Vợ chồng Ngụy Khải Phong trở về, người ăn cơm trong nhà cũng đông lên, thế nên Ngụy lão thái lại nhanh tay nhanh chân xào thêm mấy món, dọn ra đầy một bàn.
Cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, tận hưởng một bữa trưa thịnh soạn.
Buổi chiều, Xuân Miên không ra ngoài mà chuyên tâm ở sau vườn chăm sóc đống thảo dược của mình.
Vì có Ngụy Khải Hải ở đây nên Xuân Miên không thể tùy tiện sử dụng dị năng. Phần lớn hạt giống nhân sâm đều được đem đi ươm mầm, đợi xem tỉ lệ nảy mầm thế nào rồi mới chuyển ra vườn sau.
Thực tế, nhờ có dị năng của Xuân Miên, đống hạt giống này chắc chắn sẽ nảy mầm hết.
Xuân Miên còn giấu riêng năm hạt giống nhân sâm, định bụng thừa lúc Ngụy Khải Hải không để ý sẽ dùng dị năng thúc đẩy chúng lớn nhanh để ngâm rượu thuốc trước.
Sắp đến lúc chưng cất lần hai, thảo dược của Xuân Miên cũng cần phải chuẩn bị sẵn sàng.
Ngoài ra, Xuân Miên còn dự định phát triển thêm vài thứ khác, chứ chỉ có rượu thuốc thì đơn điệu quá.
Vì trong nhà có người trông nom nên buổi chiều Ngụy lão thái ra đồng.
Làm việc ngoài đồng được nửa buổi, Ngụy lão thái mới sực nhớ ra, quay sang hỏi Ngụy lão đầu bên cạnh: "Ông nó này, con lợn đó là con Thục Mai nhà mình tự vác về thật à?"
"Ừ." Ngụy lão đầu vẫn chưa nhận ra có gì bất ổn, cười đáp một tiếng. Nụ cười đó nhìn là hiểu ngay: Đó là con gái tôi, tôi tự hào lắm.
"Con lợn đó nặng gần ba trăm cân, Thục Mai tự vác về, ông không thấy có gì để nói à?" Ngụy lão thái thấy lạ, bình thường ông nhà mình thông minh là thế, sao lúc này lại ngớ ngẩn như khúc gỗ vậy.
Nghe lời Ngụy lão thái, sắc mặt Ngụy lão đầu cứng đờ, im lặng một hồi.
Rõ ràng là ông cũng mới nhận ra có gì đó sai sai.
Nhưng con lợn đúng là do Xuân Miên vác về thật, mọi người đều nhìn thấy mà, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Xuân Miên lúc đó còn vác rất nhẹ nhàng nữa chứ.
"Con gái mình là lực sĩ à?" Ngụy lão đầu đoán mò.
Ngụy lão thái nghe xong mặt đen lại: "Ở nhà thì vẫn bình thường, thế mà gả sang nhà họ Cao một chuyến về là biến thành lực sĩ luôn? Nhà họ Cao đúng là không ra gì mà, nhổ vào, tôi... %#..."
Ngụy lão thái không nhịn được, đứng ngay giữa ruộng nhà mình mà chửi đổng.
Ngụy lão đầu bị màn lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của vợ làm cho giật mình lùi lại một bước, trái lại Ngụy Thục Hương đứng bên cạnh nghe thấy rất có lý, thế là cũng gia nhập đội ngũ.
Hai mẹ con đứng đó chửi bới om sòm, Ngụy lão đầu chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật thon thót, đau vô cùng.
Ở trong nhà, Xuân Miên dĩ nhiên là không biết chuyện này.
Cô đang dạy bảo Ngụy Khải Hải.
Cách dạy người của Xuân Miên không giống Ngụy ông nội, không theo khuôn khổ từng bước một, mà là tùy hứng, nghĩ đến đâu dạy đến đó.
Ngụy ông nội từng dạy Ngụy Khải Hải nhưng hiệu quả không rõ rệt, điều này chứng tỏ hai vấn đề.
Hoặc là Ngụy Khải Hải thiếu thiên phú, hoặc là phương pháp không phù hợp.
Dù Xuân Miên thấy Ngụy Khải Hải có vẻ không được lanh lợi cho lắm, nhưng cứ thử thay đổi phương pháp xem sao.
Nếu thật sự không được thì cứ để cậu ta làm một tiểu đồ đệ chạy vặt quèn vậy.
Một buổi chiều là đủ để Xuân Miên biết Ngụy Khải Hải thuộc loại nào.
Sự thật chứng minh, dù đã đổi vài phương pháp, Ngụy Khải Hải vẫn cứ ngơ ngác như bò đội nón, thiên phú chỉ có vậy. Xuân Miên còn nhiệm vụ cần hoàn thành, thực sự không có đủ kiên nhẫn để mài dũa một thanh niên ở đây.
Vậy nên, cứ để cậu ta chạy vặt cho mình đi.
Cùng lắm sau này mình thành tài rồi thì chiếu cố cậu ta thêm một chút.
Trong làng chẳng có chuyện gì náo nhiệt, hoạt động giải trí duy nhất chỉ có đài phát thanh và tivi.
Hai thứ này cũng không phải nhà nào cũng có, cả làng chỉ có hai cái tivi, một cái ở nhà trưởng làng, cái còn lại ở nhà đồ tể.
Dù điều kiện nhà họ Ngụy cũng khá khẩm, nhưng dưới còn ba đứa con chưa lập gia đình, Ngụy lão đầu không đời nào mua loại đồ xa xỉ như tivi.
Cùng lắm là lũ trẻ con kéo nhau sang nhà trưởng làng xem ké, mùa hè trưởng làng hào phóng thì bê ti vi ra sân cho cả làng cùng xem.
Vì không có nhiều hoạt động giải trí nên chuyện Xuân Miên vác một con lợn rừng về đã được đồn thổi khắp làng suốt nửa tháng trời, độ nóng mới từ từ giảm xuống.
Đến cuối tháng chín, đại nghiệp rượu thuốc của Xuân Miên cuối cùng cũng bắt đầu.
Sau khi chưng cất lần hai, Xuân Miên để lại cho gia đình mười cân rượu trắng nồng độ cao, lại tự mình chưng cất đi chưng cất lại được một lọ cồn nhỏ, số còn lại đều dùng để ngâm các loại rượu thuốc.
Mỗi lần thấy Xuân Miên loay hoay với đống rượu thuốc, Ngụy lão thái lại cảm thấy đau lòng xót của.
Số rượu trắng Xuân Miên đặc biệt để lại, Ngụy lão đầu cũng không uống hết một mình mà đem chia cho mấy anh em khác một ít.
Giữa anh em ruột thịt với nhau cũng có qua có lại, nên mấy người anh em cũng gửi lại chút đồ cho nhà ông.
Đợi đến khi thu hoạch vụ thu kết thúc, rau mùa đông đã gieo, lương thực qua đông cũng đã trồng xong, dân làng bắt đầu thong thả dần.
Bước sang tháng mười một, thời tiết cũng ngày càng lạnh hơn.
Dù làng Tiểu Oa thông thường không có tuyết rơi, nhưng cái lạnh mùa đông cũng thực sự cắt da cắt thịt, mặt đất sẽ đóng một lớp băng mỏng, đi đứng không cẩn thận là rất dễ trượt ngã.
Hôm đó Xuân Miên đang ở nhà điều chế cao thuốc thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động.
"Chị ơi chị ơi chị ơi..." Xuân Miên còn chưa kịp ra xem, Ngụy Khải Hải đã hớt hải lao vào, giọng gấp gáp gọi: "Mau mau mau, Tam thúc ngã từ trên núi xuống rồi!"
Xuân Miên nghe tin liên quan đến Tam thúc, vội dừng công việc đang làm, chọn vài loại cao thuốc trên kệ, lấy thêm một lọ rượu thuốc bỏ vào hộp gỗ nhỏ rồi lao ra ngoài.
Xuân Miên vừa ra khỏi phòng, Ngụy Tam thúc đã được người ta khiêng vào.
"Thục Mai à, con xem Tam thúc con thế này có chữa được không, nếu không được thì chúng ta phải nhanh chóng tìm cách đưa đi bệnh viện." Ngụy lão đầu xông lên phía trước, người ngợm hơi nhếch nhác nhưng thần sắc vẫn còn khá bình tĩnh.
Phía sau Ngụy lão đầu, một đám anh em họ khiêng một người đầy máu me.
"Đặt lên giường lò trước đi." Xuân Miên ra hiệu cho mọi người khiêng Ngụy Tam thúc vào căn phòng phía đông.
Đợi đến khi gạt đám đông ra, Xuân Miên mới nhìn rõ, cú ngã này của Ngụy Tam thúc thực sự không nhẹ.
Nửa người đẫm máu, nửa khuôn mặt cũng đầy máu, trên người cực kỳ thê thảm, vừa có cỏ khô vừa có vệt nước.
Áo bông của Ngụy Tam thúc đã được cởi ra, chỉ còn lại lớp áo đơn bên trong, Xuân Miên đưa tay kiểm tra sơ qua vết thương, lại giả vờ bắt mạch một cái.
Thực tế, Xuân Miên hiểu biết rất nhiều về thảo dược, nhưng kỹ năng bắt mạch này hiện tại học hành chẳng ra sao cả.
Nhưng mà, Xuân Miên có tinh thần lực, cái này còn chính xác hơn bắt mạch nhiều.
"Không tổn thương nội tạng, gãy xương nghiêm trọng, cần nắn xương, đùi phải và cánh tay đều có nhiều vết trầy xước, có hai vết rách sâu thấy cả xương, còn lại là vết thương nhỏ." Sau khi bắt mạch, Xuân Miên nói sơ qua tình hình rồi bắt đầu lột quần áo của Ngụy Tam thúc.
Ngụy lão thái định lên tiếng ngăn cản, dù là chú ruột nhưng nam nữ vẫn khác biệt, cứ thế lột đồ người ta ra, chậc, không được, không được đâu...
Nhưng mà, mạng người quan trọng, Ngụy lão thái cũng không phải hạng người máu lạnh, cuối cùng chỉ đành ôm ngực, quay mặt đi không nhìn nữa.
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
[Luyện Khí]
Ổn ạ