Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 160: Muốn hôn không?

Khương Tuế xông đến trước mặt Tạ Nghiên Hàn, còn chưa kịp chạm vào anh đã bị Tạ Nghiên Hàn giơ tay bóp cổ.

Sức mạnh khổng lồ vô cùng, giống như xách một con mèo nhỏ mà nhấc bổng Khương Tuế lên, hai chân cô lơ lửng, cổ bị bóp đến mức sắp gãy, cảm giác nghẹt thở khiến mặt cô đỏ bừng ngay lập tức.

Tạ Nghiên Hàn ngửa đầu nhìn cô, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, xúc tu trong mắt phải càng lúc càng vươn dài, banh rộng hốc mắt anh, máu tươi đỏ thẫm chảy xuống như những giọt nước mắt.

Anh hoàn toàn không có tri giác, dường như tất cả chỉ là phản ứng bản năng.

Khương Tuế nắm lấy cánh tay nổi đầy gân xanh của Tạ Nghiên Hàn, khó khăn phát ra âm thanh yếu ớt: "Tạ Nghiên Hàn..."

Âm thanh rất nhẹ, nhưng Tạ Nghiên Hàn lại nghe thấy, con ngươi đỏ rực bên trái khẽ động đậy, ngón tay lập tức buông lỏng.

Khương Tuế cuối cùng cũng rơi xuống đất, cô không hề do dự, lập tức nhào tới, sau đó kiễng chân, giơ tay bịt lấy con mắt bị dị biến của Tạ Nghiên Hàn, dồn hết tất cả dị năng an phủ trong cơ thể vào đó.

Lòng bàn tay cô chạm vào những xúc tu đó, rất lạnh. Không phải cái lạnh thông thường kiểu băng tuyết, mà là một loại âm hàn đâm thẳng vào linh hồn mà Khương Tuế không thể diễn tả được.

Xúc tu chạm vào dị năng an phủ của cô, rụt phắt lại.

Dị năng an phủ của Khương Tuế thuận thế tiến vào trong, cô chạm phải một khối đen kịt hoàn toàn.

Giống như thế giới tinh thần, nhưng lại khác với bình thường, khối đó đặc quánh và âm ám, dường như chỉ là một khối năng lượng tiêu cực tột độ. Xúc tu dị năng của Khương Tuế vừa mới hội tụ vào, giây tiếp theo liền bị nó xung kích đến mức đầu óc choáng váng, tai ù đi một tiếng.

Giống như có ai đó cầm gậy đập mạnh vào não cô, mắt cô tối sầm lại, lập tức mất ý thức trong cơn đau đầu như nổ tung.

Tạ Nghiên Hàn đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của Khương Tuế.

Đôi mắt anh đã khôi phục bình thường, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Khương Tuế một hồi lâu. Anh đột nhiên cúi người, ôm chặt Khương Tuế vào lòng.

Khương Tuế đã có một giấc ngủ không mấy yên ổn.

Có lẽ do trạng thái tinh thần bị ảnh hưởng bởi gợi ý thôi miên của Lương Thụ Ngôn, cô đã mơ thấy một đống giấc mơ hỗn loạn.

Mơ thấy bà nội, mơ thấy cuộc sống đại học bình lặng đến mức nhạt nhẽo của mình, còn mơ thấy ngày tận thế. Trong mơ, thế giới trong nguyên tác và thế giới ban đầu của cô đã hòa làm một, khi mạt thế bùng nổ, cô đang ngồi trong ký túc xá ăn mì tôm một cách chán nản.

Thấy mạt thế bùng nổ, trong sân trường một mảnh hoảng loạn, phản ứng đầu tiên của cô không phải là sợ hãi hay căng thẳng, mà là cảm thấy phấn khích.

Cô quay sang nói với bạn cùng phòng: "Cuối cùng cũng hết chán rồi."

Bạn cùng phòng kinh ngạc nhìn cô.

Tiếp theo là đủ loại vật ô nhiễm và khu ô nhiễm kỳ quái, cô lúc thì đại sát tứ phương, lúc thì bị vật ô nhiễm đuổi cho chạy trối chết.

Nhưng cô vẫn kiên trì đi dạo khắp nơi trong mạt thế nguy hiểm, vì cô vẫn chưa tìm thấy Tạ Nghiên Hàn.

Khương Tuế trong mơ dần trở nên sốt ruột, cô lo âu và phiền muộn, sợ rằng đến khi mình tìm thấy Tạ Nghiên Hàn, anh đã biến thành đại phản diện không còn nhân tính.

Cô cứ tìm mãi tìm mãi trong mơ, càng tìm càng gấp.

Cuối cùng không biết thế nào, cô tìm thấy Tạ Nghiên Hàn trong một căn phòng đầy máu me.

Tạ Nghiên Hàn trong mơ quả nhiên đã biến thành đại phản diện máu lạnh vô tình, vừa thấy Khương Tuế liền đưa bàn tay trắng bệch như quỷ ra, trông như định bóp cổ cô——

Khương Tuế giật mình tỉnh giấc.

Đầu vẫn còn hơi đau nhức, cô định ngồi dậy thì phát hiện mình đang bị một đôi cánh tay ôm chặt, mặt cô vùi vào hõm cổ hơi mát của Tạ Nghiên Hàn, trong hơi thở là mùi máu nồng nặc, che lấp hoàn toàn mùi hương vốn có của anh.

Tầm nhìn tối đen, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt khiến cô miễn cưỡng nhìn rõ môi trường xung quanh.

Rất quen mắt.

Khương Tuế nhìn vài giây mới phản ứng lại được, đây là phòng ngủ của cô trong căn nhà nhỏ.

Cô vậy mà đã về rồi sao?

Cô đã hôn mê bao lâu rồi, không lẽ là ngủ mấy ngày mấy đêm rồi chứ?

Hay là, đây lại là ảo cảnh hay hoang tưởng gì đó, thực tế cô vẫn còn ở trong nhà trọ, những chuyện sau đó căn bản chưa hề xảy ra.

Khương Tuế cử động cơ thể, cánh tay vòng quanh người lập tức siết chặt, ép cô vào lòng, dùng lực mạnh đến mức eo cô sắp gãy, ngực dán chặt vào người Tạ Nghiên Hàn.

"Tạ Nghiên Hàn." Khương Tuế nắm vai anh, cố gắng đẩy ra ngoài, "Anh đừng ôm chặt thế, em sắp đứt hơi rồi."

Lực tay Tạ Nghiên Hàn nới lỏng một chút, một bàn tay anh vòng ra sau lưng Khương Tuế, khống chế ôm lấy gáy cô, khiến mặt cô cứ vùi vào hõm cổ anh.

Khương Tuế phát hiện ra sự bất thường của Tạ Nghiên Hàn.

Nhưng cô bị ấn đầu nên không thể nhìn thấy mặt Tạ Nghiên Hàn lúc này, cũng không biết sự dị biến trong mắt anh đã đỡ hơn chút nào chưa.

"Em ngủ bao lâu rồi?" Khương Tuế tìm một chủ đề.

Nhưng Tạ Nghiên Hàn không nói gì.

Khương Tuế lại tìm chủ đề khác: "Chúng ta về bằng cách nào vậy? Anh tự lái xe à?"

"..."

"Chuyện ở khu ô nhiễm số 1 sau đó giải quyết thế nào rồi? Anh có gặp bọn Mai Chi không?"

"..."

Tạ Nghiên Hàn như một người câm, không nói một lời.

Mặt Khương Tuế bị ép dán vào xương quai xanh của anh, trong hơi thở toàn là mùi hương hòa lẫn với máu của anh. Thế là cô cảm nhận cơ thể mình một chút, phát hiện cô vừa không cởi giày, cũng không cởi chiếc áo khoác bẩn thỉu.

Cô cứ thế bị Tạ Nghiên Hàn đưa lên giường, còn đắp lên chiếc chăn sạch sẽ mềm mại của cô.

Khương Tuế: "..."

Cô thấy hơi khó chịu rồi.

Bình thường Tạ Nghiên Hàn không hề như vậy, anh rất sạch sẽ, lại có chút ám ảnh cưỡng chế nhẹ, đồ đạc nhất định phải sắp xếp ngăn nắp gọn gàng mới được.

Giải thích duy nhất là hiện tại Tạ Nghiên Hàn đang rất không ổn.

Nhưng Tạ Nghiên Hàn lúc này vừa không nói chuyện, vừa không cho Khương Tuế nhìn mình, thế là sau khi suy nghĩ, Khương Tuế hỏi: "Muốn hôn không?"

Tạ Nghiên Hàn không nói gì, anh bịt mắt Khương Tuế lại, sau đó cúi đầu xuống hôn cô.

Khương Tuế lập tức lấy tay che miệng mình, né ra sau một chút, thuận thế nói: "Phải đi tắm trước đã, giờ chúng ta bẩn quá."

Tạ Nghiên Hàn vẫn không nói lời nào, ngón tay vẫn bịt mắt Khương Tuế, không cho cô nhìn thấy. Hơi thở dồn dập phả vào mu bàn tay Khương Tuế, tiếp theo đó là đôi môi lành lạnh lại mềm mại của anh.

Anh đang hôn mu bàn tay Khương Tuế, cắn cắn, sau đó thò lưỡi ra bắt đầu liếm.

Mu bàn tay, kẽ ngón tay, đầu ngón tay, rồi đến gò má cô.

Khương Tuế buộc phải dùng bàn tay còn lại che miệng Tạ Nghiên Hàn, rồi không ngoài dự đoán bị anh liếm lòng bàn tay.

"Tạ Nghiên Hàn." Khương Tuế che cũng không được, rút tay cũng không xong, chỉ có thể gọi tên anh, "Em nói là em muốn đi tắm trước."

Hành động hôn liếm của Tạ Nghiên Hàn dừng lại, hơi thở nặng nề nghẹn trong lòng bàn tay Khương Tuế, ươn ướt, rất nóng.

Anh cứ thế tì vào tay Khương Tuế, áp sát lại, dừng lại khi sắp chạm vào mặt cô.

"Không cho anh hôn, em muốn cho ai hôn?" Tạ Nghiên Hàn cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khàn khàn lại cố chấp, mang theo cơn ghen tuông điên cuồng, nhưng tông giọng lại âm lãnh mạnh mẽ, như thể biến thành một người khác.

Trong con mắt bên phải vốn dĩ đã bình thường trở lại, những xúc tu đen kịt kỳ dị kia theo giọng nói âm lãnh bất ổn của Tạ Nghiên Hàn mà rục rịch.

Anh chậm rãi truy hỏi: "Hoắc Lẫm Xuyên, Lục Kiến Chu, Phó Văn Giác, hay là... Lương Thụ Ngôn?"

Đề xuất Hiện Đại: Phát Hiện Lang Quân Giả Nghèo, Ta Chẳng Nguyện Làm Kẻ Khờ Chịu Thiệt
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện