Ôn Trực ngẩn người, nhất thời không thốt nên lời.
Xuân Miên quay mặt đi, cũng nhận ra đối phương chắc đã coi mình là kiểu công ty môi giới không đàng hoàng. Có lẽ vì bị dồn vào đường cùng, không còn lối thoát nào khác nên cậu ta mới đành buông bỏ tất cả để đánh cược một phen.
“Chúng tôi là studio chính quy, lát nữa người đại diện Hồng tỷ đến, cậu cứ đi theo cô ấy.” Xuân Miên cảm thấy lần sau mấy chuyện “xem mắt” này cứ để Hồng tỷ tự lo, chứ để cô xem thêm vài lần nữa chắc danh tiết tuổi già bay sạch mất.
Mặc dù nói là ngày nào cũng có kỹ thuật viên massage đẹp trai đến tận nhà, danh tiết tuổi già của mình trong mắt người khác chắc cũng chẳng còn từ lâu rồi!
Nhưng Xuân Miên biết, đó đều là những thợ massage chân chính, kiếm sống bằng tay nghề, sẽ không vì chút tiền mà đánh mất tiền đồ và lòng tự trọng của mình.
Dù cái danh tiếng đó Xuân Miên cũng chẳng thèm để tâm.
Chỉ là, một cậu nhóc mơn mởn cởi đồ trước mặt mình, đúng là kích thích quá mức.
Xuân Miên cảm thấy mũi mình hơi ngứa.
Ây da, già rồi, không chịu nổi mấy cái kích thích kiểu này đâu.
Một câu nói của Xuân Miên khiến Ôn Trực thấy ngượng ngùng vô cùng.
Cậu mím môi đứng đó, cởi tiếp cũng không được mà mặc vào cũng thấy ngại. Mãi một lúc sau nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, cậu mới sực tỉnh, luống cuống tay chân mặc lại quần áo.
Khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng không dám nhìn ai, may mà Xuân Miên đã cho cậu đủ thời gian, mãi không quay đầu lại, dành cho cậu không gian riêng và sự tôn trọng.
Nhìn Xuân Miên như vậy, mắt Ôn Trực hơi cay cay.
Kể từ khi gia đình xảy ra biến cố, cậu đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh, thấu hiểu hết thảy sự bạc bẽo của nhân gian. Tuy nói vậy nghe có vẻ hơi già đời, nhưng sự thật đúng là như thế.
Để vay tiền, cậu đã phải nhìn sắc mặt lạnh lùng, chịu đựng những cái lườm nguýt.
Sự tôn trọng mà một con người như Xuân Miên đang dành cho cậu, đã lâu lắm rồi cậu không được cảm nhận.
Giờ đột nhiên thấy được, lòng Ôn Trực thấy xót xa. Cậu cúi đầu chỉnh đốn lại quần áo, mượn cớ đó để nước mắt rơi xuống tấm thảm màu sẫm, nhằm che giấu sự lúng túng và tủi thân của mình.
Một lát sau, Ôn Trực nhỏ giọng nói: “Vệ tổng, tôi chỉnh đốn xong rồi ạ.”
“Ừm, đi mở cửa đi, chắc là người đại diện Hồng tỷ của cậu đấy.” Xuân Miên không quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng ra hiệu cho cậu đi.
Ôn Trực ngoan ngoãn đi mở cửa.
Hồng tỷ vừa bước vào nhà, chưa kịp thay giày đã nhìn chằm chằm vào Ôn Trực.
Ánh mắt đó mang theo sự thăm dò, xem xét, giống như đang định giá Ôn Trực vậy.
Ôn Trực có chút căng thẳng, rất sợ Hồng tỷ không hài lòng về mình. Cậu vừa mới nảy sinh chút thiện cảm với Xuân Miên, cảm thấy nếu được ở lại chắc cũng không tệ.
Nếu Hồng tỷ không hài lòng, chắc cậu sẽ bị đuổi về mất.
Nhìn bàn tay Ôn Trực căng thẳng đặt bên hông, chốc chốc lại nắm chặt rồi lại vô lực buông ra, Hồng tỷ buồn cười nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của đứa trẻ.
Hồng tỷ đã ngoài bốn mươi, là người theo chủ nghĩa độc thân nhưng lại rất thích trẻ con. Đáng tiếc công việc quá bận rộn, cô lại là người liều mạng vì công việc nên không có thời gian và tâm trí để sinh một đứa.
Thủ tục nhận nuôi thì phức tạp, cô cũng không có sức lực và thời gian để từ từ dạy dỗ đứa trẻ trưởng thành, nghĩ đi nghĩ lại rồi cũng thôi.
Nhìn một cậu bé ngoan ngoãn như Ôn Trực, lúc đầu Hồng tỷ nhìn bằng con mắt của một người đại diện, nhưng một lúc sau trong ánh mắt lại thêm vài phần hiền từ.
Cái nhìn của một bà mẹ nhìn con mình khiến Ôn Trực thấy hơi rợn tóc gáy.
Cậu cứ thấy ánh mắt này quen quen...
Phản ứng mất vài giây, Ôn Trực mới nhận ra tại sao ánh mắt này lại quen thuộc. Bởi vì vừa rồi Xuân Miên cũng nhìn cậu bằng ánh mắt như vậy, và người mẹ già ở nhà trước khi gia đình xảy ra chuyện cũng luôn nhìn cậu bằng ánh mắt đó.
Ôn hòa gần gũi, lại tràn đầy sự hiền từ.
Ôn Trực: ...
Tâm trạng thật phức tạp.
Cậu vốn tưởng sếp muốn “quy tắc ngầm” mình, kết quả sếp có lẽ đang chơi trò nuôi con.
Hồng tỷ và Xuân Miên trao đổi đơn giản vài câu rồi dẫn Ôn Trực đi.
Mãi cho đến khi Ôn Trực đi xa, Xuân Miên mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Bọn trẻ bây giờ, bá đạo thật đấy!
Lễ đính hôn của Cố Tư Thâm và Trần tiểu thư được ấn định vào tháng Ba sau Tết.
Dư phu nhân còn đặc biệt dò hỏi ý tứ của Xuân Miên, xem cô có muốn đi không.
Đối với chuyện này, câu trả lời của Xuân Miên cực kỳ đơn giản: Tại sao tôi phải đi chứ?
Mặc dù dưa rất ngon, xem kịch rất hay, nhưng dưa ở những chỗ như vậy thì thôi bỏ đi.
Dù sao có những người như Dư phu nhân, cô có thể nghe ngóng drama bất cứ lúc nào, không cần phải đích thân tới đó.
Chủ yếu vẫn là sợ Cố Tư Thâm bên kia không ra gì, cuối cùng vạn nhất lại lôi kéo đến người mình, bắt mình dọn bãi chiến trường thì sao?
Thế nên, không đi, không quan tâm, không xem.
Xuân Miên bình thản vô cùng, có thời gian đó thà đi tìm thêm vài anh chàng, cô nàng xinh đẹp về lấp đầy chỗ trống cho studio còn hơn.
Trong lúc Xuân Miên đang tháp tùng Trương Duyệt đến đoàn phim mới thì Cố Tư Thâm đã đính hôn với Trần tiểu thư rồi.
Nghe nói, trong lễ đính hôn cũng có những màn kịch kinh điển.
Ví dụ như Tống Tiểu Ngải xông vào đại náo lễ đính hôn, cuối cùng ngất xỉu. Cố Tư Thâm lập tức bỏ mặc Trần tiểu thư mà rời đi, đưa Tống Tiểu Ngải đến bệnh viện, rồi phát hiện Tống Tiểu Ngải đã mang thai.
Nghe đến đây, mắt Xuân Miên sáng rực lên.
Quả dưa này kích thích thật đấy.
Trong cốt truyện, đứa trẻ này phải đến cuối năm mới xuất hiện, kết quả là lúc này đã tới rồi sao?
Nghĩ lại Xuân Miên cũng hiểu được, trong truyện vì có nguyên chủ ngăn cản nên Cố Tư Thâm và Tống Tiểu Ngải còn bận đối kháng với nguyên chủ đủ kiểu, thời gian ở bên nhau thực ra không nhiều đến thế.
Sau khi Xuân Miên tới, cô dứt khoát chặt đứt mọi quan hệ, mặc kệ hai người họ bay nhảy, thế là nhảy ra luôn cả đứa nhỏ.
Tống Tiểu Ngải đương nhiên không lăng nhăng bên ngoài. Tuy cô có Đường Hằng là lốp dự phòng nhưng dự phòng chỉ là dự phòng, không dễ gì mà lên chính thức được.
Vì vậy, đứa trẻ chắc chắn là của Cố Tư Thâm.
Và thế là chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.
“Ây da, nhà họ Trần giờ sắp phát điên rồi, đính hôn chắc chắn là hủy bỏ. Không chỉ vậy, họ còn định lột một lớp da của Cố tổng, nếu không chuyện này không xong đâu.” Dư phu nhân nén cười, kể chuyện này cho Xuân Miên nghe.
Cô không có ý cười trên nỗi đau của người khác. Kể từ khi Dư phu nhân phát hiện Xuân Miên thực sự không còn quan tâm nữa, cô chỉ coi đây là những chuyện bát quái thường ngày để kể cho Xuân Miên nghe thôi.
Hôm nay cũng vậy.
Biết Xuân Miên không đi nên muốn chia sẻ với cô một chút.
“Ừm, thảm thật.” Xuân Miên nghe xong khẽ thở dài, rồi buông hai chữ nhận xét.
Còn cái sự “thảm” này là nói Tống Tiểu Ngải, hay Cố Tư Thâm, hay là nhà họ Trần?
Dư phu nhân ngẫm nghĩ một hồi, thực sự không biết ai thảm hơn.
Tống Tiểu Ngải không thảm sao?
Đương nhiên là thảm rồi, cô ta coi như bị Cố Tư Thâm “chơi” chán chê, rồi vào thời khắc mấu chốt, vì lợi ích mà bị anh ta gạt sang một bên.
Cố Tư Thâm không thảm sao?
Đương nhiên thảm rồi, chỉ vì não bộ không đủ dùng mà phải đính hôn với một người phụ nữ mình không thích, lại còn coi thường, nghĩ thôi đã thấy thảm.
Thảm nhất vẫn là Trần tiểu thư, cô ta vốn dĩ chỉ là một quân cờ, bị dời đi dời lại, còn bị Cố Tư Thâm ghét bỏ thảm hại.
Dư phu nhân trong đầu phân tích đủ kiểu, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đề xuất Hiện Đại: Như Cánh Chim Trời, Nàng Bay Về Chốn Bình Yên Của Riêng Mình
[Luyện Khí]
Ổn ạ