Chương 30: A tỷ, ta không nhỏ

Đông Tuyết khẽ khàng bưng chén trà vừa pha, thận trọng bước vào phòng. Căn phòng bày trí một chiếc giường nệm êm ái, vẫn là chiếc giường Thành chủ thường dùng. Chỉ có điều, chiếc giường bình thường ba năm trước giờ đã được khảm nạm vô số bảo thạch lấp lánh trên thành giường và đầu giường. Những viên bảo thạch được mài dũa bóng loáng, màu sắc tuyệt hảo, dù trong ánh sáng lờ mờ vẫn tỏa...
BÌNH LUẬN