Chương 1971: Chăn nuôi quy tắc (13)
Một người, một mèo dùng bữa xong xuôi, quả nhiên chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa. Chuyện đêm qua, dường như cũng chẳng gây ra chút xao động nào cho Thương Khí. Bữa cơm đã xong, Thương Khí chẳng biết từ đâu tìm được một chiếc cuốc con cùng kéo tỉa cây, mang vào hoa viên Liễu.
Tiểu Tứ nằm ườn trên thềm đá, lười biếng tắm nắng. Thương Khí tại trong hoa viên tỉ mẩn chăm sóc hoa cỏ, khung cảnh thật đỗi an nhàn, tự tại.
"Nguyệt Nhi," Thương Khí ngẩng đầu gọi nàng.
Tiểu Tứ khẽ vẫy chiếc đuôi, đôi mắt xanh thẳm hé mở, hướng về phía chàng nhìn một chút.
"Lại đây." Thương Khí vẫy gọi nàng.
Không! Ngươi bảo ta qua đó, ta liền vâng lời sao?! Còn Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi ngươi thật là nghịch ngợm!
— Sau năm phút.
Tiểu Tứ nhẹ nhàng bước chân mèo, đi đến bên cạnh Thương Khí. Thương Khí đưa tay từ sau lưng, một vòng hoa nhỏ xinh đáp xuống trên đầu Tiểu Tứ. Tiểu Tứ ngửa đầu nhìn chàng, Thương Khí cúi thấp mắt, ánh mắt hai bên giao hội trong không trung.
Chàng trai tuấn lãng phiêu dật, mèo con biếng lười thanh thoát. Gió khẽ lướt qua biển hoa, dấy lên từng đợt sóng biếc.
Răng rắc — Từ nơi xa vọng đến tiếng màn cửa khẽ động.
Tiểu Tứ quay đầu nhìn lại, chỉ kịp thấy một vị bảo tiêu vội vàng nép mình vào bụi hoa, không nhìn rõ là ai.
"Thật xinh đẹp." Lời khen thanh lãnh của Thương Khí kéo sự chú ý của Tiểu Tứ về.
Tiểu Tứ: "..." Ngài nói xinh đẹp thì cứ là xinh đẹp đi, dù sao giờ đây ta chỉ là một vật dụng vô tri, không linh hồn.
Thương Khí lúc nói lúc ngừng cùng Tiểu Tứ trò chuyện, tay chàng tỉ mẩn chăm sóc hoa cỏ. Tiểu Tứ khẽ vẫy chiếc đuôi của mình một lát, rồi lại vươn móng vuốt về phía một đóa hoa.
Thương Khí dùng ngón tay khẽ gõ lên móng vuốt nàng một chút: "Hái hoa chẳng phải thói quen đoan chính."
Tiểu Tứ: "..." Chẳng phải ngài cũng đã hái sao?
Thương Khí khẽ ngắt lấy đóa hoa ấy, gọt đi những gai nhỏ, đưa tới trước mặt Tiểu Tứ: "Thích hoa sao?"
Thích ngài lắm. Tiểu Tứ lạnh nhạt quay đầu đi, không muốn. Thương Khí cũng chẳng giận hờn, đặt hoa bên cạnh móng vuốt nàng.
Thương Khí làm việc đều rất tận tâm, nên chàng không chú ý tới Tiểu Tứ đã rời đi tự lúc nào. Chờ khi chàng tìm kiếm mèo, mới hay Tiểu Tứ đã biến mất. Thương Khí đứng dậy, vừa định tìm quanh đó, đã thấy Tiểu Tứ từ bụi hoa vọt ra, miệng ngậm mấy đóa hồng đương độ tươi thắm.
Mèo con nhảy ra khỏi bụi hoa, cánh hoa khẽ lướt qua thân mình nàng. Chiếc đuôi khẽ phe phẩy trên cành lá, lay động rất nhẹ. Bóng tuyết trắng nhẹ nhàng đáp xuống, lặng lẽ không tiếng động, tựa hồ là một tinh linh chợt giáng trần.
Ánh mắt Thương Khí khẽ sững sờ, cho đến khi Tiểu Tứ đặt mấy cành hoa ấy bên chân, chàng mới giật mình hoàn hồn, khẽ cúi người xuống.
"Tặng ta ư?"
Mèo con gật gật đầu, dáng vẻ nhỏ bé mà cao ngạo. Thương Khí nhặt lấy mấy cành hoa ấy, phát hiện đó là những loại quý hiếm chàng đã gieo trồng, đoán chừng là những cành nở đẹp nhất. Chàng khẽ thở dài: "Nhưng nàng hái hoa của ta, rồi lại tặng ta, há chẳng phải là thiếu đi thành ý sao?"
Tiểu Tứ một móng vuốt đặt lên lòng bàn tay đang mở ra của Thương Khí, lực đạo có chút mạnh mẽ, đầy vẻ dữ dằn. Dáng vẻ ấy tựa hồ đang nói – đã tặng rồi thì cứ nhận lấy, còn dám lắm lời ư.
Thương Khí tay nắm lấy móng vuốt nhỏ bé của nàng, khẽ bóp nhẹ: "Nguyệt Nhi của chúng ta quả có mắt tinh tường, toàn chọn những đóa tốt nhất."
Tiểu Tứ vươn móng vuốt, khẽ cào cào lòng bàn tay Thương Khí. Ánh mắt tất phải tinh tường, bằng không thì làm sao chọn trúng được ngài đây. Hoa đã hái rồi, Thương Khí cũng chẳng thể trách cứ Tiểu Tứ làm sao, chỉ đành trước tiên tỉa tót lại cành hoa ấy.
Tiểu Tứ nằm phục trên thảm cỏ, ngắm nhìn chàng tỉa tót. Đôi tay thon dài, đẹp đẽ, vốn để gảy đàn tranh. Cành hoa uyển chuyển trong kẽ ngón tay chàng, sắc hoa kiều diễm càng tôn lên dung nhan chàng thêm phần tuấn tú. Hoa tươi mỹ nhân, cảnh sắc khuynh thành.
Tiểu Tứ móng vuốt trên thảm cỏ cọ cọ, muốn hôn, muốn vờn, muốn... Thôi vậy. Chỉ đành nghĩ trong tâm.
— Rời khỏi hoa viên, Thương Khí nhìn Tiểu Tứ khuất dạng nơi góc rẽ, lúc này mới quay đầu đi về hướng khác, nắm lấy bảo tiêu Tiểu Tam đang ngồi xổm nơi đó.
"Tiên sinh." Tiểu Tam cố gắng nặn ra nụ cười trên gương mặt thô ráp của mình.
Chàng trai với dung mạo thanh nhã, toát lên vẻ lạnh lùng, tay ôm mấy cành hoa tươi kiều diễm, vươn về phía hắn. Tiểu Tam nuốt một ngụm nước bọt: "Tiên... Tiên sinh? Có việc gì chăng?"
Giọng chàng thanh lãnh: "Vật truyền tin."
"Á à..." Tiểu Tam vội vã hai tay dâng vật truyền tin lên, cũng nhanh chóng nói ra mật mã mở khóa. Thương Khí thao tác vài lượt, trao lại vật truyền tin cho hắn, ôm mấy cành hoa ấy quay người đi.
Tiểu Tam có cảm giác may mắn như vừa thoát khỏi kiếp nạn, cúi đầu xem xét vật truyền tin. Màn hình dừng lại ở giao diện thư tín, mà vừa rồi Thương Khí đã dùng danh tính hắn, gửi cho mình mấy bức hình.
Đúng là những bức hắn chụp lén. Tiểu Tam lại nhìn kho ảnh, đã bị xóa sạch. Dù cho hình ảnh vẫn còn trong khung chat, nhưng Tiểu Tam nào dám lưu lại lần nữa.
"Cũng chẳng phải đối tượng tình cảm, tiên sinh sao lại nhỏ mọn đến vậy..."
— Thương Khí cầm vật truyền tin của mình, lưu lại những hình ảnh ấy. Tài chụp ảnh của Tiểu Tam cũng coi như tạm được, song, độ phân giải của vật cầm tay còn hạn chế, chẳng thể sánh với máy ảnh chuyên dụng. Có rảnh sẽ dẫn nàng đi chụp tiếp.
Thương Khí đặt vật truyền tin xuống, tìm lấy bình hoa, cắm mấy cành hoa ấy vào, đặt cạnh cửa sổ trong phòng ngủ. Chuẩn bị xong những việc này, Tiểu Tứ từ bên ngoài chầm chậm bước vào. Thương Khí khẽ chỉ tay về phía phòng tắm: "Rửa sạch chân rồi mới được lên giường."
Tiểu Tứ: "..." Chỉ mình ngài là rắc rối.
Tiểu Tứ không mấy tình nguyện chạm nước, định bụng rút lui tìm kế khác – rời khỏi phòng. Thương Khí nhìn thấu ý định của nàng, liền tiến tới ôm lấy nàng: "Đừng sợ nước đến vậy, quen dần rồi sẽ ổn thôi."
"..." Đâu phải ta sợ! Là bản năng của cơ thể này! Trách ta sao được!
Thương Khí ôm Tiểu Tứ đi rửa móng vuốt. Tiểu Tứ cảm thấy mình như một đứa trẻ thơ. Ôi! Trò này thực sự không thể nào chơi nổi, thật đấy!
【Nhiệm vụ chính tuyến: Mời trong một ngày, tiêu hết một trăm ngàn.】
Tiểu Tứ: "..." Thật sự không thể nào chơi được.
【Tiểu tỷ tỷ, cố lên, đừng nhụt chí mà! Ngươi có thể! Là nữ hài tử thì không thể nói không được, phải không!】 Vương Giả Hào mở ra chế độ tẩy não, một tràng lời lẽ hoa mỹ xu nịnh không chút thành tâm.
Bởi vì Tiểu Tứ không có thân phận mèo tinh nhân, không có ngân phiếu, cho nên tiền trực tiếp phát vào không gian của nàng.
Tiểu Tứ: "..." Dù vậy cũng vô dụng thôi, phải không? Ta bộ dạng này làm sao mà dùng tiền? Sẽ bị bắt đi mổ xẻ mất thôi!
Tiểu Tứ ngồi trên ghế, bực bội vỗ vỗ chiếc đuôi của mình. Thương Khí cầm vật truyền tin, chẳng rõ đang hồi đáp thư tín của ai, chỉ chừa lại một bên mặt cho Tiểu Tứ.
Vật truyền tin! Tiểu Tứ nhảy khỏi ghế, khẽ lay ống quần Thương Khí. Thương Khí đôi mắt nhìn nàng, giọng điệu thanh lãnh: "Thế nào?"
Tiểu Tứ dùng móng vuốt chỉ chỉ vật truyền tin. Thương Khí dừng vài giây: "Muốn chơi chăng?"
Tiểu Tứ gật đầu. Thương Khí nhanh chóng hồi đáp xong thư tín, ôm nàng đặt lên bàn, đặt vật truyền tin trước mặt nàng. Thương Khí cũng chẳng bận tâm Tiểu Tứ chơi gì, sắp xếp đâu vào đấy rồi rời phòng.
Đợi đến khi Thương Khí trở về, đã thấy Tiểu Tứ nằm trên một đống tiền, thấy chàng bước vào, liền lập tức đứng thẳng, dùng móng vuốt vỗ vỗ vật cầm tay.
Thương Khí: "..." Số tiền lớn thế này từ đâu mà có?
Thương Khí vừa bước vào vừa hỏi: "Cái này từ đâu tới?"
Tiểu Tứ ra hiệu chàng xem vật truyền tin. Thương Khí đành nén nghi hoặc, nhìn về phía màn hình vật truyền tin.
— Ta muốn dùng ngân phiếu của ngươi, trao đổi!
Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Đạm Bạc Như Cúc