"Chậc chậc chậc... không chỗ nào là không hiển thị anh ta quan tâm người phụ nữ Tiền Bối Bối này đến mức nào."
Cổ Diệp sờ sờ cằm, liếc nhìn Đường Quả đang nghiêm túc xem màn hình giám sát, thấp giọng nói, "Đường tiểu thư, cuộc hôn nhân của cô đang lung lay sắp đổ rồi đấy, phải chuẩn bị sớm một chút thôi. Lạc Tử Việt cái gã này lại dám lén lút sau lưng cô làm ra cái hẹn ước ba năm với người phụ nữ kia, chậc, thật là tra mà, kết hôn rồi còn bày đặt hẹn ước ba năm gì chứ, hoàn toàn là không coi Đường tiểu thư ra gì mà."
"Đường tiểu thư xinh đẹp giỏi giang khí chất thế này, có nhà có xe có tài sản, đầu óc Lạc Tử Việt chắc bị lừa đá rồi mới muốn cắm sừng cô, không thể nhịn được, không thể nhịn được nha."
Hệ thống: Cười chết mất, tâm tư của Cổ Diệp nó hiểu rõ mồn một. Cái gã này rõ ràng là muốn tới dụ dỗ ký chủ đại nhân nhà nó.
Đường Quả ngồi trên sofa, lặng lẽ nhìn màn hình, nghe cuộc trò chuyện của Lạc Tử Việt và Tiền Bối Bối, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt. Đồng thời nghe thấy lời của Cổ Diệp, cô ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.
Cổ Diệp dừng lại những lời định nói tiếp, hỏi một câu, "Vậy Đường tiểu thư, cô định khi nào thì ly hôn?"
"Chẳng phải vẫn chưa ngoại tình sao? Chỉ là hai người nam nữ nói chuyện riêng một lát thôi, căn bản chưa xảy ra chuyện gì, chuyện ly hôn này không thể vội vàng được."
Cổ Diệp nghiến răng: "Quả thực là chưa thể."
"Cho nên luật sư Cổ phải phiền anh để ý nhiều hơn rồi, không có đủ bằng chứng thì cuộc hôn nhân này khó ly lắm. Ở công ty tôi có nhiều cổ phần như vậy, nếu ly hôn hòa bình thì phải chia cho anh ta không ít đâu. Luật sư Cổ, chúng ta đã nói từ đầu rồi, tôi một xu cũng không muốn chia cho anh ta."
"Tôi đương nhiên sẽ không quên mỗi một câu Đường tiểu thư nói." Nghe thấy Đường Quả không muốn chia cho Lạc Tử Việt một xu, tâm trạng Cổ Diệp bỗng chốc tốt lên, giọng nói có chút vui vẻ nói, "Có tôi làm việc thì Đường tiểu thư cứ yên tâm đi, tôi đảm bảo tài sản đứng tên cô đối phương một xu cũng không chia được, còn phải chia từ tay anh ta không ít đâu."
"Của anh ta tôi chia một nửa là được rồi."
Đường Quả cười híp mắt nói, chia hết đi thì không còn vui nữa rồi, không có sự khác biệt giai cấp thì làm sao thể hiện được khoảng cách giữa Tiền Bối Bối và Lạc Tử Việt, làm sao để Lạc mẫu và chị cả Lạc có thể danh chính ngôn thuận chê bai bối cảnh gia đình của Tiền Bối Bối chứ?
Lạc Tử Việt phải có tiền, đương nhiên không được phép giàu hơn cô, còn phải nỗ lực kiếm tiền cho cô là được rồi.
Cô nheo nheo mắt, nói vậy thì đến lúc ly hôn cô còn không được quá mạnh mẽ rồi. Ngón tay Đường Quả không ngừng gõ lên mặt bàn, đột nhiên nhớ tới hai anh trai ruột của mình, lòng bỗng sáng tỏ. Chuyện đòi tài sản cứ giao cho các anh trai đi làm đi. Đến lúc đó cô cứ đóng vai tiểu bạch liên là được rồi.
Như vậy cô không mạnh mẽ, còn khá yếu đuối đáng thương, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời rồi!
Hệ thống: Tuyệt vời quá đi.
"Đường tiểu thư?"
"Luật sư Cổ, nếu không có việc gì thì cúp máy đi. Bên phía Lạc Tử Việt có tin tức gì mới nhất nhớ báo cho tôi đầu tiên, đúng rồi luật sư Cổ, sau này nếu có ai hỏi ai bảo anh làm thế này, anh cứ nói là người nhà họ Đường."
Khóe môi Cổ Diệp cong lên, "Yên tâm đi Đường tiểu thư, cái cớ tôi nói với cấp dưới luôn là người nhà họ Đường. Lý do là người nhà họ Đường sợ bảo bối của họ chịu thiệt nên mới tìm đến tôi."
Hệ thống: 【Ký chủ, người đàn ông này đúng là giỏi tính toán.】 Vốn định bôi mỡ vào mắt Cổ Diệp một chút, vạn lần không ngờ nó lại thấy vẻ mặt đầy hài lòng của ký chủ đại nhân, đúng là thấy ma rồi.
"Luật sư Cổ làm việc quả nhiên khiến tôi yên tâm."
"Đó là đương nhiên, làm việc cho Đường tiểu thư tôi luôn toàn tâm toàn ý, một chút sai sót cũng không được phép có." Đùa gì chứ, đây là vợ tương lai của anh ta, có thể không nghiêm túc chút sao?
Tài sản của vợ sao có thể để một người ngoài chia mất được? Vợ không xót chứ anh ta xót lắm đấy.
Sau khi cúp điện thoại, Cổ Diệp có chút thẫn thờ ngồi trong văn phòng nhìn ra ngoài, anh ta quay lại lật lịch, anh ta sang năm là ba mươi tuổi rồi, khi nào mới có thể kết hôn đây.
Đề xuất Ngọt Sủng: Sau Khi Hình Tượng Phu Quân Thâm Tình Của Công Tử Hào Môn Sụp Đổ