Trạch Thần Minh có vài phần sốt ruột, hắn không muốn bị người ta coi như món đồ chơi để đùa giỡn.
"Vội cái gì, đến lúc đó ta sẽ đưa cho ngươi một vật, chỉ cần làm theo lời ta nói, lấy mạng họ dễ như trở bàn tay. Bây giờ việc ngươi cần làm là mau chóng tu luyện, tranh thủ trước khi ra ngoài phải tu luyện thực lực đến đỉnh phong."
Trạch Thần Minh yên tâm lại.
Nhớ lại đêm qua, mấy kẻ đó mặt mày kinh hãi, hướng về phía hắn cầu xin tha mạng.
Cuối cùng bị hắn dễ dàng giết chết, còn đem Lý Thành Cường xuyên trực tiếp lên bập bênh, chứng kiến đối phương tắt thở ngay trước mặt, hơi nghẹn trong lòng hắn cuối cùng cũng đã trút ra được.
Cái cảm giác nắm giữ toàn cục đó lại quay về tay hắn.
Xác của mấy kẻ ở vị trí bập bênh, khi trời sáng hẳn đã tự động được khu vui chơi dọn dẹp, biến mất không dấu vết.
Cái bập bênh trông vẫn như dáng vẻ ban đầu.
Đường Quả và Cung Uất sau khi chơi xong, đưa Dịch Ánh Tuyết quay về, đi ngang qua đây.