Phố Trạng Nguyên thực ra cũng chẳng khác gì những con phố bình thường, thậm chí còn rộng rãi hơn các phố khác nhiều, cửa tiệm hai bên cũng đa số là bán bút mực giấy nghiên và các loại tranh chữ trục cuốn. Có lẽ do vừa nghỉ lễ Trung thu xong, người đọc sách trên phố Trạng Nguyên còn rất ít, chỉ có lác đác vài học tử mặc trường bào màu xanh đi lại. Phải nói rằng người đọc sách dường như cứ khoác lên mình bộ y phục màu xanh đó là tự nhiên mang theo một loại khí chất khó diễn tả, nhanh chóng khác biệt với người đi đường bên cạnh.
"Ta giúp hai người hỏi rồi, ngay cửa thư trai kia có một chỗ vừa khéo trống ra, nếu xác định muốn đến, có thể đi tìm lão nha dịch quản lý con phố này, nhận một cái thẻ bài. Lúc đó ta chính là đi hỏi lão nha dịch đó, ông ấy bảo ta chỗ này có chỗ trống." Thẩm thị chỉ vào cửa thư trai cách đó không xa, nói với Tô Lê và Trần thị.
Tô Lê nhìn theo, quả nhiên thấy bên phía thư trai có một vị trí trống, nhưng bị người bán ô giấy dầu bên cạnh để mấy cái ô chiếm mất.
Vị trí cũng không tốt lắm, cách cổng chính huyện học còn một đoạn, nhưng nghĩ cũng bình thường, dù sao vị trí tốt đã sớm bị người ta chiếm rồi, làm sao còn lưu lại đến bây giờ. Nhưng Thẩm đại nương vừa nói rồi, thư trai đi về phía trước là nơi ở của những phú hộ trong huyện, điều này cũng có nghĩa là ngày thường lượng người qua lại vẫn có, sức mua cũng có.
Tô Lê cảm thấy không tồi, nhưng Trần thị lại cảm thấy vẫn cần phải về bàn bạc lại với mẹ chồng và cha chồng, chỉ đi dạo một vòng rồi tạm biệt Thẩm thị ra về.
Tuy nhiên chuyện này cuối cùng vẫn được chốt lại dưới sự kiên trì của Tô Lê và sự ủng hộ của những người khác trong nhà họ Tô. Nhưng dù vậy, trong lòng Trần thị vẫn có chút thấp thỏm lo âu, bà có chút không hiểu, tại sao không thể cứ chuyên tâm làm tốt việc buôn bán cơm hộp ở bến tàu, cứ nhất quyết phải chạy vào huyện thành tốn khoản tiền thuê sạp cao như vậy thuê một chỗ, căn bản không cần thiết mà.
Nhưng mẹ chồng Ngô bà tử và cha chồng đều cảm thấy có thể thử xem, Trần thị cũng không tiện nói gì nữa, chỉ là trong lòng vẫn không thoải mái, tất nhiên, nhiều hơn cả là lo lắng nếu lỗ vốn thì làm sao.
Cùng suy nghĩ với bà còn có Tô Hồng, nàng hiện giờ đã đại khái biết được mỗi ngày thu nhập khoảng bao nhiêu, kinh ngạc vì vậy mà có thể kiếm được nhiều bạc như thế, đồng thời cũng cho rằng một sạp là đủ rồi, không cần thiết phải bỏ bạc ra đi huyện bày sạp chạy đi chạy lại, vừa tốn thời gian vừa tốn sức.
Tóm lại người nhà họ Tô chia làm hai phe, phe cấp tiến cảm thấy có thể thử xem, nhỡ đâu cả hai sạp đều bán tốt, thu nhập cũng tăng gấp đôi; phe bảo thủ thì cảm thấy tương lai mọi thứ đều chưa rõ ràng, nhỡ đâu sau này sạp cơm buôn bán không tốt nữa, một sạp lỗ cũng ít hơn, dù sao chi phí (nồi niêu xoong chậu nhân lực vật lực) tính ra cũng là một khoản chi không nhỏ, nếu tăng thêm sạp chắc chắn cái gì cũng phải sắm thêm.
Thế là người nhà họ Tô áp dụng chế độ bỏ phiếu do Tô Lê đề xuất. Điều khiến người ta không ngờ tới là, Tô lão đầu lâm trận đổi phe, gia nhập phe bảo thủ của Trần thị, nhưng cùng lúc đó Liên Cô cũng phản bội mẹ mình, chọn phe dì út Tô Lê, kết quả bỏ phiếu 4:3, Tô Lê thắng.
Tô Hồng nhìn con gái chạy vào lòng Tô Lê ngồi, lần đầu tiên nảy sinh nghi ngờ rốt cuộc nó là do ai sinh ra.
Còn Liên Cô cũng nhìn đông nhìn tây, chột dạ đến mức không dám nhìn mẹ ruột mình.
Rất nhanh, Tô Lê liền cùng Trần thị mang theo bạc đi vào huyện tìm lão nha dịch kia đặt chỗ đó xuống. Lão nha dịch mở đôi mắt đục ngầu hỏi hai người định bán cái gì, sau đó từ trong ngăn kéo chậm rãi lấy ra một tấm thẻ bài màu đỏ viết chữ Thập đưa cho Trần thị Tô Lê.
"Hạ tuần mỗi tháng đến đây nộp tiền, tốt nhất là đến sớm vài ngày."
"Đừng có nghĩ giở trò gì, khất nợ không đưa, nguyên quán tên họ của các ngươi ta ở đây đều có cả, chống đối với huyện nha không có quả ngon cho các ngươi ăn đâu. Đúng rồi, nếu không muốn đến nữa cũng phải nói trước, thẻ bài cũng phải trả lại."
Nói xong, lại chậm chạp đứng dậy, dẫn hai người đến khoảng đất trống nhỏ trước cửa thư trai: "Thu ô của các ngươi lại một chút, chỗ kia của ngươi không bày được hay sao mà bày sang bên này làm gì."
Lão đầu tính khí có vẻ không tốt, trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên bán ô kia.
Người đàn ông thấy là lão nha dịch, vội vàng đứng dậy khỏi ghế trúc, khúm núm: "Thu ngay thu ngay."
Nói xong vội vàng thu mấy cái ô vẽ hình trúc xanh thô sơ của mình lại.
Tiếp đó lão nha dịch lại dặn dò hai câu về giờ giấc cho phép bày sạp sáng tối mỗi ngày, rồi rời đi.
Để lại Trần thị và Tô Lê còn sợ hãi trong lòng. Có lẽ do những sự tích lưu truyền trong dân gian về chuyện nha môn, Trần thị xưa nay sợ người của huyện nha, đến mức suốt dọc đường bà đều nơm nớp lo sợ, không dám nói nhiều, cũng không cho Tô Lê nói nhiều.
Đợi người đi rồi, Trần thị mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Tô Lê về việc ở đây quản lý cũng khá nghiêm.
Nhưng Tô Lê lại cảm thấy đây là chuyện tốt, có người quản còn hơn không có người quản, huyện nha quản còn hơn là lưu manh thu phí bảo kê quản, tất nhiên, cũng có khả năng người trong huyện nha còn ác hơn cả lưu manh cũng không chừng, tóm lại, tạm thời chuyện này cứ quyết định như vậy.
Ngoài ra, còn có chuyện nhà họ Tô sửa nhà, cũng đã được đưa vào lịch trình.
.
Nhà họ Tô, bữa tối hôm nay,
Tô Hồng bưng món đậu phụ gạch cua phiên bản bình dân làm giả từ trứng vịt muối cuối cùng lên bàn.
Khoảng thời gian này đều là đại tỷ nấu ăn, Tô Lê chỉ đạo, mục đích là để đại tỷ có thể nhanh chóng làm quen với quy trình nấu nướng cơ bản, nhưng so với món Tô Lê làm, món đại tỷ Tô Hồng làm vẫn kém hơn một bậc về mùi vị và kỹ năng dùng dao, đến mức Tô Hồng cũng không nghĩ ra, rõ ràng cùng một trình tự, cùng một loại nước sốt pha chế nhưng ngũ muội Tô Lê làm lại ngon hơn, rốt cuộc là tại sao.
Nhưng dù vậy, món Tô Hồng làm vẫn ngon hơn người bình thường, ít nhất là ngon hơn những người khác trong nhà họ Tô, hoặc là những người khác trong thôn rất nhiều.
Món ăn tối nay có cà tím xào ớt xanh, đậu phụ gạch cua, còn có thịt xào ớt xanh và canh mướp, cùng với một đĩa nhỏ lòng heo xào lăn còn thừa buổi trưa. Nhà họ Tô đông người, cho nên lượng mỗi món đều rất nhiều, đựng trong bát sứ thô lớn đầy ắp, trông cực kỳ đưa cơm.
Mọi người đều bận rộn cả buổi chiều, đói gần cả buổi chiều, cũng không khách sáo, xới cơm độn đậu đũa lên là bắt đầu ăn.
Tô Lê thích ăn nhất là cơm độn đậu đũa, mang theo mùi thơm thanh mát của đậu đũa và vị mặn nhàn nhạt cực kỳ ngon, không cần ăn thức ăn cũng có thể ăn mấy bát, hơn nữa chính vì tứ tỷ Tô Đào để lửa to cơm có chút cháy sém tạo thành lớp cháy nồi, ăn càng ngon hơn. Thứ hai là đậu phụ gạch cua, điều kiện gia đình có hạn, không mua nổi cua lông to béo như Lâm phủ hôm nay, nhưng cũng may cách đây không lâu có muối một mẻ trứng vịt muối, gần đây vừa khéo có thể ăn, Tô Lê liền nghĩ đến việc dùng nó để làm đậu phụ gạch cua, mùi vị cũng không tồi, hôm nay là lần đầu tiên thử nghiệm, kết quả rất được mọi người trong nhà họ Tô yêu thích.
Đặc biệt là Tô lão đầu và Ngô bà tử, hai người dùng thìa múc mấy thìa trộn vào trong bát cơm trắng hạt nào ra hạt nấy, lại ăn thêm một miếng dưa chuột trộn, thực sự là quá ngon, ăn xong Tô lão đầu mới ngạc nhiên nói: "Các con mua cua à?"
Sao ông không nhìn thấy nhỉ?
Tô Hồng cười nói: "Cua ở đâu ra, là trứng vịt muối đấy, ông nội, ông không ăn ra sao?" Thật ra Tô Hồng khi nghe ngũ muội nói dùng trứng vịt muối và đậu phụ làm món ăn nàng còn tò mò không biết ra mùi vị gì, kết quả không ngờ làm ra mùi vị lại giống như dùng cua làm vậy, cũng thật kỳ lạ.
Tô lão đầu quả nhiên ngẩn người, không chỉ ông mà còn cả Ngô bà tử nữa, không ngờ món này vậy mà lại dùng lòng đỏ trứng vịt làm: "Sau này có thể làm nhiều lần chút."
Mùi vị thật không tồi, vừa mềm vừa đưa cơm, đậu phụ cũng không đắt, ăn rất giống thịt.
"Được ạ." Tô Hồng và một miếng cơm lớn, đúng lúc nàng hiện giờ cũng biết làm rồi.
Ngoài mấy món trên, thịt xào ớt xanh cũng nhận được nhiều lời khen ngợi. Ớt xanh mùa thu không cay như sau khi phơi nắng mùa hè, cách đây không lâu lại có một trận mưa, ăn vào cảm giác không cay lắm, ôn hòa hơn nhiều, lại phối với thịt nạc đã ướp qua trơn mềm, mặn nhạt vừa phải, khỏi phải nói ngon đến thế nào. Tô Đào và Liên Cô đặc biệt thích ăn, nhất là thời gian trước ăn thịt mỡ nhiều rồi, Tô Đào hiện giờ chỉ thích ăn thịt nạc, cộng thêm thịt sợi này một chút cũng không khô, ăn vào trơn trơn mềm mềm, lại mang theo vị cay nhẹ, không đến mức quá thanh đạm, hai người đều ăn đến mức không ngẩng đầu lên được. Tô Đào càng ăn càng không nhịn được cảm thán, mình có ngày có thể hạnh phúc thế này, phải biết rằng cách đây không lâu trong nhà đừng nói là thịt, cơm còn ăn không đủ no, nay lại bữa nào cũng được ăn thịt, nàng đúng là người hạnh phúc nhất trên thế giới này rồi!!
Cùng cảm thán với nàng còn có Liên Cô bé nhỏ, nhưng bé không có suy nghĩ phức tạp như vậy, chỉ cảm thấy cuộc sống ăn no mặc ấm này quá hạnh phúc, bé thực sự một chút cũng không muốn quay lại quá khứ nữa.
Nói ra thì, cách đây không lâu còn có người trong thôn hỏi Liên Cô có nhớ em trai, cha và bà nội không, Liên Cô lúc đó cũng không biết phải trả lời thế nào, bé ghét em trai, ghét cha, còn có ông bà nội không cho bé ăn cơm, thường xuyên đánh mắng bé, nhưng ông cố từng nói, có những lời không thể nói với người khác như vậy, ví dụ như ghét ai, cho nên bé cũng chỉ có thể giấu trong lòng.
"Ngon quá đi..."
"..."
Đợi ăn gần xong, Tô lão đầu mới nói: "Ta và bà nội các con chiều nay đã bàn bạc rồi, mấy ngày nay trời nắng, đúng lúc thu hoạch vụ thu cũng qua rồi, mọi người đều rảnh rỗi, ta định hay là ngày mai ngày kia chúng ta tìm người khởi công tu sửa lại căn nhà."
Chuyện này vốn dĩ đã định từ sớm, mấy ngày nay Tô lão đầu Ngô bà tử thậm chí còn tìm người nhà họ Vương bên cạnh cùng đi lên núi chặt mấy cây gỗ chuẩn bị làm dầm nhà mang về, ngoài ra, còn xin nhà quen biết ít gỗ, trong sân đều chất đầy gỗ.
"Được, vậy cha mẹ, sáng mai con nói với đại ca con một tiếng, rồi đi tìm nhị ca đến giúp xem cần bao nhiêu thứ." Trần thị không có gì không đồng ý, cứ nghĩ đến việc sắp tới trong nhà sắp xây nhà, Trần thị liền kích động vô cùng.
"Ngói ta cũng hỏi cháu trai cả nhà họ Vương rồi, nói là có người quen đang nung cái này, đến lúc đó tính xem cần dùng bao nhiêu, chúng ta trực tiếp tìm người qua đó chở về là được, chỉ là giá cả hơi đắt, một văn hai miếng, đợi ngày mai ta đi hỏi lại xem có thể rẻ hơn chút không."
Tô lão đầu vừa nói vừa sắp xếp, còn cần cái gì, ngoài việc chuẩn bị những vật liệu ban đầu này, xây nhà quan trọng nhất còn là thuê người, nếu muốn xây xong sớm, tự nhiên phải thuê nhiều người chút, nhưng nhà bọn họ trước kia không thân thiết với người trong thôn lắm, cũng không giúp nhau xây nhà bao giờ, cho nên cũng không thể giống như người khác chỉ cần bao cơm là được, ít nhất một ngày phải trả 20 văn tiền công mới được, cái giá này cũng là Tô lão đầu đi hỏi người quen trong thôn mới đưa ra được mức giá công đạo.
Tuy nhiên, quan hệ không tốt, người ta 20 văn cũng không chịu đến làm cho ông, bởi vì xây nhà không phải chuyện nhỏ, còn mệt hơn cả vác bao tải ở bến tàu, thuộc loại việc chân tay cực kỳ tốn sức.
Cho nên Tô lão đầu và Ngô bà tử Trần thị bàn bạc một chút, vẫn phải đi mời nhà họ Hoàng và nhà Tăng lão nhị xem có nhà nào quen biết có thể đến giúp không.
Nhưng khiến người nhà họ Tô không ngờ tới là, còn chưa đợi bọn họ đi tìm người, đã có người trong thôn nghe được phong thanh chủ động tới cửa hỏi rồi.
"Đều là hàng xóm láng giềng, đến lúc đó hôm nào cần người cứ nói một tiếng là được, ta dẫn Cẩu Đản nhà ta đến giúp."
"Đúng đấy, không cần bạc, bao cơm là được, đúng lúc gần đây không có việc gì."
Đề xuất Hiện Đại: Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
[Luyện Khí]
Nghe tên lạ mà cũng cuốn nghen!
[Pháo Hôi]
Hóng truyện ạ