Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 18: Chị dâu cực phẩm 17

Mặc dù không biết tại sao mình đã giải thích rồi mà bác gái cả còn hỏi lại, nhưng Xuân Miên vẫn rất nghiêm túc đáp: "Vâng, cháu đánh chết nó ạ."

Bác gái cả chỉ cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại!

Chuyện này nghe sao mà ảo thế không biết, hu hu!

Thằng Hải nhà mình đâu rồi?

Bác gái cả cảm thấy khó thở vì nghĩ đến Ngụy Khải Hải, lại ép mình phải trấn tĩnh lại.

Sau đó thấy Ngụy Khải Hải vẫn nguyên vẹn đứng sau lưng Xuân Miên, bác gái cả mới thấy trước mắt mình khôi phục lại được vài phần sáng sủa.

"Cái đứa nhỏ này..." Bác cả Ngụy lúc này cũng cuối cùng đã hoàn hồn, muốn khen một câu gì đó, khổ nỗi không biết chữ nghĩa nhiều, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nặn ra được một câu: "Giỏi thật đấy."

"Lão Hán ơi, Lão Hán ơi!" Bác cả Ngụy nói xong liền đi gọi Ngụy lão đầu.

Mảnh ruộng nhà Ngụy lão đầu hơi xa một chút, không nằm ở vị trí đầu đường, khoảng cách xa lại đang bận rộn ngoài đồng nên chắc là không nhìn thấy phía Xuân Miên.

Bác cả Ngụy lúc này vẫn chưa phản ứng lại được có chỗ nào không ổn.

Ngược lại bác gái cả đã tự mình tiêu hóa hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ra có vấn đề: "Cháu, cháu, cháu... vác nó về đấy à?"

"Vâng." Xuân Miên cảm thấy đối với người thân quan tâm mình, cô vẫn nên thành thật.

Chỉ là khi nhìn thấy bác gái cả có vẻ hơi muốn ngất đi, Xuân Miên lại cảm thấy mình có phải đã nói sai lời gì không?

"Con lợn rừng to thế này mà cháu cứ thế vác về à?" Bác gái cả thực sự cảm thấy lượng oxy xung quanh không đủ dùng nữa rồi, ngón tay chỉ vào con lợn rừng đang run rẩy.

Xuân Miên: ?

Vậy là do sức lực mình quá lớn sao?

Cũng chẳng biết giờ mình tỏ ra yếu đuối một chút liệu có còn kịp không nữa.

Không muốn bác gái cả lo lắng, Xuân Miên quẳng con lợn rừng xuống đất, sau đó ngồi bệt xuống đất, nhẹ giọng nói: "Ưm, nặng quá đi mất."

Mình diễn thế này chắc là trông yếu đuối, bình thường lắm rồi nhỉ?

Con lợn rừng rơi xuống đất phát ra một tiếng "bịch" khô khốc, bác gái cả chỉ cảm thấy mặt đất như rung chuyển.

Bấm nhân trung của mình, bác gái cả tiến lên một bước, dùng đôi mắt lão luyện của mình nhìn thử, con lợn rừng này ít nhất cũng phải hai trăm sáu, bảy mươi cân.

Lại nhìn Xuân Miên, một trăm cân là cùng chứ gì?

Nhận ra sự chênh lệch về cân nặng giữa hai bên, tay đang bấm nhân trung của bác gái cả lại ấn mạnh thêm vài phần.

Bác gái cả vốn định nói gì đó, nhưng lúc này Ngụy lão đầu nghe thấy động tĩnh đã dẫn theo Ngụy Thục Hương chạy tới, việc đồng áng cũng chẳng màng tới nữa.

"Thục Mai, Thục Mai ơi." Ngụy lão đầu vừa nghe nói Xuân Miên mang một con lợn rừng về, suýt chút nữa thì sợ đến đứng tim.

Lúc này chạy tới chỉ lo nhìn Xuân Miên, hoàn toàn không thấy con lợn rừng đang nằm ngay bên cạnh.

"Con không sao đâu cha." Thấy Ngụy lão đầu vẻ mặt lo lắng, Xuân Miên vội vàng đứng dậy.

Thấy Xuân Miên vẫn bình an vô sự, Ngụy lão đầu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Ngụy lão đầu lặp lại hai lần, nói xong liền nghiêm mặt lại, giơ tay vỗ nhẹ vào cánh tay Xuân Miên hai cái, nhìn thì có vẻ mạnh tay nhưng lúc rơi xuống lại cực kỳ nhẹ nhàng: "Cái đứa nhỏ này, sao có thể vào rừng sâu chứ? Chỗ đó nguy hiểm lắm, sau này không được đi nữa!"

"Vâng, con nghe lời cha ạ." Xuân Miên vô cùng ngoan ngoãn bày tỏ mình là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời.

Tiếc thay, Ngụy lão đầu là người thật thà, không biết biểu cảm lúc này của Xuân Miên thực chất là: Con thực sự biết lỗi rồi, nhưng lần sau con vẫn dám làm thế!

Nhận được lời hứa của Xuân Miên, Ngụy lão đầu lúc này mới chú ý đến con lợn rừng bên cạnh.

Nhìn cái trọng lượng này của con lợn rừng, Ngụy lão đầu chỉ cảm thấy trước mắt lại hoa lên một trận.

Sau một hồi nhốn nháo, bốn anh em nhà Ngụy lão đầu cùng với mấy đứa cháu họ chung tay, lúc này mới đưa được con lợn rừng về nhà.

Lúc này, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào con lợn rừng, ngược lại chẳng ai đi suy nghĩ xem, con lợn rừng cần tới mấy gã đàn ông to khỏe mới khiêng nổi kia, rốt cuộc Xuân Miên đã vác về bằng cách nào?

Bây giờ không giống như mấy năm trước, đồ săn được trên núi đều phải nộp lên trên.

Bây giờ ai săn được thì của người nấy.

Nhưng một con lợn rừng to thế này, ngay cả bốn anh em nhà Ngụy lão đầu chia nhau thì cũng chưa chắc đã ăn hết được.

Thời tiết bây giờ nóng nực, thịt tươi ăn không hết thì phải làm thành thịt hun khói hoặc thịt muối, nếu không thì không giữ được lâu, hỏng đi thì phí lắm.

Trưởng làng Tiểu Oa – Ngụy Hướng Đông là bác họ của Xuân Miên, vừa nghe tin về con lợn rừng đã lập tức tới ngay.

Mục đích ông tới thực ra cũng đơn giản, nếu nhà họ Ngụy ăn không hết thì liệu có thể cân nhắc chia bớt cho dân làng không.

Tất nhiên không phải miễn phí, mà là trả tiền.

Chỉ là nể tình cùng làng, liệu có thể để giá rẻ hơn một chút không?

Về chuyện này, Ngụy lão đầu đã hỏi qua ý kiến của Xuân Miên, nhận được sự đồng ý của Xuân Miên mới gật đầu.

Thế là, nhà nhà trong làng đều hớn hở vui mừng, hoặc là cầm bát, hoặc là cầm chậu, bắt đầu đi mua thịt.

Trước đó vụ thu hoạch mùa hè vừa kết thúc, mọi người cũng thực sự mệt mỏi rồi, hai năm nay mức sống đã khá hơn đôi chút, mọi người cũng có tiền trong tay nên cũng không còn keo kiệt như trước nữa.

Vì vậy, nhà nào cũng sẽ mua một ít, coi như là phần thưởng cho người nhà vì sự vất vả trong thời gian qua.

Ngụy lão đầu mời thợ mổ lợn trong làng tới giúp đỡ, nhà họ đương nhiên là phải giữ lại phần ngon rồi.

Phần thịt ba chỉ béo ngậy là món khoái khẩu của Ngụy lão đầu, lại giữ thêm mấy dẻ sườn để hầm canh bồi bổ cơ thể cho Xuân Miên.

Phần còn lại thì mọi người có thể đến chia nhau.

Vì Xuân Miên ra tay quá nặng nên rất nhiều khớp xương hoặc xương của con lợn rừng đã bị gãy lìa ra.

Lão đồ tể kinh nghiệm đầy mình nhìn vào bên trong con lợn rừng, im lặng khoảng một phút, sau đó mới quệt mặt một cái rồi tiếp tục làm việc.

Lão đồ tể vừa vung dao xẻ thịt vừa thầm nghĩ: Thời buổi này, người đàn bà dám dứt khoát ly hôn, mặc kệ miệng lưỡi thiên hạ, quả nhiên đều là hạng "thứ dữ".

Phụ nữ bình thường không thể nào làm con lợn rừng ra nông nỗi này được!

Nếu lão đồ tể có dịp xuyên không đến thời hiện đại, có lẽ lão sẽ nghĩ đến một từ: Búp bê vải rách.

Bốn anh em nhà họ Ngụy đều được chia thịt lợn, sườn cũng mỗi nhà xách hai dẻ mang về.

Số thịt còn lại, dân làng người nửa cân, kẻ hai lạng là chia sạch sành sanh.

Xương cũng không lãng phí, Ngụy lão đầu hào phóng tuyên bố, xương không lấy tiền, ai thích thì cứ mang về hầm canh mà uống, ai đến trước được trước, đến sau thì hết.

Trưa hôm đó, nhà nhà ở làng Tiểu Oa đều tỏa ra mùi thịt thơm phức, Ngụy lão thái mặc dù nhìn đống thịt này mà tim đau thắt lại từng cơn, nhưng nhìn số tiền trong tay, cùng với trứng gà đường đỏ mang đến đổi thịt, tim dường như cũng không còn đau đến thế nữa.

Thịt lợn rừng nếu không biết cách làm thì mùi tanh sẽ rất nồng, Ngụy lão thái vừa ôm lấy trái tim đang đau thắt lại của mình, vừa bỏ thêm nhiều gia vị vào nồi.

Đã phải bỏ nhiều gia vị mới ngon, Ngụy lão thái nghiến răng một cái, hạ quyết tâm, trực tiếp làm hẳn nửa chậu thịt ba chỉ, vì thế còn đặc biệt bảo Ngụy Thục Hương đi gọi vợ chồng Ngụy Khải Phong về ăn cơm.

Sau khi trường tiểu học khai giảng, vợ chồng Ngụy Khải Phong đã dọn về nhà mới ở rồi.

Hôm nay lúc chia thịt, hai người đó cũng không xuất hiện, chắc là chưa nghe thấy tin tức, Ngụy lão thái xót con trai, tự nhiên là phải tìm người đi gọi.

Đợi đến khi Ngụy Khải Phong tới nơi, nghe nói Xuân Miên vác một con lợn rừng về, cả người đứng ngây ra ở gian chính mất cả phút đồng hồ.

Sau đó mới nhìn sang Hác Nguyệt bên cạnh, kết quả thấy vợ mình vẫn còn đang ngơ ngác, hoàn toàn chưa phản ứng lại được.

Thấy vợ như vậy, trong lòng Ngụy Khải Phong bỗng nảy sinh vài phần tự hào: He he he, em gái tôi đấy, đỉnh chưa!

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Về Cổ Đại Bán Cơm Hộp
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện