"Cố tiểu thư, cô có chút quá tự cho là đúng rồi."
Đường Quả cười nhạt, "Thứ nhất, tôi không quản chuyện của Đường thị, thứ hai, tôi không thích Lâm Dật Trì, càng chưa từng nghĩ tới muốn liên hôn với hắn, nói thật, tôi chướng mắt hắn."
"Dật Trì ưu tú như vậy, nếu không phải Dật Trì không đồng ý, hai nhà các người đã liên hôn rồi." Cố Thanh Thanh vẫn cảm thấy, là Đường Quả đang trả thù Lâm Dật Trì.
Đường Quả cười nhạo một tiếng, "Cô cảm thấy thân là tiểu thư Đường gia như tôi, sẽ để mắt tới một người đàn ông thường xuyên 'rung' xe cả đêm với phụ nữ sao?"
Cố Thanh Thanh vừa nghe, mặt đỏ bừng, phẫn nộ trừng mắt nhìn Đường Quả, "Cô quá đáng lắm."
"Quá đáng sao?"
Nụ cười của Đường Quả vẫn thuần khiết đến mức không chịu được, chính là ác ý lộ ra trong mắt, giống như tiểu ác ma vậy, "Chẳng lẽ tôi nói không phải sự thật?"
"Xin hỏi Cố tiểu thư, trong tình huống biết rõ đối tượng xem mắt mỗi ngày đều sẽ cùng một người phụ nữ, 'rung' xe, rung tường, rung toilet, rung cầu thang, còn sẽ kết hôn với người đàn ông này sao?"
Mỗi một câu Đường Quả nói, đều làm cho sắc mặt Cố Thanh Thanh trắng thêm một phần.
Bởi vì những thứ này, cô ta và Lâm Dật Trì đều đã làm qua, thậm chí còn có chuyện xấu hổ hơn đều đã làm qua.
Căn nhà nhỏ thuộc về bọn họ, mỗi một góc đều lưu lại dấu vết bọn họ ở bên nhau.
Loại chuyện này hai người biết thì thôi, bị một người khác chỉ ra, cô ta chỉ có phẫn nộ.
Đường Quả không để ý tới Cố Thanh Thanh, mà là gọi một cuộc điện thoại cho Đường Tranh, thanh âm ngọt ngào, "Anh trai, đang bận sao?"
"Tiểu Quả, chán rồi?"
"Không có, chính là hỏi anh một chuyện."
Đường Quả mở loa ngoài, "Cố tiểu thư nói, Đường thị chúng ta tiến hành chèn ép Lâm thị, bảo em đừng trả thù Lâm thị nữa, cho nên em liền hỏi một chút, anh trai có chèn ép Đường thị hay không."
"Đường thị không chèn ép Lâm thị, chỉ là hủy bỏ hợp tác hai nhà." Giọng nói của Đường Tranh rất lạnh, lạnh đến mức cả bao gian đều cảm thấy là mùa đông khắc nghiệt, ít nhất Cố Thanh Thanh cảm thấy như vậy.
"Cố tiểu thư, tôi hy vọng cô đừng tới quấy rầy Tiểu Quả, bằng không tôi thật sự không ngại lợi dụng Đường thị chèn ép Lâm thị."
Cố Thanh Thanh quên cả tim đập, Đường Tranh tuy rằng không ở đây, nhưng cô ta vẫn cảm nhận được một loại hoảng sợ.
"Vậy anh trai, em cúp máy đây."
Đường Tranh bất đắc dĩ cười, lập tức định vị vị trí của Đường Quả, thuận tiện liên hệ vệ sĩ bên cạnh Đường Quả, xác nhận Đường Quả không có nguy hiểm, mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cố tiểu thư nghe rõ chưa?"
"Thật ra cô nên hỏi kỹ xem, tại sao Lâm thị lại xuất hiện nguy cơ." Đường Quả hút một ngụm đồ uống, "Cũng như vốn dĩ Lâm thị đã xuất hiện nguy cơ gì, bọn họ tại sao lại muốn liên hôn với Đường thị như vậy."
"Còn có một điểm, tôi thật sự một chút cũng chướng mắt người đàn ông thích các loại rung kia của cô."
Mặt Cố Thanh Thanh lại trắng thêm vài phần, muốn nói gì đó lại nói không nên lời.
"Thật ra Cố tiểu thư, hiện tại cô và Lâm Dật Trì chịu nhiều ngăn trở như vậy, nếu hắn không còn là công tử Lâm gia, là một người bình thường, hai người các người sẽ không ai có thể ngăn cản, có thể hạnh phúc sống bên nhau rồi."
"Dù sao, cô và hắn ở bên nhau, không phải vì tiền, không phải sao?" Đường Quả quét mắt nhìn Cố Thanh Thanh từ trên xuống dưới, cười rời đi.
Cố Thanh Thanh nắm chặt chiếc túi Chanel, mím môi, nếu Dật Trì không còn là công tử Lâm gia?
Sao có thể chứ, Dật Trì vốn dĩ là công tử Lâm gia, sao cô ta có thể vì tình yêu, mà để Dật Trì từ bỏ thân phận của mình.
Cô ta sẽ không ích kỷ như vậy.
【 Ký chủ, sướng không? 】
"Sướng."
【 Ký chủ, Cố Thanh Thanh sẽ khuyên Lâm Dật Trì rời khỏi Lâm gia sao? 】
"Ha ha, sao vẫn ngu xuẩn như vậy?"
Hệ thống: Tôi ngu xuẩn nhất thế giới.
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Hiện Đại: Hồi Hương Bị Mắng Khất Cái, Công Tử Đất Cảng Nổi Cơn Thịnh Nộ