Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 199: Bạch Dưỡng Ngươi Rồi

– Có chuyện gì mà cô tìm tôi? – Giang Nguyệt hỏi một cách lạnh nhạt.

– Nguyệt à, cô có còn giận mẹ không? – Lần này gặp Giang Nguyệt, Giang mẹ luôn cảm thấy cô chẳng còn như trước nữa, không chỉ ngoại hình mà ánh mắt nhìn người cũng khác, khiến bà thắc mắc trong lòng.

Giang Nguyệt liếc nhìn Giang mẹ một cái rồi không đáp lời.

Cô đưa Giang mẹ vào trong, một phần là muốn xem bà đến tìm mình vì việc gì, phần nữa, cửa cổng doanh trại luôn đông người qua lại, nếu để Giang mẹ ồn ào ngoài đó sẽ không hay chút nào.

– Nguyệt à, cô xem đây, mẹ mang cho cô trứng gà quê, mấy ngày nữa là T端午節 (đoan ngọ), mẹ gói vài cái bánh ú cho cô ăn. – Giang mẹ cúi đầu mở tấm khăn trên rổ, bên trong là cả rổ lớn trứng gà, rồi từ chiếc túi đan đặt trên đất lấy ra hai chùm bánh ú buộc chặt với nhau.

– Tôi không thích ăn bánh ú, trứng cũng mang về đi, tôi không cần! – Giang Nguyệt cự tuyệt ý tốt của bà.

Từ lúc nhìn thấy Giang mẹ ở cổng doanh trại, cô đã nảy ra một ý nghĩ: chẳng việc gì mà cô ấy tự dưng nhiệt tình thế, chỉ có mưu đồ không lành!

Giang Nguyệt nhận ra Kỷ Ưu Ưu và Giang mẹ giống nhau như đúc, cả lông mày mảnh, mắt nhỏ, mũi nhỏ, miệng nhỏ, không ngờ cô lại ghét Kỷ Ưu Ưu ngay từ lần đầu gặp.

Nói thật, ấn tượng của Giang Nguyệt với Giang mẹ không hề tốt, đặc biệt sau khi hiểu rõ thân thế và quá trình trưởng thành của nhân vật nguyên thủy ấy, cô không những không ghét mà còn rất thương cảm.

Trong nguyên tác không miêu tả quá trình lớn lên của nhân vật kia, thậm chí chưa từng nhắc tới gia đình Giang, Giang Nguyệt cũng chỉ biết qua ký ức người ấy, về việc cô lớn lên trong gia đình Giang ra sao.

Giang mẹ cực kỳ trọng nam khinh nữ, trong nhà có một anh trai và một em trai, từ nhỏ đến lớn việc nhà đều do cô ấy gánh vác, còn anh trai em trai thì chẳng phải làm gì, nếu cô làm không được tốt còn bị đánh mắng.

Mặt khác, trước người ngoài Giang mẹ luôn tỏ vẻ thương yêu con, nhưng đóng cửa lại là đánh đập mắng nhiếc thậm tệ.

Nhân vật kia lớn lên trong môi trường như vậy, càng không thể không bị ảnh hưởng, tính cách bị méo mó cũng là chuyện hiển nhiên.

Lẽ ra anh trai cô phải đi lao động ở nông thôn, nhưng Giang mẹ không nỡ để con trai chịu khổ, nên nhờ người đổi suất lao động đó sang cho cô, tất nhiên cô không chịu, Giang mẹ liền đập gãy một cây củi lò rồi ép cô đi.

Đây cũng là một trong những lý do khiến cô không về nhà suốt hai năm, nếu không phải vì cưới xin phải về địa phương làm giấy giới thiệu, có lẽ cả đời cũng chẳng thèm về.

Hơn một tháng trước, người đó tình cờ phát hiện ra mình không phải con đẻ của gia đình Giang mà là hai mươi năm trước Giang mẹ đổi con với con nhà giàu tỉnh thành, để con ruột bà có cuộc sống tốt hơn.

Sau đó, cô ta về nhà to tiếng, dứt khoát cắt đứt quan hệ với bên Giang và quyết định đi tìm cha mẹ đẻ ở thành phố.

– Nguyệt? Nguyệt! – Giang mẹ gọi mà cô đang mải nghĩ không nghe thấy, phải Giang mẹ kéo tay cô mới tỉnh lại.

– Nguyệt à, mẹ biết con ghét mẹ bắt con đi lao động, nhưng mẹ cũng không còn cách nào, anh cả của con sức khỏe yếu, em út còn nhỏ, chỉ có con thôi… – Bà giải thích.

– Đủ rồi! – Giang Nguyệt không muốn nghe thêm, hồi trước cũng thế, Giang mẹ dùng đủ cách ép người kia, không được thì đánh đến tơi tả.

– Rốt cuộc bà đến đây để làm gì? – Cô không rõ có phải ảnh hưởng cảm xúc của người trước hay không, kể từ khi trở về tỉnh thành, cô gần như đã cảm thấy người kia không còn tồn tại, nhưng khi gặp Giang mẹ, mối ghét bỏ đẩy lên tận cùng.

– Chuyện là tôi nghe nói con rể là trưởng đoàn, con biết em trai con không đỗ tốt nghiệp trung học phổ thông, cũng không xin được việc ở nhà máy, tôi và cha con bàn liệu có thể nhờ con rể sắp xếp cho em con nhập ngũ, tốt nhất là được làm việc dưới quyền chồng con, tiện có người giúp đỡ.

Giang mẹ nói ra ý định.

Giang Nguyệt bật cười, chẳng khác nào đang chứng kiến một kế hoạch tinh vi được thực hiện ngay trước mặt.

Giang mẹ thấy cô cười tưởng cô đồng ý, cũng vui vẻ theo, còn gạ gẫm: “Em trai con cũng làm bộ đội dưới quyền con rể, có thể giúp con trông chừng chồng con, có gì động tĩnh sẽ báo cho con biết, phải không?”

Giang Nguyệt cười nhạo trong lòng mà vẫn gật đầu giả vờ đồng tình:

– Con em làm binh nhì thì thật là uổng phí người tài như nó, khả năng của em ấy phải làm trung đội trưởng mới xứng.

Giang mẹ vui mừng hỏi:

– Trung đội trưởng có quyền lực không? So với trưởng đoàn của con rể thì sao?

– Tất nhiên là trung đội trưởng quyền hơn!

Giang Nguyệt cười mỉa mai.

Giang mẹ đang vui vẻ thì bỗng nhận ra, sắc mặt đổi ngược:

– Đĩ con này, mày lừa ta à!

Nói xong, bà tát mạnh vào mặt Giang Nguyệt.

Đó là thói quen bao năm của Giang mẹ, chỉ cần không vừa mắt là đánh nhân vật trước kia.

Ngày trước, người đó còn nhỏ, tính cách yếu đuối không dám phản kháng, còn Giang Nguyệt bây giờ không chịu nhịn nữa, “bốp” một cái cô giữ chặt tay Giang mẹ, ném ra rồi lạnh lùng cảnh cáo:

– Đây là lần cuối, nếu còn tiếp tục, đừng trách tôi không khách khí!

Giang mẹ tức giận mắng:

– Con đĩ Giang Nguyệt, bao năm ta nuôi con hoài phí, bây giờ gọi con giúp việc mà con còn từ chối!

Giang Nguyệt cười khẩy đáp:

– Nếu không phải vì mày đổi con gian ác như vậy, ta có cần mày nuôi?

Dù sao trước đó nhân vật kia đã cắt đứt quan hệ với gia đình Giang, mà dù có nói gì “ơn nuôi dưỡng” đi nữa, gia đình Giang chưa bao giờ nuôi Giang Nguyệt cả, nên cô không chút tội lỗi mà gọi bà là kẻ lừa đảo.

Giang mẹ tức điên lên muốn đánh nhưng lại kìm chế:

– Giang Nguyệt, mày dám bất kính với cả cha mẹ mày à?

Giang Nguyệt cười nhạo:

– Mày không phải mẹ ta! Mày là mẹ của Kỷ Ưu Ưu! Mày muốn thể hiện quyền uy thì tìm Kỷ Ưu Ưu mà làm!

Giang mẹ nghe thấy nhắc tới Kỷ Ưu Ưu, sắc mặt lại thay đổi, lần này bà không la mắng nữa mà nghiêm mặt hỏi:

– Con rể đâu? Để ông ta ra gặp mẹ!

Giang Nguyệt trợn mắt:

– Anh ấy không ở nhà!

– Khi nào về? Mẹ sẽ ở đây chờ! – Giang mẹ kéo ghế nhỏ, ngồi dưới cây hoa quế, bà cầm được địa chỉ của cô sau nhiều gian nan, hôm nay mà không giải quyết xong chuyện sẽ không đi đâu.

– Thì cô chờ, anh ấy ra nước ngoài học tập, ít nhất còn một tháng nữa mới về! – Giang Nguyệt khoanh tay ung dung trả lời.

Giang mẹ nghe thế vội vàng:

– Sao lâu vậy? Cô lại lừa tôi rồi nhé?

– Tin hay không tùy cô! – Giang Nguyệt hết kiên nhẫn, hối hận khi vừa nhìn thấy Giang mẹ ở cổng doanh trại đã nên quay đi, không nên tò mò mà dẫn bà vào đây.

Gia đình Giang này chẳng có ai tốt, kể cả Kỷ Ưu Ưu được nuôi trong nhà Kỷ!

Nghĩ đến bi kịch của người trước, Giang Nguyệt bừng máu giận, cầm rổ và túi vải nhét vào tay Giang mẹ:

– Đi đi! Nhà tôi không tiếp khách như bà!

– Giang Nguyệt, con đĩ chết tiệt! Đừng tưởng lấy chồng trưởng đoàn là có quyền, không có mẹ tao mày đã chết đâu! Buông tao ra! Tao không đi! Hôm nay tao nhất định chờ con rể về!

Đề xuất Ngược Tâm: Ngã Ký Nhân Gian Tuyết Mãn Đầu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện