Nguyệt Lão tựa như bị người ta cắt đứt dây cung, từ trên cây ngã nhào xuống đất. Lão lăn lộn bò dậy, hớt hải mở Gương Chuyển Thế ra xem, vừa thấy Ngọc Hà đã gả cho Thái tử thì sợ tới mức thét lên kinh hãi.
“Mau, mau sắp xếp người báo cho Lý Cảnh, bảo hắn đi cướp hôn ngay lập tức!”
Sau khi bái đường xong, Ngọc Hà thẹn thùng ngồi trên giường tân hôn. Thái tử nhẹ nhàng nhấc khăn phủ đầu màu đỏ lên, nhìn tiên nữ da trắng như mỡ đông trước mắt mà lòng tràn đầy vui sướng.
Hai người cùng uống rượu hợp cẩn, Thái tử đỡ lấy vai Ngọc Hà, nghiêng người trao một nụ hôn nồng cháy.
Tôi phấn khích không thôi, trải qua bao nhiêu kiếp, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi cái cốt truyện ngu ngốc kia rồi.
Cảnh tiếp theo là “phi lễ chớ nhìn”, tôi quyết định không xem nữa.
Ngay khi tôi định đánh một giấc thật ngon, thì bên ngoài vang lên tiếng thái giám hớt hải gào lớn.
“Điện hạ, không xong rồi! Lý tướng quân làm phản rồi, hắn đang cầm kiếm xông vào định cướp Thái tử phi!”
Thái tử đang cởi áo dở dang, bực bội đứng dậy, nhưng cũng không quên trấn an Ngọc Hà: “Ngọc Hà, nàng cứ ở trong phòng đợi ta, ta ra ngoài xem sao.”
Người đâu mà dịu dàng thế không biết, chẳng bù cho Lý Cảnh, chỉ biết trưng ra bộ mặt lạnh như tiền rồi vứt bỏ người ta sang một bên.
“Thái tử, trả Ngọc Hà lại cho ta!”
Thái tử vận hồng bào, chắp tay đứng hiên ngang, lạnh lùng nhìn Lý Cảnh đang chật vật, nhếch nhác.
“Ta nhớ không lầm thì ngươi cũng vừa mới thành thân cách đây không lâu, sao giờ lại đến cướp tân nương của ta? Là thê tử mới không vừa ý ngươi sao? Cho dù không vừa ý, ngươi cũng không nên cướp người của ta. Nể tình ngươi có quân công trong người, nếu giờ lui binh, ta có thể không truy cứu.”
“Ngươi nằm mơ đi! Ngọc Hà vốn dĩ phải là thê tử của ta, chẳng qua là ta nhận nhầm người mà thôi!”
Thái tử cười mỉa mai: “Nhận nhầm? Ngươi cũng có mặt mũi mà nói ra câu đó sao?”
“Đã không lui, vậy thì bắt lấy!”
Thái tử vừa hạ lệnh, Lý Cảnh không những không hàng mà còn vung kiếm lao thẳng về phía Thái tử, kết quả bị tâm phúc của Thái tử đâm một kiếm xuyên thủng lồng ngực.
Ngọc Hà nghe thấy động tĩnh, không yên tâm chạy ra ngoài thì vừa vặn chứng kiến cảnh tượng này.
Nàng bị dọa cho giật mình, Thái tử thấy nàng liền lập tức thu lại vẻ mặt hung ác, ôm nàng vào lòng vỗ về.
“Đừng sợ.”
Lý Cảnh đỏ mắt nhìn Ngọc Hà – người vốn dĩ phải là thê tử của hắn.
“A Hà, nàng nhìn ta một cái đi...”
Kiếp này Ngọc Hà và Lý Cảnh chẳng có mấy giao tình, Lý Cảnh ra sao đối với nàng cũng chẳng quan trọng.
Nhìn Lý Cảnh ngã xuống, đôi mắt đầy vẻ không cam lòng trân trân nhìn Ngọc Hà trong vòng tay Thái tử cho đến khi tắt thở.
Tôi: “Ôi chao! Chết thật rồi! Tuyệt vời!”
Điều này đồng nghĩa với việc nghiệt duyên của bọn họ đã kết thúc.
Kiếp sau, kiếp sau nữa, bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau, và tôi cũng không cần phải chịu đựng cái cốt truyện dở hơi kia nữa.
Ha ha ha!
Tôi cười vang ba tiếng, trong lòng vô cùng kích động, vô cùng tự hào.
Kết quả là vì quá khích, tôi đã “ngỏm” sớm.
Đúng vậy, tôi – một nốt ruồi lệ – đã chết trước cả chủ nhân!
Tôi trực tiếp biến mất khỏi khóe mắt của Ngọc Hà.
Nhưng Thái tử quả không hổ danh là người đàn ông tốt mà tôi đã chọn, khi Ngọc Hà giải thích về chuyện nốt ruồi lệ, chàng không hề nghi ngờ mà tin tưởng vô điều kiện.
Cho dù nốt ruồi ấy xuất hiện kỳ lạ và biến mất cũng kỳ lạ, chàng vẫn tin.
“Ngọc Hà, hai năm trước ta bị ám sát ở chùa Hàn Sơn, chính nàng đã cứu ta. Lúc đó ý thức mơ hồ, ta nhìn thấy nốt ruồi nơi khóe mắt nàng bị nhòe đi thành bóng chồng nên mới lầm tưởng là ba nốt. Sau này tìm thấy nàng, vóc dáng nàng y hệt khi đó, hơn nữa ta đã điều tra qua, nàng quả thực có đến chùa Hàn Sơn, hỏi thăm nhiều người cũng nói nàng có nốt ruồi lệ từ nhỏ. Cho nên bây giờ nó có biến mất cũng không sao, chỉ cần người là nàng là được.”
Chàng còn tự đưa ra một câu trả lời hợp lý khác cho việc nhận nhầm ân nhân cứu mạng.
“Dẫu cho nàng không phải người cứu ta, nhưng ta đã cưới nàng và yêu nàng, tuyệt đối sẽ không ruồng bỏ. Còn vị ân nhân thực sự kia, ta sẽ báo đáp bằng một hình thức khác.”
Mặc dù tình yêu của hai người họ vô cùng mỹ mãn, nhưng Mạnh Bà và Nguyệt Lão thì sầu đến mức bạc cả tóc, trong nháy mắt như già đi mấy chục tuổi.
“Nếu để Phù Quang Thượng thần biết cốt truyện mà ngài ấy muốn đã bị hủy hoại, chúng ta phải làm sao đây?”
Hai người họ tựa vào nhau, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng như tro tàn.
Tôi thì quỳ dưới đất với tư thế vặn vẹo, thỉnh thoảng lại ngoáy tai, móc mũi, tóm lại là nhất quyết không nhận sai.
“Ngươi... ngươi... ngươi quỳ hẳn hoi cho ta!” Nguyệt Lão nhìn bộ dạng của tôi mà tức đến mức râu tóc dựng ngược.
“Sao ta lại có đứa đồ đệ gây họa như ngươi cơ chứ! Nghĩ lại năm xưa, ngươi chỉ là một tiểu đào hoa yêu nhỏ bé, suýt chút nữa đã bị đạo sĩ bắt mất, là ta cứu ngươi, nhận ngươi làm đồ đệ, giúp ngươi tu tiên. Vậy mà ngươi hay lắm, đi khắp nơi phong lưu, nợ một đống tình ái. Để giữ cái mạng nhỏ này cho ngươi, ta mới để ngươi theo Ngọc Hà tiên tử và Lý Cảnh tướng quân xuống trần gian lịch kiếp, vậy mà ngươi làm một nốt ruồi nhỏ cũng không chịu yên phận!”
Nghe tiếng mắng chửi của Nguyệt Lão, tôi giật mình nhảy dựng lên.
“Lão là sư phụ của ta sao?”
“Phải, có vấn đề gì à?”
“Hay cho lão già râu trắng nhà ông, có ai đối xử với đồ đệ cưng như thế không? Lịch kiếp thì lịch kiếp, sao ông lại bắt ta trải qua cái cốt truyện ngu ngốc đến thế, ông có biết nó gây tổn thương tâm hồn ta lớn đến mức nào không!”
“Ta nói cho ông biết, bây giờ cứ nhìn thấy cái mặt của Lý Cảnh là ta muốn nôn rồi. Kiếp trước ông là heo à, mà dùng não heo để nghĩ tình tiết, dùng chân heo để viết kịch bản? Giờ còn dám trách ta làm loạn cốt truyện, mở to mắt heo của ông ra mà xem, cốt truyện ta sửa lại mới là hợp tình hợp lý!”
Mắng xong một tràng, Nguyệt Lão tức đến mức trợn mắt, ngất xỉu tại chỗ.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đọc Suy Nghĩ, Cả Nhà Phát Sốt Vì Hóng Drama