Mặc dù giới thời trang, giới giải trí này nọ đều không có rào cản, có thể tùy ý lấn sân.
Nhưng mỗi vòng tròn đều có sự ưu việt của riêng mình.
Giới thời trang coi thường giới giải trí, giới giải trí coi thường giới hot girl mạng.
Người ủy thác từ giới thời trang triển vọng nhất rơi xuống giới hot girl mạng, sự chênh lệch tâm lý thực sự rất lớn.
Xuân Miên nhìn hồi lâu, mẹ Nam cũng đứng bên cạnh quan sát, bà mặc dù không mấy hài lòng với cả hai phương án, nhưng so sánh ra, mẹ Nam cảm thấy phương án thứ nhất thực tế hơn.
Dù sao cũng là người từng trải, trò chơi chữ nghĩa trong phương án thứ hai bà đều có thể nhìn thấu.
Chân của Xuân Miên có chữa khỏi được hay không còn là hai chuyện khác nhau, con đường sự nghiệp gần như coi như đứt đoạn, công ty không thể đầu tư quá nhiều tâm sức vào một người mẫu không có tiềm năng.
Cho nên, những cái gọi là tài nguyên nghiêng về phía cô, cuối cùng có lẽ đều không rơi trúng người Xuân Miên.
Thay vì như vậy, thà lấy nhiều tiền hơn rồi đi chữa chân.
Chữa khỏi rồi, có tiềm năng rồi, công ty cũng không thể sắp xếp cho bạn tài nguyên quá nát được.
Bởi vì đầu tư và thu lại không tương xứng, ông chủ cũng không phải kẻ ngốc.
Xuân Miên im lặng không nói lời nào, mẹ Nam không nhìn thấu tâm tư của cô, muốn mở miệng lại nhớ tới lời cha Nam nói, phải cho con chút tự do, không muốn Xuân Miên vì chấn thương chân mà gục ngã không gượng dậy nổi.
Nghĩ đến những điều này, mẹ Nam hít sâu một hơi, nỗ lực kiềm chế bản thân.
Xuân Miên nhìn rất lâu sau đó mới khép tập tài liệu lại, ngẩng đầu mỉm cười với anh đầu đinh: “Anh Peter, chuyện bồi thường có thể bàn bạc sau, tôi tin tưởng vào phúc lợi và uy tín của công ty, nên chúng ta có thể xem qua cái khác trước, ví dụ như...”
Anh đầu đinh là biệt danh, những người mẫu trong công ty đều gọi anh ta là anh Peter, Peter là tên tiếng Anh của anh ta.
Nghe Xuân Miên nói vậy, anh đầu đinh vốn dĩ còn đang nghĩ nếu Xuân Miên chọn cái nào thì anh ta phải dùng văn mẫu gì để đối phó với Xuân Miên.
Kết quả, Xuân Miên chẳng chọn cái nào, lại muốn anh ta xem cái khác.
Anh ta vô thức rướn người tới, sau đó liền thấy Xuân Miên mở chiếc laptop mang theo bên mình ra, trình chiếu hai bản thiết kế lễ phục của mình.
“Cái này...” Anh đầu đinh chính là người lăn lộn trong giới thời trang, tự nhiên nhận ra được đây là bản thiết kế lễ phục.
Đẹp, hơn nữa trước đây anh ta chưa từng thấy trong giới, vậy nên cái này là Xuân Miên tìm được ở đâu?
Lễ phục của các thương hiệu lớn những năm gần đây anh ta đều đã xem qua rồi, loại nhỏ lẻ thì anh ta xem không hết, có lẽ là của một trong số đó?
Anh đầu đinh thắc mắc thành tiếng, Xuân Miên trái lại không cố tỏ ra cao thâm, mỉm cười nói: “Đây là bản thiết kế tôi rảnh rỗi vẽ ở nhà gần đây, bên CM chắc đều đang bận rộn chuyện lễ phục cuối năm, và cả thời trang mùa đông rồi chứ? Anh Peter thấy hai bản vẽ này của tôi thế nào?”
Xuân Miên vừa nói vừa mở đoạn video động của mình lên.
So với ý tưởng ban đầu, thành phẩm cuối cùng sinh động hơn rất nhiều.
Đương nhiên, cái này rất thử thách kỹ thuật gia công cuối cùng.
Bộ váy màu nude kia thì còn đỡ, dù là video động thì cũng chỉ là trình diễn 360 độ, những bông Lan Hồ Điệp trên chân váy dù có lay động, anh Peter vẫn có thể chấp nhận được.
Nhưng mà!!!!
Bộ lễ phục màu xanh thẳm không gian kia, khi trình diễn đến phần hở lưng chữ V phía sau, trong video động của Xuân Miên còn thiết kế hai nhóm tổng cộng sáu con bướm cùng tông màu nhưng nhạt hơn một chút.
Vấn đề là, cánh của những con bướm đó biết cử động.
Anh đầu đinh không ngốc, anh ta nhìn ra được ý của Xuân Miên là muốn những con bướm này bay lượn trên phần lưng của bộ lễ phục, hơn nữa còn phải giữ một khoảng cách nhất định với bộ lễ phục.
Cái này không dễ thực hiện đâu nha!
Dù là những thương hiệu xa xỉ lớn trên quốc tế hiện nay cũng không cách nào làm được điểm này.
Cái này đã không còn nằm trong phạm vi thiết kế thời trang nữa rồi chứ?
“Ước mơ à?” Anh đầu đinh xem xong, im lặng hồi lâu, khóe môi giật giật khẽ hỏi.
Xuân Miên nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng không kém phần lịch sự: “Không ạ, là hiện thực.”
Khóe môi anh đầu đinh không khống chế được lại giật thêm cái nữa, sau đó mới hít sâu một hơi nói: “Nếu cô không hài lòng với sự bồi thường của công ty thì chúng ta có thể thương lượng thêm, nhưng cô lấy hai tấm hình căn bản không thể thực hiện được ra để trêu tôi thì có phải không hay cho lắm không?”
Nói đến đây, anh đầu đinh ấn ấn đầu, trên mặt lộ ra vài phần bất lực, khi mở miệng lần nữa mang theo chút ý vị khuyên nhủ chân thành: “Nam Viện à, tôi biết lần bị thương này đả kích cô rất lớn, nhưng công ty sẽ không bỏ mặc cô đâu, bất kể là về mặt tài nguyên hay tiền bạc, chắc chắn sẽ cố gắng bồi thường cho cô hết mức có thể, cô cũng biết Khải Tinh là nơi có phúc lợi tốt nhất ở Tống Thành chúng ta mà.”
“Tôi biết mà anh Peter, tôi cũng không phải đang nói đùa, tôi nói thật đấy.” Xuân Miên biết mình chỉ lấy hai bản thiết kế, hai đoạn video động thì căn bản không thể thuyết phục được anh đầu đinh.
Xuân Miên đã chuẩn bị hơn một tháng, tự nhiên không thể chỉ chuẩn bị những thứ đơn giản như vậy.
Xuân Miên mở đoạn video động của bộ lễ phục màu xanh thẳm kia ra, sau đó lấy từ trong ba lô mang theo của mình ra một món đồ nhỏ làm tạm.
Một vật giống như chiếc cúc áo được Xuân Miên dán vào mép tay áo phông của mình, hôm nay nhiệt độ khá tốt, Xuân Miên mặc một chiếc áo phông trắng tinh ngắn tay.
Dán cúc xong, Xuân Miên lại đặt một con bướm nhỏ phiên bản đơn giản vào lòng bàn tay mình, tiếp đó tay kia lấy từ trong túi ra một chiếc điều khiển từ xa mini, dưới sự chú ý của anh đầu đinh và mẹ Nam, Xuân Miên nhấn vào nút khởi động đơn sơ.
Vút!
Sau đó anh đầu đinh liền thấy con bướm đơn sơ vốn đang nằm trong lòng bàn tay Xuân Miên trực tiếp bay lên, rồi bay lượn quanh chiếc cúc áo mà Xuân Miên đã đặt ở cửa tay áo trước đó.
“Mặc dù nói cái này vượt ra ngoài phạm vi thiết kế thời trang, nhưng công ty cũng không phải không làm được, tôi nhớ dưới trướng công ty có phân khúc sản phẩm điện tử đúng không? Hai năm gần đây phát triển rất tốt?” Xuân Miên vừa nói vừa nhấn vào điều khiển từ xa một cái nữa.
Con bướm nhỏ đơn sơ đó nhận được chỉ thị liền bay khỏi tay áo Xuân Miên, quay trở lại lòng bàn tay cô.
Anh đầu đinh xem xong, há hốc mồm hồi lâu không nhúc nhích.
Anh ta là người lăn lộn trong giới thời trang, tự nhiên biết được một bộ lễ phục mang theo phương thức công nghệ đen như vậy thực sự xuất hiện trên thảm đỏ, hoặc trên sàn catwalk sẽ gây ra chấn động thế nào!
Mặc dù nói cái nổi bật là chiếc váy, nhưng người mặc chiếc váy đó cũng sẽ theo đó mà một bước lên mây, trực tiếp leo thẳng lên hot search!
Thử nghĩ mà xem, thông cáo thảm đỏ của những người khác đều là áp đảo nhan sắc, tuyệt sắc, rạng rỡ động lòng người, gương mặt thiên thần, thân hình ma quỷ, khí trường mạnh mẽ này nọ, nhưng cái người này của Khải Tinh bọn họ lại là...
Đến bướm cũng nguyện ý bay múa cùng cô ấy!!!
Nghĩ thôi anh đầu đinh đã thấy máu nóng dồn lên não rồi!
Xuân Miên có lẽ cảm thấy sự kích thích như vậy vẫn chưa đủ lớn, một lát sau lại nhấn khởi động, để con bướm tiếp tục bay lên.
Con bướm hầu như không có tiếng động, nếu xung quanh rất yên tĩnh thì mới có thể nghe thấy tiếng vo ve nhàn nhạt, đó đại khái là âm thanh khi món đồ nhỏ đó làm việc, cũng có thể là âm thanh của đôi cánh rung động.
Chút âm thanh này trên thảm đỏ căn bản không đáng kể, hơn nữa so với việc con bướm thu hút người nhìn như vậy, những âm thanh này hoàn toàn có thể bỏ qua.
Đề xuất Hiện Đại: Tiệm Hoa Ký Ức: Lời Hẹn Ước Bị Lãng Quên
[Luyện Khí]
Ổn ạ