“Ai thèm so tài với anh.” Băng Nham vẫn còn nhớ rõ cuộc tranh cãi lúc nãy nên tỏ ra khá cảnh giác, cậu nhướng mày nói: “Lỡ như anh giở trò đánh lén, thừa lúc tôi không chú ý mà cắn một cái thì sao?”
“Tôi không phải loại người đó đâu.” Bán Thứ khẽ cười, giọng nói mang theo vài phần mê hoặc: “Cứ thử chút đi, thắng thua không quan trọng, coi như là giao lưu thôi.”
“Bán Thứ nói đúng đấy.” Tiêu Cẩm Nguyệt gật đầu đồng tình: “Băng Nham, em vừa mới trưởng thành, đúng lúc có thể tìm người đối chiến để kiểm tra thực lực hiện tại. Các chiến binh trong tộc em có thể tùy ý chọn, hoặc là mấy người họ, em cũng có thể thỉnh giáo.”
“Mấy người họ” mà cô nhắc đến, dĩ nhiên là chỉ những vị thú phu khác của cô.
“Vậy em muốn so tài với anh Sơn Sùng!” Băng Nham gần như thốt lên ngay lập tức, ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.
Bán Thứ cười khẩy một tiếng, bĩu môi không nói thêm gì nữa.
Sơn Sùng mỉm cười đáp ứng: “Được thôi, đợi khi nào rảnh rỗi chúng ta sẽ thử.”
...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 53 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Gả Đi Xung Hỷ, Tiền Phu Từng Tử Trận Bỗng Phát Điên
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều