Trong vòng chưa đầy một canh giờ, cả Tuệ An huyện chúa và Cẩn Vương đều lần lượt vội vã vào thành, rốt cuộc là vì chuyện gì?
Tên lính kia cũng lắc đầu: "Ai mà biết được, đừng có tò mò nữa, mau đóng cửa rồi về chui vào chăn đi! Trời lạnh thế này, còn có để người ta gác thành nữa không cơ chứ!"
Hai người vừa trở lại phòng, mới kịp quấn chăn cho ấm người thì cửa thành lại bị gõ dồn dập.
Hai người họ như muốn phát điên! Cửa thành sắp mở rồi, không thể ở bên ngoài chờ thêm một chút được sao?
Tất nhiên bọn họ không dám mắng. Lần đầu tiên mắng thì người đến là Tuệ An huyện chúa, lần thứ hai mắng là Cẩn Vương tới, suýt chút nữa dọa bọn họ sợ đến mức tè ra quần! Lần này lại là ai đến nữa đây?
Vừa mở cửa hỏi, hóa ra là Tri phủ đại nhân!
Huyện Thường Viễn quả nhiên đã xảy ra chuyện lớn rồi! Ngay cả Tri phủ đại nhân cũng vội vã chạy tới!
Sau khi mở cửa, hai người lính cũng không dám quay về ổ chăn nữa mà ngoan ngoãn đứng canh ở cửa thành, tránh để bị phát hiện đang lười biếng. Sau đó, có binh lính lập tức đi thông báo cho Huyện lệnh đại nhân, hỏi xem đã đến giờ chưa, có cần mở hẳn cửa thành ra luôn hay không.
Sau khi vào thành, Ôn Noãn nói với gã sai vặt: "Đến địa lao gặp nhị bá."
Gã sai vặt e ngại: "Hiện tại trời vẫn chưa sáng, đến địa lao chỉ sợ không được gặp lão gia. Trước đó tôi cũng đã đi nhưng cai ngục không cho bất cứ ai vào thăm."
Đàm thị lo lắng: "Hay là đi tìm muội phu của ta để tìm hiểu tình hình trước?"
Ôn Noãn lắc đầu: "Cứ đến địa lao, nhất định có thể gặp."
Nhắc đến muội phu của Đàm thị, Ôn Noãn lại nhớ đến Đàm Phán Nhi. Đàm Phán Nhi là con gái của mẹ kế Đàm thị, mà Đàm lão gia không có con trai, chỉ có hai nữ nhi, nên tương lai hiệu thuốc sẽ để lại cho hai tỷ muội.
Dựa theo lần gặp Đàm Phán Nhi ở hiệu thuốc, Ôn Noãn không cho rằng mối quan hệ của hai tỷ muội này tốt đẹp gì. Chuyện này chưa biết chừng còn có sự nhúng tay của gã muội phu kia!
Gã sai vặt nghĩ đến cảnh tượng lúc nãy, liền nghe theo ngay lập tức!
Ôn Noãn tiểu thư ngay cả cửa thành còn có thể khiến người ta mở ra, huống chi chỉ là một cái cửa nhà lao nhỏ nhoi?
Giờ khắc này, hắn đột nhiên nảy sinh lòng tin mãnh liệt vào nàng, cảm thấy lão gia nhất định sẽ được cứu!
Gã sai vặt vô cùng nghe lời, điều khiển xe ngựa hướng về phía nha môn, dẫn theo đám người Ôn Noãn đến địa lao đang giam giữ Ôn Gia Quý.
Huyện Thường Viễn là một huyện dược liệu lớn, thành trì rộng lớn, đông đúc và vô cùng giàu có. Khoảng cách từ cổng thành đến địa lao có hơi xa. May mắn là gã sai vặt năm nào cũng cùng Ôn Gia Quý đến đây mua thuốc nên thông thuộc đường xá, chỉ mất khoảng hai khắc đã đến bên ngoài địa lao.
Bọn họ tiến lên cầu kiến.
Cai ngục vẫn còn chưa tỉnh ngủ, thái độ vô cùng nóng nảy: "Kẻ nào không có mắt lại đến thăm ngục khi trời còn chưa sáng thế này?"
Tên cai ngục hùng hùng hổ hổ bước ra ngoài, vừa thấy đám người Ôn Noãn liền gắt gỏng: "Muốn gặp ai thì đợi trời sáng rồi hãy đến!"
Ôn Noãn lấy ra một thỏi bạc mười lượng: "Sai gia, chúng tôi muốn gặp Ôn Gia Quý."
Tên cai ngục thấy mười lượng bạc, đôi mắt đang ngái ngủ bỗng chốc sáng rực lên, nhưng vừa nghe thấy cái tên Ôn Gia Quý, sắc mặt hắn lập tức sa sầm: "Đó là tử tù! Huyện lệnh đại nhân đã hạ lệnh, bất kể là ai cũng không được gặp! Muốn gặp thì trưa nay ra đài hành quyết mà nhặt xác ông ta đi!"
Đàm thị nghe xong lời này thì cơ thể lảo đảo, hôm nay đã phải hành hình rồi sao?
Tại sao lại nhanh như vậy?
Thời gian chỉ còn nửa ngày, ngay cả mặt cũng không cho gặp, liệu họ có thể tìm được chứng cứ để cứu tướng công của bà ra không?
Gương mặt Ôn Noãn lạnh lẽo như băng.
Từ lúc Ôn Gia Quý bị bắt đến giờ mới chỉ một ngày hai đêm, sao có thể phán tử hình nhanh chóng đến mức này?
Nàng trực tiếp lấy lệnh bài ra, lạnh lùng liếc nhìn tên cai ngục, khí thế bức người: "Bổn huyện chủ muốn vào gặp người!"
Tên cai ngục bị khí thế phát ra từ người Ôn Noãn làm cho khiếp sợ, hắn nhìn thoáng qua lệnh bài trong tay nàng, kinh ngạc vô cùng.
Hắn cầm lấy xem xét kỹ lại, xác nhận là thật thì kinh hãi nhìn Ôn Noãn, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của nàng đã sợ đến mức rụt cổ, vội vàng hành lễ cung kính, sau đó mới dám cho người vào.
Vừa dẫn người vào trong, hắn chợt nhớ đến lời dặn của Huyện lệnh đại nhân.
Hắn tự nhéo mình một cái, vội vàng gọi một tên khác đến, bảo người này đi báo tin cho Huyện lệnh đại nhân, sau đó mới tiếp tục dẫn đường vào bên trong.
Ôn Noãn nhận ra sự mờ ám trước mắt nhưng cũng chẳng bận tâm.
Bốn người đi theo cai ngục đến trước phòng giam.
Trong địa lao u ám, dù đang là mùa đông nhưng vẫn bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Đàm thị vốn được nuông chiều từ bé, đột nhiên ngửi thấy mùi xú uế này thì suýt chút nữa đã nôn thốc nôn tháo.
Nghĩ đến tướng công mình bị nhốt ở nơi này suốt hai ngày, mắt bà lại đỏ hoe.
Gã sai vặt cũng cảm thấy buồn nôn, hắn nhanh chóng lấy tay áo bịt chặt mũi.
Ôn Gia Thụy khẽ nhíu mày.
Chỉ có Ôn Noãn đi phía trước là thần sắc vẫn bình thản như không.
Gã sai vặt lúc này thực sự bội phục Ôn Noãn sát đất!
Đã hai lần rồi, nàng khiến những tên lính lệ ngày thường vốn hống hách phải khúm núm, hạ mình trước mặt họ.
Tên cai ngục dừng lại trước một phòng giam: "Chính là chỗ này, thời gian chỉ có mười lăm phút."
Nói xong, hắn liền quay người đi ra ngoài ngay lập tức. Nơi này thối chết đi được, hắn chẳng muốn nán lại thêm giây nào.
Ôn Gia Quý đang ngồi thu mình trong góc tường, đầu gối lên cánh tay, thẫn thờ nghĩ về việc mình sắp bị hành hình khi trời sáng.
Ngay cả một buổi thăng đường thẩm vấn cũng không có mà đã trực tiếp tuyên bố trưa nay xử trảm, ông cảm thấy lần này mình chắc chắn không thoát khỏi cái chết.
Nhưng mà ông ấy làm sao cam tâm cho được? Ông ấy nghĩ nếu mình bị chém đầu thì thê tử cùng hai nữ nhi phải làm sao bây giờ?
Thê tử vốn tính đơn thuần, bọn họ chắc chắn sẽ bị kế mẫu đuổi ra khỏi Đàm gia.
Hơn nữa hai đứa con gái như hoa như ngọc của ông ấy còn chưa trưởng thành, hôn sự cũng chưa định đoạt! Có một người cha bị chém đầu, thì còn ai dám hỏi cưới nữa?
Cha mẹ ông ấy phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, sẽ đau lòng đến nhường nào?
Ông ấy không thể chết được!
Vào lúc ông ấy còn đang suy nghĩ vì sao mình lại lâm vào bước đường này, trăn trở ngày mai phải kêu oan thế nào...
"Tướng công!" Đàm thị nhìn thấy một bóng dáng cô đơn, tuyệt vọng ngồi thu mình trong góc tối, nước mắt lập tức trào ra.
"Nhị ca!" Ôn Gia Thụy cũng kích động gọi một tiếng.
Nhìn người nhị ca từ nhỏ đến lớn luôn đứng ra bảo vệ mình mỗi khi bị đại ca lén lút ức hiếp hay nói xấu, giờ đây lại tràn ngập vẻ tuyệt vọng, mắt ông cũng đỏ hoe.
"Nhị bá, tụi cháu đến cứu nhị bá đây."
Ôn Gia Quý ngỡ mình đang gặp ảo giác, nghe thấy tiếng gọi mới ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bốn người bên ngoài lao xá, ông kinh ngạc thốt lên: "Mọi người sao lại đến được đây?"
Dứt lời, ông vội vàng đứng dậy muốn chạy đến.
Nhưng vì đã ngồi xổm quá lâu, chân tê rần không còn cảm giác, ông lập tức ngã lăn ra đất.
Đàm thị thấy vậy thì kinh hãi, nghĩ rằng Ôn Gia Quý đã bị người ta dùng cực hình bức cung đến mức không đứng nổi: "Tướng công, ông sao vậy, tướng công!"
Ôn Noãn nhìn rõ trên người Ôn Gia Quý căn bản không có vết thương, có lẽ chỉ do tê chân mà thôi, nàng thở phào nhẹ nhõm, trấn an nói: "Nhị bá đừng vội, bác cứ ngồi đó nghỉ một lát đi, cháu có vài chuyện muốn hỏi."
Chuyện này rất không bình thường, thời gian ngắn như vậy đã định tội chết, rõ ràng là muốn đánh nhanh thắng nhanh, bịt đầu mối!
Thời gian không còn nhiều, Ôn Noãn không muốn lãng phí thêm giây phút nào.
Kẻ đứng sau chắc chắn đã biết có người đến thăm tù, nhất định sẽ sớm tới cản trở.
"Nhị bá, thuốc bác bán cho quân doanh có phải là hàng giả không?"
"Không có, vì là thuốc cung cấp cho quân doanh nên nhị bá không dám lơ là, toàn bộ đều là thuốc hảo hạng do tự tay bác kiểm tra."
Hơn nữa cũng chỉ mới bán có một lần, lại là do Lưu viên ngoại giới thiệu, bởi vì vị thuốc Hà thủ ô của Ôn Noãn đã chữa khỏi chứng tóc bạc cho con trai ông ta.
"Vậy nhị bá có giết người không?"
"Không có, lúc bác xuất hiện thì lão phu nhân ấy đã tắt thở rồi."
"Được, nhị bá cứ yên tâm, cháu chắc chắn sẽ cứu bác ra ngoài! Hiện tại bác hãy đem tất cả những chuyện đã xảy ra kể lại cho cháu nghe! Cố gắng tóm lược những điểm quan trọng vì thời gian của chúng ta không còn nhiều."
Ôn Gia Quý cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu rõ điểm mấu chốt nằm ở đâu. Ông ngồi xổm một bên, bắt đầu thuật lại sự việc một cách ngắn gọn.
Chuyện là thế này: Sau khi thu mua dược liệu xong, toàn bộ thuốc được ông đặt ở trong sân nhà họ Đàm tại huyện Thường Viễn.
Khi bọn họ chuẩn bị khởi hành trở về, gã sai vặt của Ôn Gia Quý đã đi thuê một cỗ xe ngựa để vận chuyển số dược liệu đã thu mua được.
Ôn Gia Quý đứng ở sân trước kiểm tra lại dược liệu, xem có bỏ sót thứ gì không.
Đúng lúc việc kiểm tra sắp hoàn tất, gã sai vặt của Trương Tiến Bảo hớt hải chạy vào báo rằng chủ tử hắn có chuyện hệ trọng cần tìm ông.
Hắn giục ông mau chóng đến hậu viện. Khi tới nơi, Ôn Gia Quý bàng hoàng phát hiện một lão phu nhân đầu đập vào thành giếng, máu chảy lênh láng, bên cạnh là một phụ nhân trẻ tuổi, quần áo xộc xệch đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết.
Dù sững sờ, nhưng ý nghĩ cứu người vẫn thôi thúc ông tiến lại gần xem xét vết thương của lão phu nhân. Đúng lúc tay ông nhuốm đầy máu, Trương Tiến Bảo đã dẫn theo một toán quan binh xông vào!
Trương Tiến Bảo chỉ tay vào hiện trường án mạng, còn người phụ nhân trẻ kia thì đổi trắng thay đen, khóc lóc nói rằng nàng ta sang đây xin nước tương, không ngờ ông vừa thấy nàng đã nảy sinh ý đồ xấu xa, muốn cưỡng bức nàng.
Nàng ta kể rằng mình đã liều chết chống trả. Khi mẹ chồng nghe tiếng động chạy vào cứu, ông đã đẩy bà ngã xuống giếng, khiến bà tử vong tại chỗ. Mọi lời giải thích của Ôn Gia Quý đều vô dụng, ông lập tức bị áp giải vào địa lao.
Ngày hôm sau, cai ngục lại thông báo rằng số dược liệu ông cung cấp cho quân khu là hàng giả, khiến vết thương của binh sĩ bị thối rữa. Với tội danh này, ông sẽ bị xử tử hình.
"Ta thề, số dược liệu ta giao cho quân doanh đều là loại hảo hạng nhất. Ta cũng không hề giết lão phu nhân kia, càng không có ý đồ đồi bại với phụ nhân đó!"
Ôn Gia Quý vừa dứt lời, Ôn Noãn định hỏi thêm vài điều nhưng chưa kịp mở miệng thì biến cố lại ập đến.
Huyện lệnh huyện Thường Viễn dẫn theo một toán binh lính rầm rập tiến vào: "Người đâu! Đám người này thật to gan, dám giả mạo Huyện chúa, xông vào đại lao mưu đồ cướp tử tù, bắt hết lại cho ta!"
Một toán binh lính hùng hổ tiến về phía bọn họ.
Sắc mặt Ôn Gia Quý tái nhợt, lòng thầm nghĩ phen này xong rồi, còn liên lụy đến cả đám con cháu bị bắt cùng. Ôn Gia Thụy và Đàm thị cũng sợ đến mức mặt không còn giọt máu.
Ôn Noãn vẫn bình tĩnh nhìn đám binh lính đang tiến lại gần, nàng cười lạnh: "Gan chó của Huyện lệnh đại nhân huyện Thường Viễn cũng thật lớn, coi mạng người như cỏ rác đã đành, giờ lại còn dám vấy bẩn cả Huyện chúa!"
"Còn dám xảo ngôn! Đường đường là Tuệ An Huyện chúa mà bên cạnh lại không có lấy một hộ vệ sao? Bắt hết lại cho ta! Tội giả mạo Huyện chúa là tội đại nghịch bất đạo, nhốt vào ngục tối, ngày mai đem ra trảm quyết để răn đe thiên hạ!"
Nhìn cách ăn mặc của đám người này, làm sao có thể là Huyện chúa cho được!
"Ta cho ông một cơ hội cuối cùng để điều tra rõ chân tướng, nếu không, cái mũ cánh chuồn trên đầu ông e là khó giữ được đâu!"
Huyện lệnh huyện Thường Viễn cười khẩy một tiếng: "Vậy để ta xem kẻ giả mạo Huyện chúa như ngươi chết trước, hay là chức quan của ta mất trước! Lên cho ta!"
Đề xuất Hiện Đại: Mã QR Bí Ẩn Trên Cơ Thể Chồng
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha