“Đây là vừa tập luyện xong à?” Xuân Miên nắm lấy bàn tay đang định bùng nổ của mẹ Nam, sau đó nhếch môi mỉm cười lên tiếng.
Giọng điệu không nghe ra cảm xúc gì trồi sụt, đôi mắt cũng chứa đựng ý cười nhàn nhạt, không thấy bất kỳ cảm xúc muốn nổi giận hay phẫn nộ nào.
Người mẫu nữ trước mặt, tức là Tống Tình, nhìn Xuân Miên như vậy rõ ràng là sửng sốt một chút, phản ứng một hồi lúc này mới khinh khỉnh một tiếng, còn chưa kịp nói gì liền nghe thấy Xuân Miên khẽ cười một tiếng mở miệng: “Tôi có thể hiểu được tâm lý ăn không được nho thì nói nho xanh này của cô, dù sao trong đời ai mà chẳng có lúc phải nếm vài ba quả chanh chứ?”
Nói được một nửa, giọng Xuân Miên hơi khựng lại, dưới cái nhìn không có ý tốt của Tống Tình, tiếp tục nói: “Nhưng mà, tôi là vì lý do bị thương nên mới bất đắc dĩ phải rút khỏi cuộc tuyển chọn tân binh, dù có bị người ta nhắc đến cũng chỉ nhận được một câu vận khí không tốt, nhưng còn cô thì sao, Tống Tình?”
Nói đến đây, Xuân Miên nghiêng người về phía trước, giọng điệu thâm sâu nhưng không hề khống chế âm lượng, những người mẫu và nhân viên công tác qua lại không cần phải vểnh tai lên cũng có thể nghe thấy lời tiếp theo của Xuân Miên.
“Cô chẳng phải tham gia từ đầu đến cuối, cũng không vì bị thương mà rút lui, sao lại không được chọn nhỉ? Chậc chậc, thật kỳ lạ.” Xuân Miên nói xong, cười như không cười kéo giãn khoảng cách giữa mình và Tống Tình, sau đó ra hiệu cho mẹ Nam nói: “Vận khí không tệ, tiếc là cái danh tân binh tiềm năng không được chọn, hẹn gặp lại nhé.”
Câu nói cuối cùng vừa dứt, Xuân Miên nhìn Tống Tình và người mẫu nữ bên cạnh cô ta một cái đầy ẩn ý, sau đó xoay người đi về phía văn phòng của anh đầu đinh.
Tống Tình đứng phía sau sau khi nghe lời Xuân Miên nói, sắc mặt trong nháy mắt khó coi đến cực điểm.
Cô ta cũng không ngốc, thâm ý trong lời Xuân Miên cô ta lập tức nghe ra được.
Không chỉ cô ta, những người qua lại không một ai là ngốc cả.
Xuân Miên cũng không dùng cách nói thâm sâu gì, chỉ là xé xác nhau một cách văn minh thôi, lời nói đâm thấu tim gan thì chẳng thiếu chút nào.
Xuân Miên là vì bị thương, vận khí không tốt mới rút khỏi cuộc tuyển chọn.
Tống Tình không bị thương, tại sao không được chọn?
Đương nhiên là vì thực lực không đủ rồi.
Là một người mẫu, thực lực không đủ chính là sự chế giễu và đả kích lớn nhất đối với cô ta.
Tống Tình đứng tại chỗ, chân răng sắp cắn nát đến nơi, cảm nhận ánh mắt hoặc chế giễu hoặc thản nhiên của mọi người xung quanh, hậm hực nhìn về phía Xuân Miên một cái, sau đó mới xoay người bỏ đi.
Cô ta đi quá gấp, thậm chí không chú ý thấy người mẫu nữ vốn đang khoác tay đi cùng mình đã buông tay cô ta ra từ lúc nào không hay.
Người mẫu nữ đại khái cảm thấy Tống Tình quá ngu xuẩn, nên lúc này không muốn cùng cô ta nhận lấy sự chú ý của mọi người, bèn lặng lẽ buông tay Tống Tình ra, lủi đi từ hướng khác.
Phía bên kia Xuân Miên đã đến văn phòng anh đầu đinh nhưng lại vồ hụt, chỉ đành ngồi xuống cạnh ghế sofa chờ đợi, đang bị mẹ Nam lải nhải: “Cái đứa vừa rồi nhìn là biết loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh lại còn không có thực lực, đáng lẽ phải đấm thẳng vào mặt nó mới đúng.”
“Đây dù sao cũng là công ty, thật sự động thủ thì không hay cho lắm, hơn nữa bị người ta truyền ra ngoài lại cung cấp tư liệu cho đám truyền thông vô lương tâm, vả lại, đôi khi lời nói còn đâm thấu tim hơn cả nắm đấm đấy.” Xuân Miên trái lại không để tâm đến kiểu xé xác cấp thấp này, vài câu là vặn lại được ngay, thật sự không cần thiết phải động thủ.
Mặc dù động thủ thì sướng hơn, nhưng mình coi như là nửa người của công chúng, thật sự động thủ thì ảnh hưởng và ấn tượng mang lại cho công chúng không được tốt.
Hơn nữa, chỉ là vài câu ngôn ngữ khiêu khích, không đáng.
Mẹ Nam cũng chỉ được cái miệng lợi hại, thấy Xuân Miên trong lòng đã có tính toán cũng không nói thêm nữa.
Anh đầu đinh nhanh chóng quay lại, trên tay ôm một xấp tài liệu dày cộm, đồng thời điện thoại reo không ngừng, mà còn là hai cái điện thoại cùng reo, có thể thấy là bận thật chứ không phải tránh mặt.
Anh đầu đinh có chiều cao bình thường, chỉ một mét bảy, so với đàn ông thì hơi thấp.
Đeo một cặp kính cận cực lớn, thói quen hay vểnh ngón tay hoa lan, khi nói chuyện lại là giọng khàn khàn vì thuốc rượu.
“Xin lỗi, xin lỗi, bận quá, đến muộn một chút.” Anh đầu đinh vừa vào đã nói lời xin lỗi trước, không phải là vì coi trọng Xuân Miên mà là vấn đề lễ nghi cơ bản nhất.
Đã hẹn chín giờ nhưng anh ta đến muộn, xin lỗi chẳng phải là lễ nghi tối thiểu sao?
“Không sao ạ.” Xuân Miên mỉm cười không để tâm, vì cô cũng biết anh đầu đinh bận thật.
Dưới trướng có hơn ba mươi người mẫu, còn không phải cùng đợt, dù đều là hạng ba mươi tám nhưng cũng có thể nhận được chút công việc.
Càng là tầng lớp thấp thế này, công việc nhận được càng tạp nham, cũng vì thế mà càng bận rộn.
“Chuyện bồi thường bị thương lần này mà tôi đã nói với cô trước đó, cô cân nhắc thế nào rồi, phía công ty có vài phương án, cô có thể xem qua trước.” Anh đầu đinh trong tay còn có việc khác, vả lại Xuân Miên còn hợp đồng với công ty, thật sự không cần thiết phải vòng vo quá nhiều.
Dù sao phương án công ty bồi thường cho Xuân Miên bị thương, cấp trên đã liệt kê xong rồi, đến chỗ anh ta chỉ là đưa cho Xuân Miên chọn, nếu Xuân Miên không hài lòng thì anh ta chịu trách nhiệm trao đổi qua lại một chút.
Công ty đã đưa ra thành ý lớn nhất, nếu Xuân Miên vẫn không hài lòng thì họ chắc chắn phải khuyên nhủ trước, sau đó mới hạ thấp giới hạn cuối cùng.
Đương nhiên, nếu Xuân Miên thật sự được đằng chân lân đằng đầu thì sự hợp tác sau này coi như cũng tèo luôn.
Công ty phúc lợi tốt thì tốt thật nhưng cũng không thích người quá tham lam.
Anh đầu đinh vừa nói vừa đưa phương án bồi thường cho Xuân Miên.
Cái gọi là phương án thì có hai loại, một loại là mua đứt một lần, đưa một triệu tệ, bất kể sau này Xuân Miên có chữa khỏi hay không thì cũng chỉ có bấy nhiêu tiền.
Đương nhiên, vì Xuân Miên còn ba năm hợp đồng, công ty không thể bồi thường tiền xong là mặc kệ, nên sau khi bồi thường tiền, Xuân Miên sẽ ở thế bị động về mặt tài nguyên, công ty sắp xếp thế nào thì phải làm việc thế đó.
Mặc dù nói chân Xuân Miên bị thương nhưng tay rất đẹp, cổ cũng thon dài, không gian có thể thao tác còn rất nhiều, không chỉ có mỗi sàn catwalk.
Còn về phương án hai, thì ngược lại hoàn toàn, chuẩn bị cho Xuân Miên rất nhiều tài nguyên, nhưng thực tế những cái chắc chắn đưa cho Xuân Miên cũng chỉ có bảy, tám cái, số còn lại chỉ nói Xuân Miên có quyền ưu tiên lựa chọn.
Nhưng đến khi thao tác thực tế, câu nói này thực ra cũng chẳng khác gì không có.
Bởi vì, người tranh giành tài nguyên đâu chỉ có mỗi Khải Tinh bọn họ.
Người ủy thác lúc đó chính là chọn phương án tài nguyên này, thời gian đầu coi như thuận buồm xuôi gió, cộng thêm độ hot vẫn còn nên có thể quay chụp bình thường.
Nhưng sau đó, độ hot mất đi, tài nguyên lại chỉ ưu tiên nghiêng về phía cô chứ không phải trực tiếp định sẵn là cô, nên bị người ta tranh mất, xé mất, nẫng tay trên đều là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.
Anh đầu đinh dưới trướng nhiều người mẫu, anh ta căn bản không lo xuể, cũng không thể vì một người mẫu như người ủy thác, nhìn là biết con đường sự nghiệp không mấy suôn sẻ, mà đi xé xác tranh giành tài nguyên với người khác.
Cho nên, ngày tháng của người ủy thác cũng ngày càng khó khăn, sau này thậm chí đến mức phải livestream bán hàng như hot girl mạng.
Đề xuất Cổ Đại: Kiêm Thừa Hai Phòng? Ta Gả Nhiếp Chính Vương, Ngươi Hối Hận Cũng Đã Muộn!
[Luyện Khí]
Ổn ạ