Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 962: Cô gái xinh đẹp (7)

"Tớ nghĩ trò chơi của các cậu nên biết điểm dừng, cho đến hiện tại, tớ thấy cô gái đó cũng không tệ." Thường Trạm bình tĩnh phân tích, "Thời gian các cậu bỏ ra cho cô ấy cộng lại đã hơn một tháng, cô ấy không nhận của các cậu một món đồ nào, có thể chứng minh bản thân cô ấy là một cô gái có phẩm hạnh tốt.

Không phải cô gái nào cũng giống như các cậu nghĩ, đều đặc biệt ham hư vinh đâu."

"Ái chà, Thường Trạm, đây là lần đầu tiên cậu nói nhiều như vậy đấy," Ngụy Lượng kinh ngạc nói, "Còn quan sát tỉ mỉ thế nữa, nói đi, có phải cậu cũng để mắt đến Đường Quả rồi không? Thường Trạm, chỉ cần cậu nói một tiếng cậu thích Đường Quả, cô ấy sau này sẽ là người phụ nữ của cậu, bọn tớ sau này sẽ không bao giờ có ý đồ gì với cô ấy nữa, thấy sao?"

Thường Trạm cúi đầu, tiếp tục làm bài tập, không thèm để ý đến mấy kẻ rảnh rỗi này nữa.

Nhìn những đề bài đã được giải xong, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, anh bẩm sinh đã có thiện cảm với các đề toán, một ngày không làm toán là một ngày không chịu nổi.

Điều này bắt nguồn từ ngày đầu tiên tiếp xúc với toán học, đêm đó anh đã mơ một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ có một bóng hình rất mờ ảo, anh nhìn không rõ cô ấy là ai, nhưng anh có thể thấy, mỗi lần cô ấy xuất hiện đều là đang làm toán.

"Được rồi, được rồi," Ngụy Lượng nhìn dáng vẻ Thường Trạm cúi đầu mỉm cười, nói, "Lại chìm đắm vào rồi, chắc là định tối nay đi mơ thấy nữ thần toán học của cậu ta đây. Cái tên này, trong lòng chỉ có nữ thần toán học thôi, làm sao có thể hứng thú với những cô gái khác được."

Hai người còn lại đều đồng loạt gật đầu, lúc nhỏ Thường Trạm chưa có vẻ mặt bình tĩnh như thế này, quan hệ với bọn họ vốn dĩ đặc biệt tốt, không nhịn được chia sẻ với bọn họ chuyện buổi tối anh hay mơ thấy một cô gái rất xinh đẹp đang làm toán.

Lúc đó bọn họ không tin, sau này Thường Trạm nói như thật, bọn họ không thể không tin.

Ba người không quan tâm đến Thường Trạm nữa, ngồi lại với nhau, ghé tai bắt đầu bàn bạc xem làm thế nào để hoàn thành trò chơi này.

...

Ngày hôm sau, Đường Quả bước vào lớp, liền cảm thấy ánh mắt các bạn trong lớp nhìn cô vô cùng kỳ quái.

Đa số là tràn đầy sự khinh bỉ.

Cô đeo cặp sách, tìm chỗ ngồi của mình, thản nhiên bày sách vở ra.

Cây bút vô tình rơi xuống đất, khi cô cúi xuống nhặt thì vô tình chạm vào bạn cùng bàn, bạn cùng bàn là một nữ sinh, cô ta lập tức nhảy dựng lên, nhìn Đường Quả với vẻ mặt vô cùng giận dữ.

"Cậu đang làm cái gì vậy, đừng có chạm vào tôi." Giọng nói thiếu kiên nhẫn của nữ sinh vang lên, "Cậu tránh xa tôi ra một chút."

Đường Quả nhặt bút lên, ngồi thẳng dậy, ánh mắt rơi trên người đối phương, nữ sinh cười lạnh một tiếng, "Nhìn tôi làm gì? Thật không ngờ bạn cùng bàn của tôi lại là loại người này, trước đây còn không thừa nhận, hôm qua có người tận mắt nhìn thấy cậu được một ông già dùng xe sang đón đi đấy."

"Cô ta xinh đẹp như vậy, ăn mặc cũng không tệ, vòng tay còn là hàng hiệu, nghe nói cô ta ở trong gia đình đơn thân, nếu không phải được bao nuôi thì làm sao có thể sống tốt như vậy được."

"Đúng vậy, cô ta chưa bao giờ hẹn bọn mình đi chơi cuối tuần, vừa tan học là rời khỏi trường ngay, chắc là bận đi tiếp khách của cô ta rồi."

"Còn nữa, tuy cô ta đến trường không trang điểm nhưng lông mày là có tỉa qua, còn đeo khuyên tai. Có một ngày, tớ còn thấy cô ta trang điểm đậm lè, không biết đi làm cái gì nữa."

Trong lớp đều là những tiếng bàn tán nhỏ, bởi vì có người truyền ra chuyện hôm qua Đường Quả được một ông già dùng xe sang đón đi, bọn họ đã tin rằng Đường Quả thực sự bị bao nuôi.

Đây là bằng chứng thép, cộng thêm việc danh tiếng của đối phương trước đây cũng không tốt.

Đề xuất Ngược Tâm: Mẹ Chồng Lâm Chứng Huyết Nan Y, Phu Quân Vốn Có Tủy Cốt Tương Hợp Lại Bỏ Trốn Biệt Tích
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện