"Họ hàng trong nhà, chẳng ai thấy bố mẹ tôi làm vậy là không tốt. Họ đều cho rằng, bố mẹ tôi đang giúp tôi chuộc tội."
Nguyên Sóc nghe xong có phần phẫn nộ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, "Cô đã nói chuyện này với bố mẹ cô chưa?"
"Nói rồi, họ không nghe đâu, còn mắng tôi máu lạnh vô tình, không có lương tâm. Nói anh họ tôi chân cũng mất rồi, còn không thể thông cảm một chút sao?"
Nguyên Sóc cứ ngỡ cô nói những lời này sẽ đau lòng buồn bã.
Nhưng thấy vẻ mặt thản nhiên của cô, anh có chút kỳ lạ, trông cô chẳng có vẻ gì là đau lòng cả, anh hỏi, "Có những người thân, bố mẹ như vậy, Đường tiểu thư không thấy buồn sao?"
"Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, quen rồi." Vẻ mặt bất cần đó khiến trong lòng Nguyên Sóc nảy sinh một cảm giác khác lạ, "Vậy thì thật đáng tiếc, tôi chẳng giúp được gì cho cô. Nếu nhà anh họ cô muốn mua bảo hiểm, có thể tìm tôi."
"Loại người dễ dàng lơ là an toàn cá nhân của mình như vậy, tốt nhất vẫn nên mua một gói bảo hiểm."
Hệ thống: Người anh em à, cứ thế này thì anh sẽ không tán được bạn gái đâu.
Đường Quả: "..."
Buổi chiều Đường Quả tan làm, Nguyên Sóc vô cùng "khéo" lái xe ra, sẵn tiện chở cô về nhà.
Hai người hỏi thăm nhau một chút, một người lái xe, một người đi nhờ, suốt quãng đường nói cười vui vẻ.
Khi trò chuyện, Nguyên Sóc luôn thỉnh thoảng nhắc đến chuyện có mua bảo hiểm hay không. Hệ thống đoán rằng, đây có lẽ là do thói quen nghề nghiệp.
Đường Quả về đến nhà, hiếm khi thấy bố mẹ mình ngồi ở phòng khách, mới có một tuần mà trông gầy đi hẳn một vòng.
"Bố mẹ, hôm nay không đến bệnh viện ạ?" Cô hỏi thăm một cách thân thiện.
Tống Tĩnh Hoa ngẩng đầu lên, nhìn Đường Quả một cái, nói, "Đi rồi, bác gái con thấy chúng ta qua giúp đỡ suốt một tuần, vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc Chí Minh, quá vất vả, nên bảo sau này cứ để bác ấy tự chăm sóc Chí Minh."
"Chị dâu vẫn là người tốt." Đường Lập Đức nói.
Đường Quả bĩu môi, nói, "Ai mà chẳng biết, cái người bị thương nặng này, tuần đầu tiên chăm sóc là phiền phức nhất."
"Tiểu Quả, sao con lại nói thế, anh họ con chân cũng mất rồi, con còn nói vậy, con..."
Thấy Đường Lập Đức định nói thêm gì đó, cô vội vàng xua tay, "Được rồi được rồi, bố mẹ nói gì cũng đúng, bố mẹ chăm sóc anh ta là đúng rồi, anh ta mất chân rồi mà, bố mẹ nên đi chăm sóc."
"Đúng rồi, bố mẹ, lúc nãy hai người đang trao đổi gì thế, con nghe thấy nói chuyện tiền nong? Lẽ nào nhà họ lại thiếu tiền ở đâu, tìm bố mẹ mượn tiền à?"
Hai người nghe Đường Quả hỏi vậy, ánh mắt có chút né tránh.
Tống Tĩnh Hoa vội vàng nói, "Không phải mượn tiền." Nhưng bị đôi mắt kia của Đường Quả nhìn chằm chằm, mặt bà vẫn có chút nóng lên, "Là thế này, Chí Minh giờ chẳng phải đứt chân rồi sao? Chiếc xe cũ trước đây của nó vẫn chưa xử lý."
"Rồi sao nữa?"
Đường Quả thật sự không hiểu, những chiêu trò thủ đoạn của nhà Lưu Xuân Nguyệt cũng chẳng cao siêu gì, tại sao hai người này cứ nhất quyết đâm đầu vào nhỉ?
Sĩ diện, nhân tình, quan trọng đến thế sao?
Đường Lập Đức lúc này lên tiếng, "Họ chẳng phải đang thiếu tiền sao? Chí Minh lại không lái xe được, bác gái thì không biết lái, bác cả thì nghỉ hưu rồi, cũng chẳng dùng đến xe, họ định bán xe cho bố, vì xe cũ nên tiền cũng không nhiều, năm vạn tệ."
"Bố và mẹ con bàn bạc, Chí Minh đã thành ra thế này rồi, hay là dùng mười vạn tệ mua lại chiếc xe đó, cũng coi như gián tiếp giúp đỡ bác gái và mọi người." Tống Tĩnh Hoa tiếp lời.
Hệ thống: 【Ký chủ, chiếc xe đó mà bán thì chưa đến một vạn tệ đâu, tám ngàn thôi, không thể nhiều hơn được. Đối phương đây là đang chém đẹp mà, tại sao bố mẹ cô còn thêm vào năm vạn tệ nữa?】