Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 161: Anh giúp em tắm

Khương Tuế bị hỏi đến ngẩn người, cô muốn nhìn mặt Tạ Nghiên Hàn, nhưng bị tay anh bịt chặt mắt.

Môi và sống mũi của Tạ Nghiên Hàn vẫn dán vào lòng bàn tay cô, hơi thở nóng rực, thấy Khương Tuế không nói gì, anh cắn một cái vào lòng bàn tay mềm mại của cô, còn quá đáng dùng răng nghiến nghiến.

Lòng bàn tay Khương Tuế run lên.

"Sao không trả lời?" Tạ Nghiên Hàn ép hỏi, giọng nói phả ra ngay trong lòng bàn tay Khương Tuế.

Khương Tuế: "..."

Sử dụng dị năng quá độ, không chỉ cơ thể xuất hiện dị biến, trạng thái tinh thần cũng sẽ trở nên bất ổn. Tạ Nghiên Hàn bây giờ chính là như vậy, lý trí giảm sút, kiên nhẫn thấp đi, mức độ tồi tệ trong tính cách bị phóng đại, trở nên cố chấp, điên cuồng và hay ghen tuông.

Khương Tuế thử huy động dị năng an phủ lần nữa, nhưng đầu lại truyền đến cơn đau dữ dội. Lúc trước khi làm an phủ cho Tạ Nghiên Hàn, cô bị phản phệ nghiêm trọng, dị năng trong cơ thể bị rút cạn rồi, lúc này cô không dùng được.

"Không có ai khác, chỉ có anh thôi." Khương Tuế chỉ có thể nói theo ý anh.

Tạ Nghiên Hàn lập tức nói: "Vậy tại sao không cho anh hôn?"

Khương Tuế: "... Em đã bảo là phải đi tắm trước, giờ chúng ta đều rất bẩn."

Tạ Nghiên Hàn không nói gì thêm, chỉ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt dính dấp và trực diện, giống như chiếc lưỡi liếm qua mặt cô.

Giằng co một hồi, Tạ Nghiên Hàn đứng dậy, một lúc sau, anh dùng một dải băng buộc bịt mắt Khương Tuế lại.

Khương Tuế định kéo dải băng ra, Tạ Nghiên Hàn lại lạnh lùng nói: "Dám tháo xuống anh sẽ đ em ngay bây giờ."

Khương Tuế lập tức đờ người tại chỗ, một khoảnh khắc nghi ngờ mình nghe nhầm: "?"

Đầu ngón tay lạnh lẽo của Tạ Nghiên Hàn lướt dọc theo khuôn mặt Khương Tuế, trượt xuống tận dưới dái tai cô, giọng điệu trầm thấp lạnh lùng, mang theo sự cố chấp và điên cuồng bình lặng.

"Anh đã nhẫn nhịn lâu lắm rồi, Tuế Tuế."

Khương Tuế: "..."

Cô ngoan ngoãn hạ tay xuống, vì cô tin Tạ Nghiên Hàn thực sự nghĩ như vậy, nếu không lúc trước đã không hỏi cô chuyện làm tình có phải cũng được không. Nhưng họ về đột ngột quá, đống "bao" Khương Tuế vất vả tìm được vẫn chưa mang về, còng tay và thắt lưng cũng đang ở trong ký túc xá của Hoắc Lẫm Xuyên.

Nhìn bộ dạng Tạ Nghiên Hàn lúc này, nếu thực sự làm gì đó, Khương Tuế sợ mình bị hành cho ra bã mất.

Cô ngoan ngoãn ngồi trên giường.

Tạ Nghiên Hàn đi lại trong phòng, nhưng Khương Tuế vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt anh dính trên người mình, không rời một giây nào, như thể chỉ cần rời mắt một cái là Khương Tuế sẽ biến mất vậy.

"Tại sao không cho em nhìn anh." Khương Tuế khẽ hỏi, "Vì đôi mắt của anh sao?"

Tạ Nghiên Hàn không trả lời.

Khương Tuế nghe thấy tiếng anh mở cửa, luồng gió lạnh thấu xương lập tức tràn vào, khiến cô rùng mình một cái. Cô mới nhận ra, trong phòng rất ấm áp.

Tạ Nghiên Hàn tuy vì sử dụng dị năng quá độ mà phát điên, nhưng vẫn không quên nhóm lửa lò sưởi.

Anh bây giờ ra ngoài là để đun nước tắm cho Khương Tuế.

Nhưng Tạ Nghiên Hàn người tuy không ở đây, sự hiện diện của ánh mắt đang nhìn chằm chằm Khương Tuế lại càng mạnh mẽ hơn, dính dấp như thể đặt một cái camera giám sát siêu cấp trên đỉnh đầu Khương Tuế, theo dõi sát sao từng nhịp thở của cô.

Khương Tuế lại định tháo dải băng ra, tay vừa nhấc lên liền bị một sức mạnh vô hình đè lại, là dị năng của Tạ Nghiên Hàn.

Dù người anh hiện không có trong phòng, anh cũng không cho Khương Tuế tháo dải băng do chính tay anh buộc lên.

Ham muốn kiểm soát có hơi quá mức rồi.

Khương Tuế nghĩ bụng, thôi thì cứ ngoan ngoãn hạ tay xuống, tránh kích động anh.

Chỗ tắm được chuyển sang phòng sách bên cạnh, có lửa lò sưởi sưởi ấm nên không lạnh lắm. Đây là điều Khương Tuế và Tạ Nghiên Hàn đã thỏa thuận sau khi sửa xong lò sưởi, cô có một cái chậu siêu to, có thể dùng để đựng nước tắm.

Tạ Nghiên Hàn tuy đang phát điên nhưng lại không quên những lời Khương Tuế từng nói.

Đợi nước đun xong, Tạ Nghiên Hàn không để Khương Tuế xuống giường mà bế bổng cô lên đi sang phòng sách. Vì có lửa lò sưởi nên phòng sách thực tế còn nóng hơn phòng ngủ chính, chỉ là có khói và tro, dù có mở cửa sổ thì chất lượng không khí cũng không tốt.

Khương Tuế vừa chạm vào thùng nước đang bốc hơi nóng, tiếp theo liền nghe thấy tiếng Tạ Nghiên Hàn đóng cửa phòng sách, tiếng bước chân tiến về phía cô. Cô ngẩn người, nhắc nhở: "Em đi tắm đây."

Tạ Nghiên Hàn "ừ" một tiếng, anh đi đến trước mặt Khương Tuế, vuốt ve khuôn mặt mềm mại của cô, giọng nói nghe rất bình tĩnh: "Anh giúp em tắm."

Khương Tuế: "?"

Cô bỗng khựng lại, nửa ngày không thốt nên lời.

Ngón tay Tạ Nghiên Hàn lướt dọc theo hõm cổ Khương Tuế, từ từ trượt xuống cổ áo cô, đầu ngón tay lạnh lẽo tạo ra một cảm giác tê dại man mát trên làn da cô.

Có lẽ vì bị tước đi thị giác nên sự đụng chạm này khiến Khương Tuế cảm thấy toàn thân tê rần như có luồng điện chạy qua.

"Giống như lúc trước em giúp anh tắm vậy." Trong giọng nói của Tạ Nghiên Hàn mang theo chút ý cười, giống như đang nói điều gì đó vô cùng hợp tình hợp lý, "Bây giờ, nên là anh giúp em."

Khương Tuế uyển chuyển từ chối: "Thực ra em tự tắm được mà, ngại làm phiền anh lắm."

"Không phiền." Ngón tay Tạ Nghiên Hàn dừng lại bên hõm cổ Khương Tuế, hổ khẩu áp vào cái cổ ấm áp của cô, như thể đang hờ hững bóp lấy cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt Khương Tuế, cảm giác xâm lấn cực mạnh, còn mang theo một luồng khí lạnh, "Vì chúng ta là người yêu, người yêu tắm chung với nhau chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"

Khương Tuế: "..."

Khương Tuế vậy mà không thể phản bác, nghĩ đến trạng thái tinh thần không bình thường của Tạ Nghiên Hàn lúc này, cô cố gắng giữ tâm thái bình hòa, tránh kích động anh.

"Thì rất bình thường, nhưng em sẽ ngại." Khương Tuế vẽ bánh cho anh, giọng điệu mềm mỏng như đang làm nũng, "Lần sau đi, được không anh?"

Đợi dị năng bị rút cạn của cô hồi phục, cô lập tức làm an phủ cho Tạ Nghiên Hàn, để anh trở nên bình thường một chút.

"Em không muốn để anh giúp em tắm." Tạ Nghiên Hàn không ăn bánh, giọng nói trở nên lạnh lẽo, mang theo áp lực âm trầm, mỗi chữ đều nghiến rất mạnh, "Vậy em muốn để thằng đàn ông hoang dã nào giúp em tắm? Hay là, lời em nói thích anh đều là lừa anh? Thực ra chúng ta căn bản không phải người yêu, em muốn làm người yêu với thằng khác."

Khương Tuế: "..."

Cô hít sâu một hơi, không định chấp nhặt với người đang phát bệnh.

Cô nắm lấy cổ áo Tạ Nghiên Hàn, chạm vào mặt anh, sau đó kiễng chân hôn lên môi anh một cái, rồi lại một cái nữa.

"Em chỉ muốn tự mình tắm rửa thôi, không có ý gì khác đâu." Khương Tuế ngửa mặt lên, đôi mắt đã bị dải băng che khuất, nửa khuôn mặt phía dưới nhỏ nhắn, đôi môi hồng nhuận ướt át mềm mại, khi nói chuyện khép mở, có thể lờ mờ nhìn thấy đầu lưỡi đỏ hồng của cô.

"Em nói thích anh cũng không lừa anh, là thực sự rất thích anh."

Tạ Nghiên Hàn nhìn chằm chằm vào khoang miệng khép mở của cô, chỉ muốn lập tức ngậm lấy đôi môi và đầu lưỡi cô, rồi nuốt chửng hương vị của cô.

Anh bóp lấy cằm Khương Tuế, nhẫn nhịn ham muốn thọc những ngón tay bẩn thỉu vào trong, khuấy đảo đầu lưỡi cô.

"Tắm xong anh muốn hôn em."

Khương Tuế không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực như thiêu như đốt của anh, tai hơi nóng lên, cô gật đầu: "Vâng."

Tạ Nghiên Hàn lúc này mới rời khỏi phòng sách, luồng ánh mắt luôn giám sát cô cũng thu lại.

Nhưng người anh lại đứng chết trân canh giữ ở cửa phòng sách, không hề đi xa lấy một bước.

Khương Tuế tháo dải băng ra, liền nhìn thấy rõ ràng cái bóng của anh đang đứng sừng sững ở cửa.

Đột nhiên, từ cái bóng không rời nửa bước của Tạ Nghiên Hàn, cô cảm nhận được sự bất an đang ẩn giấu của anh.

Đề xuất Huyền Huyễn: Ác Giống Cái Kiều Mềm, Hãm Sâu Năm Thú Phu Vào Tu La Tràng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện