Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 9: Vì nam phụ phế bỏ tu vi thu hồi nữ chủ đại thần 1

“Đồ ngu! Lại là sử quan nào viết ra chuyện này chăng?” Phương Tri Ý tức giận đến gần như không chịu nổi.

Hệ thống đáp rằng: “Viết thế này cũng không sai. Ngươi rời khỏi chủ thể nguyên thủy, trở về trong thể xác của hắn, khi ấy hắn đang yêu Liễu Cố Hạ.”

“Chết tiệt! Đi thôi!” Tri Ý tức giận ngẩng lên rồi lại một hồi rung chuyển, khi mở mắt ra đã thấy mình ngồi trong một căn lều gỗ nhỏ.

Trước mắt, hệ thống từ từ hiện ra: “Chủ nhân, nhiệm vụ lần này là ngươi phải cùng đạo lữ bay thăng thiên.”

Phương Tri Ý chỉ nhìn tò mò thứ kia trước mắt. Trước đó những xúc tu đã biến mất, thay vào đó là đôi tay dài đang múa vẫy liên hồi.

“Hả? Chủ nhân?”

Tri Ý tỉnh thần: “À?” Đột nhiên đầu óc đau nhói, những mảnh ký ức dồn dập tuôn ra trong đầu.

Đây là một thế giới tu tiên, còn Phương Tri Ý là một bản lãnh đạo sơn thủy, cảnh giới đã bước vào sơ kỳ hợp thể. Mọi chuyện bắt đầu khi đệ tử của hắn cứu một cô gái.

Cô gái tên là Chung Linh Nhi, gia đình bị bọn cướp núi giết sạch, không chốn nương thân. Trước cửa Nguyệt Tiên Cung, đệ tử đang chiêu sinh nhìn thấy cô linh căn tuấn tú nên đưa cô về. Linh Nhi vừa hồn nhiên vừa tươi sáng như hoa, khiến cả Nguyệt Tiên Cung từ trên xuống dưới đều yêu mến cô nàng môn sinh ngoại môn này.

Sau vài lần đối đầu với lão tặc trưởng của ngoại môn, năng lực của cô đã thu hút sự chú ý của Phương Tri Ý. Ban đầu hắn không hề động lòng thế nhưng dần dần bị cô thu hút, cuối cùng còn nhận cô làm đệ tử tâm truyền.

Dẫu Linh Nhi không phải thiên tài xuất chúng nhưng sự hoạt bát linh động của cô khiến Tri Ý cảm nhận được sinh khí của đời người. Thậm chí hắn vốn không cần ăn uống cũng quen dần việc bị cô thúc giục phải ăn cơm.

Rồi Tri Ý phát hiện mình đã yêu đắm đuối môn sinh này, nhưng vì là sư phụ nên đành giấu kín tình cảm, cho đến khi Linh Nhi ra ngoài tu hành lần thứ nhất, phá nát truyền âm phù hắn đưa, Tri Ý chạy đến nơi thì phát hiện cô đang bị vây đánh vì bảo vệ một người đàn ông bị thương nặng. Đây cũng là lần đầu tiên người ngoài biết đích thực cảnh giới của hắn.

Lúc này có một sư muội tên là Nguyệt An Dao, đem lòng thầm yêu Phương Tri Ý, phát hiện có biến, nhiều lần phá hoại tình cảm giữa Tri Ý - Linh Nhi, khiến hai người hiểu lầm nhau. Một lần nghiêm trọng nhất, sau trận cãi vã, Linh Nhi rời khỏi, lại gặp kẻ được cô cứu lần trước.

Người đó là một ma tu tên Chu Ngạo. Ông ta rất cảm kích Linh Nhi và ngỏ ý đền đáp, bèn dẫn cô chu du non nước, còn giúp cô báo thù việc gia tộc bị tiêu diệt. Cảm tình của Linh Nhi dành cho Chu Ngạo thăng tiến nhanh chóng. Khi Phương Tri Ý tìm lại cô, cô ngang ngạnh bắt hắn trước mặt Chu Ngạo hứa không gây gổ nữa mới chịu về lại Nguyệt Tiên Cung.

Trong nội bộ Nguyệt Tiên Cung dần biết được mối quan hệ ấy, dù có vài kẻ phản đối cho rằng tình cảm đạo lữ sẽ cản trở tu luyện lại còn là quan hệ thầy trò.

Hai người sống hòa hợp, Tri Ý còn truyền công pháp thâm diệu cho Linh Nhi, nguyện vọng cùng cô song song thăng thiên.

Nhưng đất chẳng lành cây chẳng tốt, Chu Ngạo nhớ nhung Linh Nhi, nhiều phen lén núp chân núi Nguyệt Tiên Cung nhìn ngóng, vô tình bị trưởng lão tuần sơn phát hiện, gần như bị tấn công đến tâm thần tiêu diệt. Tin tức truyền đến, Linh Nhi tìm Phương Tri Ý thì lại thấy Nguyệt An Dao ôm chặt hắn ngăn cản không cho đi. Linh Nhi nhớ lại chuyện trước đây nghe nói Nguyệt An Dao và Tri Ý cùng nhập môn, liền nghĩ Tri Ý lừa gạt mình vẫn còn tình cảm với An Dao, tức giận bỏ đi, lợi dụng công lực do Tri Ý truyền lại cho mình, liều lĩnh giành lấy Chu Ngạo.

Hai người liền chạy trốn vào bản địa ma tu.

Phương Tri Ý lo lắng không yên nhưng lâu không có tin tức của Linh Nhi. Sau rất lâu, Linh Nhi trở về quỳ lạy xin hắn cứu Chu Ngạo. Chu Ngạo khi giúp cô tăng mạnh công lực lại mạo hiểm lấy trộm Liên Hoa Bạch Bích của ma chủ, bị phát hiện dùng ma công thương tổn căn bản.

Phương Tri Ý vốn không định can thiệp, nhưng nhìn nàng nương thân bỏ hết công lực làm thế thân, đành nhận lời.

Hắn hao tổn công lực cứu chữa kẻ thù, từ tầng hợp thể rớt xuống cảnh giới Hư kỳ, suốt một khoảng thời gian dài bị người dòm ngó, cùng Linh Nhi và Chu Ngạo ba người bị truy kích không ngừng.

Tuy nhiên chính lần này Linh Nhi bị cảm động, thoát hiểm về lại Nguyệt Tiên Cung với hắn. Việc nàng cứu Chu Ngạo khiến nội bộ Nguyệt Tiên Cung bất mãn nặng nề, nhưng Phương Tri Ý vì tình yêu che mờ lý trí ép chế tất cả, nhiều đệ tử bỏ đi khỏi Nguyệt Tiên Cung.

Giữa lúc đó xuất hiện tin đồn nội bộ, vu cáo Phương Tri Ý giao du mật thiết với ma chủ, thậm chí hãm hại đệ tử để tăng công lực mới tiến nhanh như thế.

Tri Ý bị phiền não bởi lời đồn, bèn sai người điều tra, phát hiện đó là âm mưu của một môn phái khác. Để minh oan, theo đề nghị của nữ chủ, hai người cùng đột nhập vào môn phái kia, từng bước lột trần bộ mặt giả dối của chủ môn và rửa sạch danh tiếng.

Song tình cảm ngọt ngào của họ khiến Nguyệt An Dao ghen tức, nàng loạn tâm rơi vào ma đạo, bỏ trốn, thường xuyên gây chuyện rắc rối cho Phương Tri Ý và Linh Nhi. Dĩ nhiên Linh Nhi cũng hay cằn nhằn, bỏ đi, đủ trò cũng đều bị bỏ qua. Rồi ma chủ nhân lúc đó nhân lúc Tri Ý và Linh Nhi chuẩn bị thăng thiên tụ tập ma đạo tấn công Nguyệt Tiên Cung.

Lúc này, Phương Tri Ý mới nhận ra ma chủ mới chính là Chu Ngạo! Linh Nhi khi thấy Chu Ngạo lãnh thần kinh suýt nữa bị thiên thạch sét giáng trúng, may thay Phương Tri Ý kịp thời che chắn. Chu Ngạo khích lệ Nguyệt An Dao ngăn cản thăng thiên, An Dao lấy tính mạng và toàn bộ công lực tấn công Linh Nhi, Chu Ngạo lao tới chận đòn đau thương này. Thấy hắn bị thương, Linh Nhi liều mình xông thẳng về phía trước bảo vệ, Phương Tri Ý cứng cỏi chịu hết cơn thiên thạch.

“Ta biết ngươi vẫn luôn để tâm nàng,” Chu Ngạo mỉm cười nhìn Linh Nhi. Linh Nhi nhận thức nguy hiểm của Phương Tri Ý, ngoảnh lại đã muộn, hắn dùng thân mình ôm che nàng tiêu hao quá nhiều công lực, đúng lúc bị sấm chớp màu tím giáng trúng, hoá thành tro bụi.

Phương Tri Ý chết đi, Linh Nhi từ chối Chu Ngạo, từ bỏ tu luyện, một lòng chờ hắn luân hồi chuyển thế, tin chắc hắn sẽ quay trở lại.

“...” Tri Ý nhìn hệ thống, khiến cái hệ thống hốt hoảng.

“Ngươi... ngươi nói thật xem, chọn thế giới này chẳng có lấy một người thường nào sao?”

“Chủ nhân, bọn họ đều là người thường đầy cảm xúc mà, có cảm động không?”

“Cảm cái gì… thôi không nói nữa, ngươi nói cho ta, lần này ta là nhân vật chính chứ?”

Hệ thống múa tay đáp: “Đúng vậy!” giọng rất tự hào.

“Ta...” Phương Tri Ý hít sâu một hơi, “Bây giờ tình tiết tới đâu rồi?”

“Nam phụ chuẩn bị bị trưởng lão tuần sơn phát hiện.”

“Lại một nút thắt kỳ lạ nữa sao?”

“Chủ nhân, ta cũng cố gắng lắm rồi, muốn kéo dài chút nữa nhưng nguồn lực bất lực.”

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện