Đường Quả quay người vẫy một chiếc taxi, "Bác tài, đến ngân hàng gần nhất."
Đến đó làm gì? Đương nhiên là để làm một chiếc thẻ mới, đem tiền gửi vào đó. Chuyện nợ nần gì đó, đều là giả cả. Sẵn tiện, chuyển luôn các tài sản khác vào chiếc thẻ mới này.
Nguyên Sóc nhìn theo bóng dáng người phụ nữ vừa rời đi, liếc nhìn số điện thoại và cái tên trong máy, khẽ cười một tiếng, lắc đầu, cảm thấy trải nghiệm hôm nay có chút thần kỳ.
Anh không định tiếp tục điều tra nghiệp vụ bảo hiểm nữa, đi đến bãi đỗ xe, lái chiếc Maybach mới tinh chuẩn bị về công ty.
...
Sau khi mở dịch vụ ngân hàng trực tuyến, Đường Quả liền cắt nát chiếc thẻ rồi vứt đi.
Hệ thống: "..." Tại sao phải cắt nát thẻ vậy?
"Không cắt nát, đến lúc đòi tiền, có một số người, nói không chừng sẽ mặt dày lục túi xách của ta, bắt ta cho họ xem trong thẻ có tiền hay không. Đợi ta về nhà, sẽ đem tiền trong thẻ mới đầu tư vào thị trường chứng khoán, thế là an toàn rồi." Đường Quả như nhìn ra thắc mắc của hệ thống, trả lời.
Đối mặt với những kẻ không biết xấu hổ, chỉ có thể mặt dày hơn mới có thể sống vui vẻ.
Hệ thống: Được rồi, nó đã hiểu.
Hệ thống âm thầm phân tích, trông có vẻ như ký chủ chịu thiệt lớn, bỗng chốc mất trắng mười vạn tệ.
Nhưng hiểu rõ những chuyện xảy ra sau đó, nó mới biết đây gọi là cứu vãn tổn thất, nếu không đến lúc đó chẳng còn gì, còn phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ.
Sau khi về nhà, Đường Quả giữ lại một ít tiền sinh hoạt, đem toàn bộ số tiền còn lại ném vào thị trường chứng khoán. Chuyện chơi chứng khoán kiếm tiền này, cô đã sống bao nhiêu năm rồi, cơ bản là nhìn một cái là chuẩn ngay. Đương nhiên, cô không nghĩ đến việc kiếm tiền lớn, đời này, cô không thể quá giàu có, ít nhất hiện tại, bề ngoài phải như vậy. Nhưng cũng phải đảm bảo, khi cần thiết là có thể lấy ra được.
Hệ thống: Trong không gian có bao nhiêu bảo bối, tùy tiện bán đi một ít là có thể mua được rất nhiều biệt thự rồi, ký chủ đúng là quá nghiêm túc. Chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, thật sự sẽ không dùng đồ trong không gian hệ thống.
"Ngươi thì hiểu cái gì? Hiện tại ta không cần những thứ đó để cứu cấp, dựa vào bản lĩnh trong đầu ta cũng có thể sống rất tốt, không cần thiết phải lấy đồ bên trong ra, mặc dù, những thứ này đều thuộc về ta."
"Ta lo lắng nha, ngươi không có ngày xuất xưởng, địa chỉ xuất xưởng cũng không, lại chẳng có thẻ bảo hành, vạn nhất hỏng rồi, ta lại dưỡng thành cái tính lười biếng, chẳng muốn làm gì, thì đoạn đường tiếp theo phải đi thế nào? Phải lo xa mới có thể bình tĩnh trước mọi biến cố."
Hệ thống cuống quýt, vội vàng biện minh, 【Ký chủ, tôi thấy tôi không dễ hỏng đâu.】
"Xem kìa, ngươi còn không dám nói thẳng là ngươi sẽ không hỏng, mà là không dễ hỏng, chứng tỏ ngươi cũng không thể đảm bảo liệu có hỏng hay không."
Hệ thống: 【Ký chủ, chắc là tôi sẽ không hỏng đâu.】
Đường Quả: "Thế thì vẫn có xác suất hỏng."
Hệ thống: Nó thật sự không thể nói ra câu chắc chắn mình sẽ không hỏng, được rồi, ký chủ thắng.
"Yên tâm đi, nếu ngươi thật sự hỏng, ta sẽ tìm cách sửa cho ngươi." Giọng Đường Quả nhẹ nhàng an ủi, tâm trạng vốn đang hơi xuống dốc của hệ thống lập tức khởi sắc.
Ký chủ đại nhân quả nhiên là tốt với nó nhất, hệ thống đắc ý nghĩ thầm.
【Đúng rồi, ký chủ, người đàn ông lúc nãy là đại khả ái nhà cô sao?】 Hệ thống không thể phán đoán ra kẻ xuyên không không mang theo ký ức kia, nhưng ký chủ nhà nó thì nhìn một cái là chuẩn ngay.
Bao nhiêu thế giới rồi, chưa thấy cô nhìn lầm bao giờ.
Từ lúc đối phương tiến lên bắt chuyện, với thân phận một người lạ, mà có thể khiến ký chủ cười híp mắt nói chuyện với anh ta.
Chứng tỏ ấn tượng ban đầu của ký chủ đối với anh ta là không tệ, hơn nữa tâm trạng ký chủ dường như rất tốt, năng lượng của nó cũng tăng lên rồi.