Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 931: Trời hanh vật khô, cứ thế nội tâm xao động

Nam Diên cũng không thật sự muốn đóng vai tiểu bạch hoa gì. Nàng chỉ muốn làm vẻ ngoài cho hợp cảnh, còn thực sự hay không thì tùy ý người xem đánh giá. Dù sao Yến Trăn Hành cũng sẽ không lúc nào xem nàng là tiểu bạch hoa mong manh, nên không cần phải cố gượng. Tuy vậy, vẫn phải có chút trang phục và phong thái bên ngoài cho mặt ngoài công phu.

Khi Yến Trăn Hành tìm đến nơi này, Nam Diên đã biến thành một nữ tử bị lạc đường, yếu đuối và đáng thương. Yến Trăn Hành nhìn tới đó, ngồi dưới tàn cây, thần sắc có chút dao động, như thể không ngờ ánh mắt luôn âm thầm quan sát lại rơi vào một người trẻ tuổi vô hại, mà thực chất lại có thể khiến kẻ khác phải rùng mình nghĩ tới một hình tượng lạnh lùng và sắc bén bên trong.

Nhìn hai người đối diện, trong khoảnh khắc không khí tĩnh mịch mà quái dị. Một luồng khí thế mỏng manh nhưng mãnh liệt đang hình thành giữa họ. Sau một lúc lâu trôi qua, Nam Diên mở miệng trước, tỉnh táo hỏi: “Ta bị đau chân, ngươi có thể đỡ ta một cái hay không?”

Yến Trăn Hành nhìn nàng bằng ánh mắt như đang ngắm một viên ngọc mộc mạc, thấy được cả vẻ đẹp và lời rạn nứt của một cô gái tuổi trẻ. Dù nàng đứng trước mặt hắn ở thế có thể coi thường, hắn vẫn cảnh giác, không hề buông lỏng. Hắn ôn hòa mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự cảnh giác trong mắt: “Tiểu muội muội, ngươi định làm sao uy, chẳng lẽ là theo cây bên trên nhảy xuống sao?”

Nam Diên hơi nhíu mày, đáp thật thà mà giả dối: “Làm sao ngươi biết? Ta vừa từ phía sau này, trên ngọn cây kia, nhảy xuống để thử xem phong cảnh.” Ánh mắt hắn rực lên một tia dị sắc, mang theo sự tò mò: “Ngươi leo lên cây làm cái gì?”

“Nó chỉ là vì đứng cao có thể nhìn xa hơn, còn có thể chụp được những phong cảnh xinh đẹp.” Nói đến câu “phong cảnh xinh đẹp”, Nam Diên liền nhếch khóe miệng có một đường cong ý vị. Nàng đưa tay về phía Yến Trăn Hành: “Giống như ngươi làm quan lớn, gặp một nữ sĩ đau chân, tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Vậy ngươi có thể mang ta đi đến nơi nghỉ ngơi được không? Ta thật sự không thể đi được đường.”

Chưa đợi Nam Diên đáp án, Tiểu Lý hét lên một tiếng nơi cách đó không xa. Đúng lúc này, thân hình Yến Trăn Hành khẽ động. Hắn đỡ Nam Diên lên, rồi đột nhiên ôm nàng ngang qua vai. Tiểu Đường kêu lên thất thanh: “Diên Diên, việc này không hợp! Yến Trăn Hành vốn không gần nữ sắc mà!” Còn có, vị thân sĩ trước mặt lại ôm một nữ tử trẻ tuổi như vậy nữa! Thân thể hắn ôm chắc chắn vô cùng, hai tay vòng qua lưng và eo nàng một cách săn chắc.

Nam Diên hồi hộp nhưng rồi lại bình tĩnh nắm lấy vai hắn, không khách sáo nói: “Cảm ơn, nhưng ta còn mang theo một chiếc balo.” Yến Trăn Hành liền nói với Tiểu Lý: “Giúp nàng cầm balo hộ.” Thế là Tiểu Lý và Tiểu Vương đứng đối diện nhau, kinh ngạc trước cảnh tượng kỳ lạ vừa diễn ra: một người đàn ông cao lớn ôm một nữ tử trẻ tuổi ngang qua lưng hắn.

Cứ thế, Yến Trăn Hành ôm nàng đi dọc theo đường rừng, mang theo một sự kiện khiến cả Tiểu Lý và Tiểu Vương phải há hốc mồm. Đối với Yến ca vốn luôn xa cách nữ nhân, nay lại ôm một người đàn bà trong vòng tay không nói thành câu, và thật khó tin là cánh tay kia vòng qua lưng, lại đụng tới eo nàng một cách chắc chắn. Bản thân Nam Diên cũng thấy được sự khác thường ấy, nhưng nàng lại càng thấy vui sướng: có người để chơi với một chút.

Khi Tiểu Lý kế bên nghe ngóng, Yến Trăn Hành đã mang nữ nhân kia đi ra khỏi khu rừng và đặt nàng xuống tại một ghế đá bên lối đi. Tiểu Lý vội vàng chạy tới mang nước cho Nam Diên, còn Nam Diên ngồi đó nhấp nháp nước, nhìn đám người đang chăm chú nhìn mình, trên mặt đột nhiên hiện lên một nụ cười nhẹ, ngại ngùng nhưng ấm áp.

“Xin lỗi làm phiền mọi người.” Nàng lên tiếng, giọng nói bình tĩnh mà ngọt ngào. Đôi mắt nàng cong lên một cách tinh tế, khiến người ta không thể nghi ngờ sự bình thản bên trong. Người nói chuyện ở bên kia, Tiểu Lý, cười cười: “Không có gì đáng ngại, khi chúng ta xong việc sẽ đưa ngươi về. Ngươi cứ ở lại đây trước đã.”

Nam Diên gật đầu, nghĩ thầm thực sự Yến ca kia quả thật khác với cái vẻ trước mặt mọi người. Hắn thật sự là một quý tộc lễ độ và nhã nhặn sao? Nam Diên nhìn kỹ, rồi lại quay nhìn Yến Trăn Hành, trong lòng bắt đầu dấy lên một ý nghĩ kỳ dị: sau khi quen biết lâu như vậy, hắn chưa từng xuất hiện một nhu cầu nào như vậy trong lòng hắn. Có lẽ, do trời hanh khô, hay do một thứ gì đó đang động đậy ở trong lòng hắn. Liệu có phải nội tâm hắn đang xao động hay không?

Đề xuất Ngọt Sủng: Đại Lão Huyền Học Chỉ Muốn Kiếm Tiền
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện