạng nói chuyện với bọn họ.

 

Quế Chi và lão tứ rõ ràng đã ly tâm với ông rồi.

 

"Vậy cha nghỉ ngơi đi, tụi con về phòng trước." Tiểu Chu thị cười kéo Ôn Gia Phú trở về phòng.

 

Ôn Lượng và những người khác cũng rời đi.

 

Trở lại phòng phía đông, Tiểu Chu thị nói: "Tướng công, cha nói đúng! Chàng phải làm tốt quan hệ với Tứ phòng, Noãn nhi trở thành Huyện chúa là chuyện tốt, về sau Uyển nhi chính là người có muội muội là Huyện chúa! Phải không?"

 

Hai mắt Ôn Gia Phú sáng lên.

 

Tiểu Chu thị lại quay sang dặn dò Ôn Ngọc.

 

Trong nhà chỉ có mỗi Ôn Ngọc là tính tình kiêu ngạo, rất dễ làm hỏng chuyện.

 

Trong lòng Ôn Ngọc uất ức muốn chết, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu vâng lời.

 

Mùng hai Tết là ngày về thăm nhà ngoại.

 

Cả gia đình bà cô Ôn Bảo Trân cũng đã quay về.

 

Tống Cẩm Hâm nói với Ôn Bảo Trân: "Bà nội, chúng ta có cần sang nhà Tứ biểu thúc thăm một chút không?"

 

Trước đó họ đã không đến mừng tân gia nhà Tứ biểu thúc, cũng chẳng tặng lễ vật gì, như vậy quả thực có chút thất lễ. Nếu năm mới lại không sang, e là không ổn cho lắm.

 

Ôn Bảo Trân bĩu môi: "Có gì tốt mà thăm với thú?"

 

Quách Thiến Ni định nói gì đó, nàng há miệng định thốt ra nhưng cuối cùng vẫn không kể chuyện Noãn nhi đã trở thành Huyện chúa, còn Vương thị được phong làm Cáo mệnh phu nhân.

 

Tiểu Chu thị cười bảo: "Có lẽ nhà Tứ thúc cũng đã về Ngô Gia thôn thăm người thân rồi."

 

Nghe vậy, Ôn Bảo Trân càng thêm không muốn đi, tránh cho đại phòng lại không vui.

 

Chu thị thấy Ôn Bảo Trân mang lễ vật đến tận cửa, cho rằng bà ta nể mặt Uyển nhi mà tới, lại thêm Tiểu Chu thị khuyên nhủ vài câu nên bà ta cũng đã nghĩ thông suốt.

 

Bà ta chỉ còn chờ Uyển nhi xin cho mình một cái danh hiệu Cáo mệnh phu nhân là đủ.

 

Thế là bà ta vực dậy tinh thần, bước xuống giường, vừa xoa eo vừa sai bảo Điền thị đi nấu cơm chiêu đãi nhà Ôn Bảo Trân.

 

Ôn Gia Tường bất bình: "Mẹ! Văn Nương đang mang thai, sao mẹ có thể để một mình nàng ấy nấu cơm cho cả nhà được? Bảo Đại tẩu ra giúp một tay đi!"

 

"Sao hả? Có thai thì không được sai bảo chắc? Đàn bà đứa nào mà chẳng phải sinh con? Đại tẩu ngươi còn phải tiếp khách! Giúp cái gì mà giúp? Đúng là cưới vợ rồi quên mẹ! Ngươi muốn ta tức chết mới cam lòng có phải không?" Chu thị vừa nói vừa ôm ngực, làm bộ như sắp hộc máu đến nơi.

 

Điền thị vội vàng kéo tay chồng lại.

 

Ôn Gia Tường đâu còn dám nói thêm lời nào?

 

Hôm đó đại phu đã bảo bà ta vì suy nghĩ quá nhiều, khí huyết nghịch loạn mới hộc máu, tuyệt đối không được để bà ta chịu thêm kích động nữa.

 

Trong khi đó, cả nhà Ôn Noãn quả thực đã về nhà ngoại, cả Ôn Gia Mỹ và Vương thị cũng đi cùng.

 

Từ lúc trời còn chưa sáng, cả nhà đã mang theo lễ vật xuất phát lên phủ thành, trước là chúc Tết Lâm sơn trưởng và nhà Lương tri phủ, sau đó mới về nhà ngoại. Họ ở lại dùng bữa trưa và bữa tối xong mới khởi hành về nhà.

 

Lúc về đến nơi, trời đã tối đen như mực.

 

Cả nhà vừa vào trong chưa được bao lâu, ngoài sân đã vang lên tiếng gõ cửa "rầm rầm".

 

"Tứ đệ! Tứ đệ! Cứu mạng với! Mau mở cửa ra!"

 

Tiểu Bạch lắc lư cái thân hình mập mạp, học theo dáng vẻ của Đại Hôi nhảy cẫng lên định mở cửa, nhưng loay hoay thế nào cũng không với tới chốt.

 

Phùng An lập tức chạy ra mở cổng.

 

Bên ngoài, Ôn Gia Tường đang bế Điền thị, hớt hải hỏi: "Tứ đệ và Noãn nhi đâu rồi?"

 

"Ở trong phòng ạ!" Phùng An nhanh chóng né sang một bên để ông đi vào.

 

Ôn Gia Tường bế Điền thị chạy như bay vào trong.

 

"Tứ đệ! Noãn nhi! Cứu mạng với!..."

 

Nghe thấy tiếng kêu, cả nhà vội vàng chạy ra ngoài.

 

"Có chuyện gì thế?" Vương thị thấy Ôn Gia Tường đang bế Điền thị thì lo lắng hỏi dồn.

 

"Vân Nương nói đau bụng, còn bị ra máu nữa."

 

Ông biết rõ chuyện ngũ muội bị sinh non trước kia đều nhờ Noãn nhi điều trị thân thể mới bình phục. Hơn nữa, Vân Nương có thể mang thai được cũng là nhờ công lao của Noãn nhi. Chính vì vậy, Ôn Gia Tường mới vội vã tìm đến chỗ Ôn Noãn đầu tiên, bởi ông chỉ tin tưởng duy nhất nàng.

 

Ôn Noãn lúc này cũng chạy ra ngoài, liếc nhìn Điền thị một lượt rồi trấn an: "Tam bá, người mau bế Tam bá nương vào phòng khám trước đi! Yên tâm, không có việc gì đâu! Đi theo cháu!"

 

Thấy máu chỉ rỉ ra một chút chứ không phải băng huyết ồ ạt nên nàng không hề hoảng hốt, trong lòng đã có sẵn biện pháp cứu chữa. Ôn Noãn nhanh nhẹn dẫn đường đi phía trước.

 

Ôn Gia Tường vội vã đuổi theo, những người khác trong nhà cũng lo lắng đi cùng. Vào đến nơi, Ôn Noãn bảo Ôn Gia Tường đặt Điền thị nằm lên giường, sau đó mời ông ra ngoài và đóng chặt cửa lại.

 

Ôn Gia Tường đứng ngoài cửa phòng, sốt ruột đến mức hai tay cứ xoa vào nhau không ngừng. Trời đông giá rét, vậy mà ông lại bị dọa cho mồ hôi vã ra như tắm.

 

"Đừng lo lắng quá, Noãn nhi đã nói không sao thì nhất định sẽ ổn thôi!" Ôn Gia Thụy lên tiếng an ủi.

 

Ôn Gia Tường gật đầu, ông cũng tin tưởng vào bản lĩnh của Noãn nhi. Thế nhưng, làm sao có thể không lo cho được? Đây là mụn con mà ông đã mòn mỏi mong chờ suốt mười mấy năm qua. Có những lúc, ông đã ngỡ rằng cả đời này mình sẽ chẳng thể có nổi một mụn con nối dõi.

 

"Sao lại ra nông nỗi này?" Vương thị xót xa hỏi.

 

Nghe bà hỏi, sắc mặt Ôn Gia Tường chợt trầm xuống: "Đại nương, Tứ đệ, ta e là phải đến ở nhờ nhà các ngươi một thời gian rồi. Mẹ của ta... bà ấy thật quá đáng..."

 

Ôn Gia Tường kể lại chuyện Chu thị dạo này tâm trạng không tốt, liền tìm đủ mọi cách để hành hạ Điền thị. Cái nhà cũ đó, bọn họ không thể tiếp tục ở lại được nữa. Tính tình Vân Nương vốn dĩ hiền lành, mềm yếu. Những lúc ông có mặt ở nhà còn có thể đỡ đần, bảo vệ được phần nào, chứ hễ ông vắng mặt là không biết bà ấy phải chịu khổ ra sao.

 

"Huynh nói gì mà ở nhờ chứ, cứ trực tiếp dọn sang đây mà ở! Trong nhà vẫn còn nhiều phòng trống lắm!" Ôn Gia Thụy nghe xong câu chuyện cũng không buông lời bình phẩm về Chu thị. Dẫu bà ta có quá quắt thế nào thì vẫn là mẹ ruột của Tam ca.

 

Vương thị khẽ thở dài lắc đầu, bà không nói thêm gì về chuyện nhà bên kia, chỉ bảo: "Cháu cứ yên tâm ở lại đây đi!"

 

Ở trong phòng, Ôn Noãn cẩn thận bắt mạch cho Điền thị, hỏi han kỹ lưỡng tình hình, đồng thời vận dụng tử khí để giúp bà ổn định thai nhi. Sau đó, nàng nhẹ nhàng an ủi: "Tam thẩm đừng lo lắng quá, chỉ là bị động thai thôi. Thẩm cứ nằm nghỉ ngơi trên giường vài ngày, uống thêm mấy thang thuốc là sẽ ổn."

 

Điền thị vô cùng tin tưởng Ôn Noãn, bà khẽ gật đầu: "Noãn nhi, cảm ơn cháu nhiều lắm."

 

Ôn Noãn mỉm cười đáp: "Tam thẩm khách sáo quá rồi. Để cháu bảo người đi sắc thuốc dưỡng thai cho thẩm."

 

Trước kia, khi Ôn Gia Mỹ mang thai, Ôn Noãn đã sớm chuẩn bị sẵn các loại thuốc an thai quý giá, nên lúc này trong nhà vẫn còn dự trữ.

 

"Noãn nhi, Tam bá nương của cháu có làm sao không?" Ôn Gia Tường vừa thấy nàng ra đã vội hỏi.

 

"Không sao đâu ạ, Tam bá đừng quá lo lắng, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại thôi."

 

Ôn Gia Tường bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ôn Noãn sai Lý Mai đi sắc thuốc.

 

"Để ta đi cho!" Ôn Gia Tường lập tức giành lấy.

 

Ôn Noãn ngăn lại: "Không cần đâu ạ, Tam bá vào trong với Tam thẩm đi! Xem thẩm ấy có cần gì không, hai ngày này thẩm ấy tạm thời không được xuống giường đi lại đâu."

 

Nghe vậy, Ôn Gia Tường mới thôi không đòi đi sắc thuốc nữa. Đợi đến khi Điền thị uống xong thuốc dưỡng thai và đã ngủ say, ông mới tranh thủ ngay trong đêm quay về nhà cũ thu dọn quần áo, đồ đạc mang sang đây.

 

Chu thị và người ở đại phòng tuy có nghe thấy tiếng động lạch cạch, nhưng vì trời quá lạnh nên ai nấy đều lười chui ra khỏi chăn để xem có chuyện gì. Mãi đến sáng hôm sau, Chu thị ngủ dậy không thấy cơm sáng dọn sẵn, bà ta hùng hùng hổ hổ xông sang Tây phòng định mắng nhiếc, lúc này mới kinh ngạc phát hiện Ôn Gia Tường đã dọn đi từ đêm qua! Thế là, những lời chửi rủa của bà ta lại càng trở nên cay nghiệt và hung tợn hơn trước.

Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện