Ngoảnh đầu lại, một nữ tử dung mạo xinh đẹp đang đứng sát bên cạnh Lục Nguyên Khải, vòng tay ôm lấy cánh tay ông ta, khóe môi nở nụ cười giễu cợt.
Hẳn đây chính là nữ chính trong tiểu thuyết, người sau này trở thành mẹ kế của nguyên chủ — Chu Ngọc Nghiên.
Sau khi nhìn rõ dung mạo của Từ Uyển, ả hơi ngẩn ra, trong mắt thoáng hiện vài phần ghen tị. Nếu luận về nhan sắc, Từ Uyển của hiện tại quả thực vẫn thắng ả vài phần.
Vì đang đứng giữa phố xá đông người qua lại, Lục Nguyên Khải ngượng ngùng nói: "Hôm nay ta hơi mệt rồi, có chuyện gì để mai hãy nói."
Chu Ngọc Nghiên lườm ông ta một cái, phất tay áo bỏ đi.
Tôi và Từ Uyển được sắp xếp ở trong một viện tử hẻo lánh nhất phủ. L&u...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 25 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!