Thời không đột ngột đảo ngược, luân hồi nghìn năm chỉ là một cái chớp mắt. Khi mọi thứ lắng xuống, Nam Diên đã đứng trong một không gian hoàn toàn xa lạ, nhưng quen thuộc đến lạ lùng. Đây chính là phủ hoàng tử của Vạn Sĩ Y Trần một ngàn năm về trước, nơi vận mệnh bắt đầu rẽ lối.
Nàng khẽ nâng tay, Huyết Ngọc Trâm đang ẩn chứa nguyên thần của Vạn Sĩ Y Trần hiện tại tỏa ra ánh sáng âm u, dẫn đường xuyên qua lớp sương mù của thời gian. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức thuần khiết, yếu ớt nhưng đầy kiên cường của một thiếu niên, đó chính là Vạn Sĩ Y Trần năm mười bảy tuổi.
Nam Diên nhìn thẳng vào bóng hình non nớt kia, trong lòng vừa xót xa vừa quyết tâm. Nàng nhẹ nhàng gọi, giọng nói mang theo sức mạnh định mệnh, xuyên thấu không gian: "Tiểu Y Trần, đừng sợ hãi. Hãy đến đây, đến nơi di mẫu này của ta."
Nàng không chần chừ nữa. Nam Diên bóp nát huyết ngọc trâm. Nguyên thần của người yêu nàng, được phong ấn ngàn năm, lập tức hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, dung nhập hoàn toàn vào thân thể thiếu niên mười bảy tuổi đang đứng trước mặt.
Sức mạnh ngàn năm hội tụ, linh hồn đã từng trải qua vô số kiếp nạn cuối cùng đã trở về với khởi nguồn. Thiếu niên Y Trần khẽ run rẩy, đôi mắt vốn ngây thơ bỗng chứa đựng sự sâu thẳm của thời gian và nỗi đau. Hắn đã không còn là Tiểu Y Trần non nớt nữa, mà là Vạn Sĩ Y Trần của nàng, người đã vượt qua thiên địa để tái sinh.
Đề xuất Hiện Đại: Đã Nói Cùng Nhau Trồng Trọt, Sao Ngươi Lại Lén Đi Ngự Thú?