Trong không gian huyễn tượng chật hẹp của chiếc xe ngọc, ánh sáng lung linh như sương khói. Nam Diên khẽ nghiêng người, đôi mắt phượng chứa đựng sự trêu chọc và tình ý nồng đậm, dõi theo Vạn Sĩ Y Trần.
"Y Trần, đêm qua ngươi có ngủ ngon không? Hay là... bị ta quấy nhiễu đến mức không thể ngủ?" Giọng nàng thủ thỉ, như mật ngọt rót vào tai, nhưng ẩn chứa một uy lực khó cưỡng.
Vạn Sĩ Y Trần khẽ nhíu mày, nét mặt băng lãnh thường ngày thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ trầm tĩnh. Hắn không đáp lời, chỉ quay mặt nhìn ra hư không bên ngoài, cố gắng lảng tránh cái nhìn quá đỗi sắc bén của nàng.
Nam Diên không cho phép hắn trốn tránh. Nàng đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào gò má hắn, buộc hắn phải quay lại đối diện với mình.
"Ngươi nghĩ rằng việc ngươi che giấu thân phận 'Tiểu Hoàng tử Đại Nhạc quốc' có thể qua mắt được ta sao? Y Trần, ngươi quá ngây thơ rồi."
Lời nói vừa thốt ra, không khí trong xe chợt ngưng đọng. Vạn Sĩ Y Trần mở to mắt, kinh ngạc và hoài nghi. Đây là một bí mật đã bị chôn vùi quá sâu, không ai trong thế giới hiện tại có thể biết được.
Nam Diên không dừng lại. Nàng cúi thấp người, hương thơm trên cơ thể nàng bao phủ lấy hắn.
"Còn nữa... Ngươi cho rằng ta không biết sao? Rằng trước khi trở thành Vạn Sĩ Y Trần của hiện tại, trong kiếp luân hồi trước, ngươi từng là một nam tử tuấn dật, một kỳ tài đầy sóng gió? Dù ngươi đổi hình hài, đổi giới tính, thì linh hồn cốt lõi kia, vẫn mãi mãi khắc ghi hơi thở của ta."
Nàng cười khẽ, đầy mãn nguyện và chiếm hữu.
"Không đổi, Y Trần. Dù ngươi là hoàng tử Đại Nhạc, là nữ nhân tuyệt sắc, hay từng là nam nhân kiêu ngạo. Ngươi đã lọt vào tay ta, vậy thì cứ an phận mà 'lăn' theo ý ta đi."
Đề xuất Cổ Đại: Đệ Nhất Hầu