Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 279: Kế thất khó làm 22

Sứ giả nhìn chằm chằm Xuân Miên với ánh mắt sâu hoắm một hồi lâu, lúc này mới khẽ gật đầu, sau đó ra hiệu cho đoàn người tạm thời hạ trại nghỉ ngơi.

Chỉ là nghỉ ngơi tạm thời giữa đồng hoang, sau đó còn phải tiếp tục lên đường.

Việc đi vào trong xe ngựa của Xuân Miên có vẻ không được ổn cho lắm.

Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng nếu đi chỗ khác, sứ giả lại sợ bị người ngoài phát hiện ra điểm bất thường.

Cuối cùng sau một hồi cân nhắc, ông ta ra hiệu cho đám tâm phúc canh giữ bên ngoài xe ngựa, còn mình thì trực tiếp bước vào xe của Xuân Miên. Ông ta vẫn để Hồng Diệp ở lại trong xe, mục đích là để có một tỳ nữ ở đó thì cũng có thể miễn cưỡng tránh được lời dị nghị.

“Tề cô nương chắc hẳn là đã đắc được cơ duyên gì rồi?” Sứ giả cảm thấy Xuân Miên chắc chắn đã gặp được đại cơ duyên nên mới có bản lĩnh như vậy.

Nếu không, làm sao chỉ trong cái lật tay đã có thể mang thứ đồ này trực tiếp đến trước mặt ông ta.

Đây tuyệt đối không thể là thứ chuẩn bị từ trước, bởi vì chùm nho kia tươi đến mức còn vương chút hơi nước!

Còn cả đóa hoa lúc trước nữa, đều mang dáng vẻ vừa mới chớm nở. Nếu Xuân Miên chuẩn bị trước thì hẳn phải giấu rất kỹ, nhưng đóa hoa kia chẳng hề có chút dấu vết bị chèn ép nào.

Sứ giả cảm thấy mình là người có đầu óc, biết suy nghĩ, phân tích một hồi thấy mọi chuyện chắc là thật.

Xuân Miên chính là có thể tay không biến ra đồ vật, cho nên ông ta mới có thêm suy đoán tiếp theo.

“Tôi nhận được chỉ thị của thần, xuống thế gian để chỉ dẫn cho một vị vương giả, giúp người thành tựu đại nghiệp.” Thấy sứ giả quả nhiên nghĩ theo hướng này, Xuân Miên khẽ mỉm cười, giữ vững phong thái của một cao nhân, chậm rãi mở lời.

Giọng nói rất nhẹ, nhưng nhả chữ vô cùng rõ ràng.

Mỗi một chữ sứ giả đều nghe rõ mồn một, nhưng khi ghép lại với nhau lại khiến ông ta cảm thấy mơ hồ, chuyện này nghĩa là sao?

Sứ giả khẽ mím môi, lộ vẻ nghi hoặc nhìn về phía Xuân Miên.

Còn Xuân Miên thì hơi cúi đầu, đẩy chùm nho đến trước mặt Hồng Diệp, ra hiệu cho cô bé ăn trước, không cần bận tâm đến mình.

Thấy con bé quả nhiên vô tư lự mà ăn lấy ăn để, Xuân Miên mới thu hồi ánh mắt, nghiêm túc nhìn sứ giả nói: “Chỉ thị của thần nói cho tôi biết, vị vương giả mà tôi cần phò tá, cao chín thước, khuôn mặt cương nghị, đôi mắt sâu thẳm và kiên định, tính cách phóng khoáng hào sảng, lại toát ra khí chất vương giả tuyệt đối, giống như hình xăm đầu sói sau gáy của người vậy.”

Mỗi khi Xuân Miên nói một câu, sắc mặt sứ giả lại trầm xuống một chút.

Bởi vì những đặc điểm mà Xuân Miên nói đều hội tụ đầy đủ trên người một người.

Đó chính là Thảo Nguyên Vương của bọn họ!

Nghe ý của Xuân Miên, phải chăng chỉ thị của thần là để cô giúp Vương của bọn họ sớm ngày đăng cơ đại vị?

Mặc dù sứ giả luôn tin rằng Vương của bọn họ có năng lực thống nhất thiên hạ, nhưng tin là một chuyện, hiện nay thiên hạ chia năm xẻ bảy, ngoài các bộ lạc thảo nguyên ra, thế lực bên ngoài còn có ba phần lớn và vô số phần nhỏ.

Muốn thống nhất thiên hạ, nói thì dễ hơn làm?

Đây là một đại nghiệp, ước chừng phải rất lâu sau mới có thể đạt thành.

Nhưng Xuân Miên nói, cô có thể giúp đỡ!

Hơn nữa, đây là chỉ thị của thần!

Trong lòng sứ giả tuy vẫn còn nghi vấn, nhưng máu nóng đã bắt đầu sôi trào!

Dù đã đến tuổi trung niên, nhưng ông ta vẫn là một hán tử nhiệt huyết có dã tâm!

Nếu thật sự có một ngày có thể đạt đến tầm cao ấy, ông ta dù chết cũng có thể nhắm mắt rồi.

Tuy nhiên, tướng mạo của Thảo Nguyên Vương và hình xăm sau gáy cũng không phải là bí mật tuyệt đối, nếu Xuân Miên biết trước rồi dùng những thứ này để lừa gạt ông ta thì cũng có khả năng.

Nghĩ đến đây, sắc mặt sứ giả trở nên phức tạp thêm vài phần.

Xuân Miên tự nhiên biết rằng, chỉ bấy nhiêu thôi thì còn lâu mới có được sự tin tưởng hoàn toàn của đối phương.

Phải bồi thêm một liều thuốc mạnh nữa.

May mà dù ủy thác nhân không hiến thân cho Thảo Nguyên Vương, nhưng dù sao cũng đã sống ở thảo nguyên nửa năm, còn quen biết với các phi tử và thiếp thất của người.

Người thảo nguyên nhiệt tình, đối với ủy thác nhân không có quá nhiều ác ý, đặc biệt là sau khi thấy cô là một nữ tử yếu ớt thì sự đề phòng cũng giảm đi không ít.

Có lẽ đàn ông vẫn còn đề phòng, nhưng phụ nữ thì không.

Ủy thác nhân cũng là vô tình nghe thấy hai phi tử của Thảo Nguyên Vương thì thầm với nhau, có nhắc đến một đặc điểm nhỏ mang tính riêng tư của người.

Chỉ là cái này thì không tiện nói ra trước mặt Hồng Diệp cho lắm.

Nếu không, Xuân Miên sợ vị sứ giả đối diện sẽ xù lông mất!

“Cành hoa này cần chút nước mới sống được, tốt nhất là có cái bát gỗ hoặc bình gỗ để cắm, nếu không sẽ rất dễ héo.” Xuân Miên nhìn sâu vào sứ giả một cái, sau đó nghiêng đầu nói với Hồng Diệp.

Vừa nói, cô vừa đưa cành hoa qua.

Sứ giả nhìn ra ngay, Xuân Miên đây là định đuổi Hồng Diệp đi chỗ khác.

Ông ta thì không sợ, tuy ở thảo nguyên ông ta thuộc phái chủ hòa, nhưng cũng là một dũng sĩ thảo nguyên với năng lực chiến đấu cực mạnh. Tuy không so được với Vương, nhưng cũng là nhân vật nằm trong mười dũng sĩ hàng đầu thảo nguyên.

Cho nên, ông ta không sợ ở riêng với Xuân Miên, ông ta chỉ không muốn làm hỏng danh tiếng của cô, đồng thời cũng không muốn mình bị mang tiếng xấu lúc về già.

Cháu gái ông ta đã biết chạy rồi, ông ta thật sự không muốn dính vào một món nợ đào hoa không cần thiết!

Hồng Diệp không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn bê chùm nho và hoa đi tìm đồ đựng.

Sứ giả tiện thể dặn dò tâm phúc một tiếng để tạo thuận lợi cho Hồng Diệp.

Đợi đến khi trong xe ngựa chỉ còn lại hai người, Xuân Miên mới mỉm cười, khẽ mở lời: “Chỉ thị của thần nói cho tôi biết, vị Vương mà tôi phò tá, trên mông có một vết bớt đỏ to bằng bàn tay, sinh ra đã có. Thần nói đó là dấu ký hiệu người ban cho vương giả nhân gian, để tôi dễ dàng tìm thấy người, đi theo người, phò tá người.”

Nghe Xuân Miên nói vậy, thần sắc sứ giả trở nên vô cùng phức tạp, ánh mắt nhìn cô mang theo vài phần thâm ý.

Xuân Miên vẫn thản nhiên như không, ngồi đó không chút hoảng hốt, trên mặt vẫn là nụ cười thương hiệu của mình.

Ngoài sự mỉm cười và bình tĩnh, sứ giả không nhìn ra được cảm xúc nào khác trong thần thái của cô.

Chuyện Thảo Nguyên Vương có vết bớt trên mông, nếu không phải người thân cận thì căn bản không thể biết được.

Sứ giả sở dĩ biết được là vì ông ta là một trong những nhạc phụ của Thảo Nguyên Vương. Con gái ông ta từng nói chuyện riêng tư chốn phòng khuê với mẹ, rồi bà vợ của ông ta trong một lần tình cờ nói chuyện đêm khuya đã vô tình nhắc tới với ông ta.

Sứ giả tự nhiên không dám nói những lời này ra ngoài, để Vương nghe thấy thật thì cả nhà ông ta chắc tiêu đời.

Các phi tử khác dù có biết, nói với người nhà, thì người nhà cũng tương tự không dám tiết lộ. Cho nên chuyện này, đừng nói là người Nam triều, ngay cả nhiều con dân thảo nguyên, thậm chí là quan viên cũng không thể biết được.

Vậy nên, Xuân Miên biết được những điều này, thật sự là chỉ thị của thần sao?

“Thuần Vu đại nhân, vẫn không tin tôi sao?” Thấy sứ giả cứ cúi đầu suy nghĩ, Xuân Miên vẫn giữ nụ cười mà lên tiếng.

Chỉ là lần này, cô trực tiếp gọi thẳng thân phận của đối phương.

Sứ giả tên là Thuần Vu Hàn Phong, là Hữu đại thần của Thảo Nguyên Vương, đồng thời cũng là một trong những nhạc phụ của người.

Trưởng nữ của Thuần Vu Hàn Phong là Vương hậu đời đầu của Thảo Nguyên Vương, đáng tiếc khi sinh đứa con thứ hai đã bị khó sản mà qua đời.

Mặc dù sau đó Thảo Nguyên Vương lại cưới Vương hậu đời thứ hai và các Vương phi khác, nhưng địa vị của Thuần Vu Hàn Phong vẫn không hề thay đổi.

Dù sao, ông ta cũng dựa vào bản lĩnh thực sự của mình để leo lên vị trí hiện tại, chứ không phải nhờ quan hệ thông gia.

Đề xuất Cổ Đại: Giúp Phu Quân Đông Sơn Tái Khởi, Chàng Lại Cưới Công Chúa
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện