Vậy thì, Nguyên Sóc rất có thể chính là anh ấy.
"Đúng vậy."
Đường Quả thừa nhận, "Cái tên này đúng là ngành nghề nào cũng dính vào, lần này lại biến thành người bán bảo hiểm."
【Ký chủ, người ta là tổng giám đốc công ty bảo hiểm, lần này chắc là ra ngoài trải nghiệm đời sống dân sinh thôi.】
"Ta thấy cái miệng dẻo quẹo của anh ta, khối người sẽ bị anh ta dỗ dành đi mua bảo hiểm cho xem." Khóe môi Đường Quả cong lên, "Biết đâu, trước khi gặp ta, anh ta đã làm xong mấy đơn rồi cũng nên."
【Ký chủ, cô mở miệng là nói muốn thân thiết với người ta rồi mới mua bảo hiểm, không sợ anh ta bị dọa chạy mất sao?】
"Dọa chạy thì đi tán lại, dỗ về thôi." Đường Quả cười híp mắt nói, "Đến lúc đó ta mua thêm vài gói bảo hiểm nữa."
Hệ thống: Được rồi, nó chịu thua.
Kể từ sau khi bán xe cho Đường Chí Minh, một tháng này, Đường Quả sống khá bình yên.
Ngoại trừ thỉnh thoảng có người qua đây "đào mỏ", thì không có chuyện gì lớn.
Đường Lập Đức và Tống Tĩnh Hoa cơ bản là ai đến cũng chào đón. Họ cho rằng đó là người nhà mình, gần như là có cầu tất ứng.
Hôm nay người này mượn ít tiền, mai người kia mượn ít đi. Người này nhờ họ giúp việc này, người kia đến làm phiền họ việc nọ.
Rõ ràng công việc của hai người đều không bận rộn, nhưng vì những chuyện này mà trở thành người bận rộn nhất.
Lúc Đường Quả có mặt, có người đến mượn tiền này nọ, cô sẽ thuận miệng nói một câu, "Bố mẹ, nhà mình cũng chẳng còn bao nhiêu tiền đâu, tháng này còn bao nhiêu ngày nữa, có nên giữ lại ít tiền sinh hoạt không?"
Đương nhiên, hai người sẽ không để tâm.
Sau khi cho mượn tiền, người ta đi rồi, hai người sẽ nói với cô, "Đều là người nhà cả, giúp được chút nào thì giúp, nhà ai mà chẳng có lúc gặp trắc trở?"
"Đúng vậy, mấy nhà đó tháng nào cũng gặp trắc trở, chỉ có nhà mình là phải ăn cám ăn rau."
Đường Lập Đức lắc đầu, "Cái con bé này, đúng là càng lớn càng ích kỷ, cái này là không được đâu."
"Tiểu Quả à, đều là người nhà, lẽ nào con thật sự nỡ lòng nhìn họ gặp nạn sao?"
Đường Quả cũng không khuyên nữa, hai người này chắc chắn trong tay vẫn còn ít tiền, chưa phải nếm mùi khổ cực. Nếu không phải ngày nào cũng có người đến đào mỏ, thì cũng không đến mức như hiện tại.
Hết bận rộn giúp đứa cháu trai kia mua nhà, lại bận rộn cho đứa cháu gái này mượn tiền kết hôn.
Chưa từng nghĩ đến việc, đứa con gái ruột này của họ, trước đó còn nói là đang nợ nần.
Họ luôn miệng nói, sau khi họ chết, tài sản, nhà cửa đều là của cô.
Đường Quả nghi ngờ sâu sắc rằng, đợi đến khi họ rời khỏi thế giới này, gia sản chắc đã đem tặng hết sạch rồi.
"Tiểu Quả, con quên rồi sao, hồi con mới tốt nghiệp, giữa mùa hè đi tìm việc, vẫn là anh họ con lái xe chở con đi đấy. Đó mới là người thân, nếu là người ngoài, người ta có giúp con không?" Tống Tĩnh Hoa nói.
Trong lòng Đường Quả thầm nghĩ, cái anh họ đó đúng là có hứa chở cô đi phỏng vấn. Nhưng đi giữa đường, đối phương lại bảo có việc gấp, phải đi đón một người, không xa đâu. Đón được người rồi sẽ đưa cô đến công ty.
Kết quả, cái "không xa" mà đối phương nói, lái mất nửa tiếng mới tới.
Người đón được, hóa ra chỉ là một cô gái anh ta quen trong một buổi tụ tập, cùng với bạn của cô ta.
Sau đó cô đúng là đã đến được công ty phỏng vấn, cũng chính là công ty đang làm hiện tại. Phỏng vấn xong, để tỏ lòng cảm ơn, cô bảo đi ăn cơm, coi như là tạ ơn một tiếng.
Cái anh họ đó của cô, thế mà lại dắt theo cả cô gái kia và bạn của cô ta đi cùng.
Người gọi món là ba người họ, người ăn nhiều nhất là họ, người ăn ít nhất là cô, và người trả tiền cũng là cô.
Cô mới vừa tốt nghiệp, một bữa ăn mất của cô hai ngàn tệ, hừ hừ!