Đường Quả đi chưa được bao lâu, Lâm Dật Trì đã tìm tới.
Nhìn thấy Cố Thanh Thanh thất lạc trong bao gian, trong lòng hắn đau xót.
"Có phải người phụ nữ kia bắt nạt em không?"
Cố Thanh Thanh cảm nhận được độ ấm của người đàn ông, nhịn xuống tủi thân của mình, "Dật Trì, em phát hiện cái gì em cũng không giúp được anh."
"Đường tiểu thư thật sự quá đáng, sao cô ấy có thể nói chúng ta như vậy, rõ ràng chúng ta là tình yêu thuần khiết, em căn bản không phải vì tiền mới thích anh."
Sắc mặt Lâm Dật Trì lạnh thêm vài phần, "Anh đương nhiên biết, chỉ là người phụ nữ kia không cam lòng mà thôi. Anh vốn dĩ đã không thích người phụ nữ kia, tất cả đều là đối phương tình nguyện đơn phương, cộng thêm ý của ba mẹ anh. Hiện tại biết cô ta là loại người đó, anh càng sẽ không thích cô ta."
"Thanh Thanh, em yên tâm, anh sẽ không rời xa em."
"Dật Trì, anh thật tốt, có anh nói như vậy, em yên tâm rồi. Thật ra, em cũng tin tưởng anh, chỉ là Đường tiểu thư làm rất quá đáng, khiến em rất tức giận mà thôi."
"Nha đầu ngốc, nghĩ gì thế, có thể làm cho anh động lòng chỉ có thể là em."
Cố Thanh Thanh nhào vào trong lòng Lâm Dật Trì, dáng vẻ chim nhỏ nép vào người, khiến hắn thập phần rung động.
Bầu không khí giữa hai người, cũng ái muội hơn rất nhiều.
...
Đường Quả ngồi trong xe, đầy hứng thú nghe âm thanh trong điện thoại, "Tôi đã biết mà, đặt máy nghe lén ở bên kia nhất định sẽ có chuyện rất thú vị xảy ra."
Nghe động tĩnh không ngừng truyền đến trong điện thoại, vệ sĩ ngồi ghế phụ, cùng với tài xế lái xe, vành tai đều đỏ lên.
"Thật ân ái nha."
Đường Quả cười một tiếng, đeo tai nghe lên, mọi động tĩnh biến mất, vệ sĩ và tài xế đều thở phào nhẹ nhõm.
Ác thú vị của tiểu công chúa càng ngày càng nhiều, thiếu gia cố tình còn cảm thấy tiểu công chúa là một cô gái rất thuần khiết.
Mỗi khi nghe thiếu gia nói muốn bảo vệ tiểu công chúa, nói cô rất đơn thuần, sẽ bị người ta làm tổn thương, bọn họ liền đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Tài xế và vệ sĩ nhìn nhau một cái, tiểu công chúa mới là đại boss phía sau đi?
Hai người này tùy ý đoán mò, còn thật sự không đoán sai, theo sự phát triển ban đầu, nguyên chủ chính là đại boss kia.
Đường Quả nghe một lát, cảm thấy không thú vị, gọi một cuộc điện thoại.
"Lâm thị, muốn không?"
"Đường tiểu thư có yêu cầu gì xin cứ nói."
"Đuổi Lâm Dật Trì ra khỏi Lâm gia, để hắn hai bàn tay trắng. Trước đó, các người phải tổ chức cho hắn và Cố Thanh Thanh một hôn lễ thế kỷ nở mày nở mặt."
"Không thành vấn đề, tôi sẽ làm được."
Đường Quả bật cười, bảo cô buông tha cho hai người ân ái vô cùng kia, sao có thể chứ? Luôn tới tìm cô gây phiền toái.
Cố Thanh Thanh không phải nói chân ái không phải dùng tiền để đo lường sao?
Vậy thì cô sẽ cho hai người cơ hội sống cuộc sống của người bình thường, không biết bỏ đi thân phận thiếu phu nhân Lâm gia, để cô ta mặc lại váy liền áo bình thường mấy trăm tệ, túi xách, mỗi ngày tính toán củi gạo mắm muối, sẽ là quang cảnh như thế nào.
Hy vọng, cô ta có thể chống đỡ được đi.
Đường Quả vui vẻ cười ra tiếng.
Vệ sĩ và tài xế: Bọn họ thà nghe loại âm thanh ái muội trước đó, lúc tiểu công chúa cười lên thật đáng sợ.
"Thống, tôi như vậy không tính là chia rẽ cp chứ? Tính ra tôi còn tác hợp cho bọn họ đấy, để bọn họ thuận thuận lợi lợi ở bên nhau."
【 Ha ha... 】
Không bao lâu, Lâm gia không biết thế nào, đã đồng ý hôn lễ của Cố Thanh Thanh và Lâm Dật Trì.
Sau đó bọn họ mới biết, Cố Thanh Thanh mang thai rồi.
Lâm Dật Trì vô cùng cao hứng, chuẩn bị cho Cố Thanh Thanh một hôn lễ thế kỷ.
Ngày hôn lễ, thanh thế to lớn, Đường gia cũng được mời trong đó.
Đường Quả ngồi trong đám người, nhìn hai người tuyên thệ. Cố Thanh Thanh phảng phất như nhìn thấy cô, còn lộ ra với cô một ánh mắt thắng lợi, chọc cô buồn cười không thôi.
"Cười cái gì?" Đường Tranh phát hiện.
Đường Quả chớp chớp mắt, ôm cánh tay Đường Tranh, thân thiết nói, "Vui vẻ a."
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Chọn Ánh Trăng Sáng, Tôi Buông Tay Nhưng Cô Lại Không Chịu