Sau khi tháo tấm chắn kim loại, tình hình bên ngoài hiện ra rõ mồn một.
Xuân Miên cứ ngỡ thứ đang rình rập là xác sống.
Nhưng kết quả lại khiến cô vô cùng bất ngờ.
Bởi vì, thứ đang kéo đến là thực vật biến dị, mà lại là một loài thực vật khá "khó đỡ".
Hoa hướng dương.
“Nói đi cũng phải nói lại, cái loại này trong game thì đại chiến cương thi kinh lắm, sao ngoài đời lại không đánh được xác sống nhỉ?” Nhìn rõ đối thủ, Xuân Miên không nhịn được mà buông lời cà khịa.
Hoắc Duy đứng bên cạnh nghe xong chỉ muốn phì cười, còn Mã Đại Thánh thì không nhịn được mà cười thành tiếng.
Cười được vài tiếng, sực nhớ mình và Xuân Miên chưa thân thiết lắm, cười thế này có vẻ hơi vô duyên nên anh chàng vội vàng thu liễm lại.
“Giờ bọn chúng chẳng thèm nể nang gì nữa rồi, chúng ta ra ngoài xử lý luôn đi, để lâu không biết chúng còn giở trò gì nữa.” Hoắc Duy hiểu rõ sau mạt thế, thực vật biến dị đã trở nên vô cùng hung hãn.
Vì thế, giải quyết sớm chừng nào hay chừng nấy.
Dù sao chúng cũng đã mò đến tận cửa rồi, trừ phi cả nhà cứ ru rú bên trong mãi, nếu không sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Biết đâu lát nữa chúng còn chủ động gõ cửa sổ tuyên chiến không chừng.
“Vâng.” Xuân Miên khẽ đáp lời.
Có khoảng mười cây hướng dương đang nối đuôi nhau kéo đến, kiểu như "anh em ta là một gia đình", động vào một đứa là cả bầy kéo tới.
Vì vậy, nếu chỉ một người ra ngoài thì sẽ hơi vất vả.
Ban đầu Hoắc Duy định chỉ anh và Xuân Miên ra tay là đủ.
Nhưng Mã Đại Thánh nhất quyết đòi đi theo. Anh chàng là dị năng giả hệ Hỏa, sức chiến đấu khá mạnh, vốn là trụ cột bảo vệ gia đình suốt tháng qua.
Thấy anh ta không phải hạng vướng chân vướng tay, Xuân Miên cũng không phản đối.
Ba người mở cửa bước ra ngoài. Trong nhà vẫn còn bố Hoắc – một dị năng giả hệ Lôi mạnh mẽ canh giữ, nên họ hoàn toàn yên tâm.
“Chắc là không sao đâu nhỉ?” Cao Linh Linh ở trong phòng vẫn hơi lo lắng, nhỏ giọng hỏi Tống Cố.
Tống Cố đang mải mê hấp thụ tinh hạch, chỉ khẽ lắc đầu.
Cậu phải tranh thủ tiết kiệm sức lực để hồi phục.
Hoắc Duy và Xuân Miên chính là một cặp bài trùng đáng sợ.
Vừa ra ngoài, một người phóng hỏa tấn công, một người vung cây lau nhà "thần thánh" quét một vòng, dọn sạch cả một mảng lớn.
Cao Linh Linh đứng trong nhà nhìn thấy mỗi khi cây lau nhà của Xuân Miên quét qua, đám hướng dương biến dị kia lại bắt đầu rụng hạt rào rào.
Nhìn cảnh đó, nước miếng của cô không tự chủ được mà chực trào ra.
Lúc đầu Cao Linh Linh còn không nhận ra, mãi đến khi Tống Cố đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, tốt bụng nhắc nhở: “Hay là... cậu lau miệng chút đi?”
Được nhắc, Cao Linh Linh mới giật mình tỉnh táo lại. Cô thế mà lại đang nhìn đám hạt hướng dương biến dị mà thèm thuồng đến chảy nước miếng!
Lại còn ngay trước mặt mọi người nữa chứ, thật là mất mặt quá đi mất!
Thực ra Cao Linh Linh không hề thiếu đồ ăn. Nhà cô mở siêu thị mini, dù lúc mạt thế nổ ra cô không tích trữ nhanh bằng người khác, nhưng siêu thị là của nhà mình, kho hàng vẫn còn đó, rất nhiều thứ cô đã kịp mang về nhà cất giấu.
Vì thế, hạt hướng dương cô không thiếu nhé.
Nhưng sao lúc này cô lại không kiềm chế được thế này?
Cao Linh Linh cúi đầu tự kiểm điểm. Có lẽ vì mấy ngày nay ăn uống đạm bạc quá nên mới sinh ra thèm thuồng chăng?
Cũng tại lúc đầu cô chưa tin tưởng lắm, mọi người mới quen nên không tiện lộ hết bài tẩy. Giờ thấy nhóm Xuân Miên thực sự đáng tin, có lẽ cô nên thành thật thì hơn.
Cao Linh Linh mím môi lau miệng, thầm nghĩ cứ quan sát thêm vài ngày nữa xem sao.
Mấy người bên ngoài thì chẳng nghĩ ngợi nhiều như vậy.
Hạt hướng dương rụng đầy đất thật, nhưng đây là sản vật từ cây biến dị, gần như không thể ăn được.
Độc tố bên trong chúng có thể phá hủy cơ thể con người.
Hơn nữa, đang lúc chiến đấu căng thẳng, ai hơi đâu mà đi nhặt đồ (loot đồ)?
Cứ nện cho xong đã rồi tính sau.
Sức chiến đấu của mười cây hướng dương này thực ra không mạnh lắm. Ba người phối hợp chưa đầy mười lăm phút đã xử lý sạch sẽ.
Hiện trường chỉ còn lại những thân cây héo rũ và hạt hướng dương vương vãi khắp nơi.
Vì là giống biến dị nên hạt nào hạt nấy to bằng ngón tay cái người lớn.
Nếu không có độc, chỗ này mà đem rang lên ăn thì sướng phải biết.
Xuân Miên nhìn chằm chằm đống hạt, nước miếng suýt chút nữa lại trào ra.
Chứng kiến cảnh này, khóe mắt Hoắc Duy giật giật. Nhưng nghĩ lại, trước mạt thế em gái vốn sống sung sướng.
Dù quan niệm sống hay thái độ tình cảm của em gái khiến anh không mấy đồng tình, nhưng Hoắc Duy hiểu được sự chấp niệm của cô đối với vật chất.
Dù sao em gái cũng không trộm cướp của ai, không vi phạm đạo đức, chỉ dựa vào nhan sắc để kiếm sống, chẳng làm hại đến ai cả.
Mấy gã thiếu gia mà cô quen cũng đều là hạng độc thân ham chơi, những kẻ đã có gia đình thì cô tuyệt đối không đụng vào.
Vì vậy, Hoắc Duy dù không ủng hộ nhưng cũng không thấy cách sống trước đây của Xuân Miên có vấn đề gì lớn.
Một người vốn quen sống nhung lụa, sau mạt thế chỉ yếu đuối một thời gian ngắn rồi mạnh mẽ vươn lên như vậy đã là rất đáng quý rồi.
Rất nhiều "đóa hoa tầm gửi" trước mạt thế đều đã lụi tàn khi sóng gió ập đến.
Kiểu trỗi dậy mạnh mẽ như Xuân Miên chỉ là số ít, Hoắc Duy thấy thương em gái vô cùng.
Định đưa tay xoa đầu em, nhưng sực nhớ tay mình vừa đánh nhau xong còn bẩn, anh lại ngượng ngùng thu tay về, giọng nói dịu dàng hết mức: “Cứ thu lại đi, để anh nghiên cứu xem có cách nào loại bỏ độc tố không.”
Xuân Miên nghe xong, lòng vui như mở hội.
Cô chờ đợi chính là câu nói này của Hoắc Duy!
Không ngờ chỉ cần nhìn đống hạt hướng dương thêm một cái mà lại thành công ngoài mong đợi thế này.
Tốt lắm, tốt lắm!
Xuân Miên hài lòng gật đầu, mím môi cười ngượng ngùng rồi ngồi xuống bắt đầu nhặt hạt hướng dương.
Cao Linh Linh ở trong phòng nhìn Xuân Miên nhặt hạt mà há hốc mồm. Cô định ra ngăn cản.
Trong không gian của cô có đầy hạt hướng dương mà, thật sự không cần phải làm thế này đâu!
Nhưng cô đã lỡ giấu chuyện không gian rồi, giờ phải thú nhận thế nào đây?
Không biết nói ra lúc này có khiến mọi người nghĩ cô không thành thật không nữa.
“Haizz...” Cảm thấy mình đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, Cao Linh Linh thở dài một tiếng thườn thượt.
Tống Cố đã hấp thụ xong tinh hạch, thể lực hồi phục, nhìn Xuân Miên nhặt hạt, cậu chép miệng: “Đừng nói nhé, hạt to thế kia nhìn là thấy thèm rồi.”
Đề xuất Cổ Đại: Minh Hôn Phu Quân Từ Chiến Trường Trở Về
[Luyện Khí]
Ổn ạ