Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 97: Đạo sĩ 8

Bầu trời dần ngả tối, ta ôm chặt chiếc bình sứ nhỏ đựng vật của Hồng Nương, tiến về phía Tây Giáo, nơi Chu Văn đã sớm chờ ta từ trước. Xa xa, y đã gọi ta bằng tiếng nói thân thiết.

Ta đeo một chiếc bao bên mình, trong đó có găng tay chỉ hồng đào do sư phụ ban, thanh kiếm đào gỗ treo trên tường gian tiệm, cùng một đống bùa chú. Cảnh Thiềm đã bảo rằng đó đều là những thứ sư phụ vẽ rồi quăng vào thùng rác, nhưng biết đâu lại có thể hữu dụng.

Dưới sự dẫn dắt của Chu Văn, ta theo y lên lầu cao. Tòa lầu đã lâu không ai dòm ngó, cánh cửa chính cũng đã bị niêm phong, may thay, chúng ta tìm được một khe hở trên cửa sổ mục nát mà trèo vào. Trên đường, y còn miệng mải mê khuyên nhủ: "Muốn thì cứ chăm học, không thì đi chữa bệnh đi, bọn trẻ bây giờ áp lực học hành nặng lắm, không chú ý là sinh ra bệnh tâm thần đấy, như ta, như ngươi đây."

Ta đã cảm thấy se lạnh, vậy mà y vẫn không thôi lải nhải, như muốn bù đắp cho bao tháng ngày lạnh nhạt giữa đôi ta bằng từng lời nói.

Ấy thế, khi đã lên đến tầng năm, Chu Văn bỗng ngậm miệng, trông rõ ràng một mỹ nữ áo trắng váy trắng đứng bên lan can.

Ta cũng thấy rõ ràng.

Chu Văn hít một hơi thật sâu, bước dài tiến tới: "Chuyện này chẳng qua là ảo giác của ta thôi, ngươi có thấy đâu. Ta đã nghiên cứu nhiều tài liệu rồi, đây là chứng rối loạn phân liệt tâm thần..."

Ta gật đầu, chợt ngắt lời y: "Ta thấy rõ rồi."

Chu Văn dừng bước, mắt đầy kinh ngạc ngơ ngác nhìn ta: "Ngươi trêu ta đấy à? Ảo giác của ta, ngươi sao lại thấy được?"

Cô gái ấy quay đầu chậm rãi, cổ xoắn vặn thành một góc quái dị, tiếng răng kẽo kẹt vang lên vang rền, chắc chắn đã vượt trên trăm mười độ.

Chu Văn nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Đừng nhìn!" Ta khẽ nói, nhưng đã muộn mất rồi. Sư phụ bảo, nhiều linh hồn ma quỷ không đủ sức trực diện tấn công người ta, thường dựa vào những ảo giác. Rõ ràng bóng ma mỹ nữ này thuộc loại ấy.

Ta quan sát nụ cười dần hiện lên trên gương mặt Chu Văn, rồi y ngoảnh nhìn ta, dang rộng tay như muốn bay lên. Ta biết nếu không ra tay thì sẽ không kịp nữa, liền vội vã lấy một nắm bùa giấy ném về phía y. Bùa bay theo gió, có vài tờ dán vào thân Chu Văn, lập tức phát sáng đỏ rực, rồi dần tắt ngấm. Hình như Chu Văn đau đớn vô cùng, cố gắng dùng tay gãi nơi bùa đỏ dán, thân hình trở nên méo mó dị dạng.

Ta nhanh chóng lao tới ôm chặt y, dùng sức đè xuống đất. May mà tạng người Chu Văn không lớn bằng ta, lại may hơn, bóng ma trong y rối loạn tìm cách gỡ bùa. Ta rút bàn tay còn lại mở chiếc bình sứ Hồng Nương, tháo nắp ra, nàng bé nhỏ xinh đẹp đứng bên cạnh, nhìn thấy ta ôm một nam tử, che miệng kinh ngạc rồi cười: "Nói không sai, có đúng là tiểu cả nha, anh gắn lòng vào vật này rồi!"

"Đừng nói lời miệt thị! Y đã bị ma quỷ nhập rồi!" Ta gắng sức giữ Chu Văn không cho chạy thoát khỏi sự khống chế.

Hồng Nương chẳng chút vội vã, thong thả bảo: "Ngày trước ta cũng từng gặp đạo sĩ, nhưng bọn họ không dùng bùa trực tiếp như ngươi đâu, ma quỷ nhập thân sao lại dùng bùa ngay, chẳng khác nào chặn hết đường lùi của nó?"

Ta bừng tỉnh, tay giúp Chu Văn xé bỏ vài tờ bùa, vừa xé sức y tăng mạnh, chỉ một lần đẩy, ta đã bị hất ngã sang một bên. Chu Văn đứng bật dậy, ánh mắt hung hãn đầy sát khí nhìn ta.

"Các người đều đáng chết!" Lời chưa dứt, nhưng tiếng nói lại là của mỹ nữ ấy.

Ta vội rút găng tay chỉ hồng đào và thanh kiếm đào nhưng chưa biết đối phó sao. Thực tế, nếu nàng ma ấy không nhập Chu Văn, ta hoàn toàn có thể xử trí dễ dàng, bởi thời gian gần đây các bóng ma trong tiệm thường làm ta luyện tập.

Nhưng hoàn cảnh này quả là chưa từng nếm trải.

Hồng Nương thở dài một tiếng, thầm thì: "Tiểu muội, sao lại chán đời đến thế?"

Mắt Chu Văn hướng về nàng, vẻ thắc mắc, chẳng hiểu tại sao nơi này lại xuất hiện một đồng loại. Lát sau, nàng chỉ thẳng ta, nói: "Nam tử đều đáng chết! Đều nên chết!" Thật sự ta muốn lấy ống ghi âm lưu lại bộ dạng ấy của Chu Văn lúc này, nhưng vẫn cố thôi không làm.

Hồng Nương toát ra một luồng khí âm lạnh xé da xé thịt: "Người ta nói ta không nên can thiệp, nhưng sống dưới mái nhà này, đâu có thể không chịu làm theo..." Nói rồi, nàng liền vút tới trước mặt Chu Văn rồi khéo léo quay người đứng sau lưng y, từ từ tiến sát vào thân thể Chu Văn. Khi nàng chen vào, một bóng trắng như áo trắng đã bị nàng đẩy lì tới đứng ngay trước mặt ta.

Ta và mỹ nữ ấy mắt to trừng lớn. Ta không ngờ cách của Hồng Nương là dùng thân mình nhấn ép nàng ma kia ra ngoài, còn nàng kia thì mơ hồ không hiểu sao lại bị ép đến.

"Chần chừ làm gì?" Chu Văn miệng phát ra lời của Hồng Nương.

Ta chợt tỉnh ngộ, vung thanh kiếm đào trong tay đánh thẳng về phía mỹ nữ, kiếm khí phát ra ánh vàng nhè nhẹ, nàng ta tránh không kịp, bị đánh bay tới, ta nhớ lại bài học sư phụ dạy, giơ tay lên lộ bùa vẽ trước đó và liền lao vào đánh nhau cùng nàng.

Hồng Nương (trong Chu Văn) đứng một bên, mép cười nhếch, nhìn ta cùng mỹ nữ quần giới rồi bất lực lắc đầu.

Linh hồn bám đất kia thực lực chẳng đáng kể, ta dễ dàng khống chế nàng nhưng rồi lại bối rối không biết làm thế nào để thu phục. Sư phụ chưa từng dạy ta thu phục kiểu này.

Ta lấy dây đỏ trói nàng, định kéo đi, nhưng lên được tầng một rồi quay lưng lại, nàng vẫn đứng đó, tay ta cầm đoạn dây đỏ đã đứt.

Ta và Hồng Nương đứng đó nhìn nàng chậm rãi lên tầng năm, rồi một bước nhảy xuống.

Đêm ấy, nàng nhảy xuống năm lần.

Nhưng Hồng Nương đã giúp ta rất nhiều.

Sang ngày hôm sau, Chu Văn hốc hác tỉnh dậy, ta nóng lòng cho xem đoạn video mình quay lúc trước. Nhìn bộ dáng mỹ nữ múa uyển chuyển hòa giọng nữ tính ấy của y, mặt mày y biến sắc.

Y chẳng quay đầu nhìn lại, bỏ trường học đi mà hành lý cũng chẳng lấy.

Hồng Nương cho rằng y hẳn đi chữa bệnh, ta lại nghĩ y có thể cảm thấy xấu hổ.

Về lại quán, thiếu bóng Hồng Nương, đám ma quỷ còn lại đã đổi trò vui thành chơi bài tây.

Ta ngủ ngon một giấc, quyết tâm từ mai tiếp tục cố gắng, chí ít không để một bóng ma nữ nào đè lên mà tát tai nữa.

Nhưng sáng hôm sau, khi chưa tỉnh giấc, ta đã cảm thấy bên cạnh có bóng người, mở mắt bừng sáng, khuôn mặt nữ ma gần như dán sát vào ta. Hoảng hốt, ta vội vàng chụp lấy chiếc chăn kéo ra sau, không lâu sau va phải một người, ngẩng lên thì thấy đó là sư phụ.

Sư phụ nói đã mang đến cho ta một vị sư tỷ.

Dẫu ta là người nhập môn trước, sư phụ lại nói sư tỷ tuổi lớn hơn ta, cũng giỏi ta hơn, quan trọng nhất là bà ta đã học võ biên cương.

Ta thua bà ấy.

Vị sư tỷ mày ngài đoan nghiêm, nhan sắc xinh xắn, hơi giống Lưu Dịch Phi, nhưng gương mặt thường lạnh như băng, ngay cả trước mặt sư phụ cũng chẳng tỏ vẻ gì khác biệt, mà sư phụ thì xem ra cũng chẳng bận tâm.

Đề xuất Bí Ẩn: Gỡ Từng Sợi Tơ: Tôi Và Mèo Cưng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện