“Dựa vào đâu?” Tôn Ngộ Không gãi gãi đầu, “Nhiều thuở trước, ta cũng từng nghĩ về vấn đề như ngươi. Hoa Quả Sơn bị san bằng, ta cũng hỏi dựa vào đâu. Họ bắt ta đầu hàng, ta cũng muốn hỏi dựa vào đâu. Ngay cả khi họ bắt ta đi thỉnh kinh… ta cũng từng nghĩ dựa vào đâu.” Y chẳng kìm được mà sờ lên chiếc kim cô trên đầu.
“Bởi lẽ đạo trời là vậy.” Tôn Ngộ Không cũng khoanh chân ngồi xuống, “Cái gọi là chúng sinh bình đẳng chỉ là lời nói cho phàm nhân nghe. Thần tiên yêu ma há lại bình đẳng cùng phàm nhân?”
Dường như y chợt nhớ về những chuyện xưa.
Phương Tri Ý hít một hơi thật sâu: “Ta hiểu rồi, lòng còn vương vấn từ bi, há dễ thành tiên?”
Tôn Ngộ Không bị lời lẽ thẳng thừng của Phương Tri Ý làm cho nghẹn lời một chút, rồi bật cười: “Ngươi quả là kẻ thú vị!”
“Ta từ lâu đã nghĩ rằng, kẻ có thể thành tiên, không ai không phải hạng người tàn độc. Mà một khi đã thành tiên nhân cao cao tại thượng, coi phàm nhân thế gian như lũ kiến hôi, ai lại vì lũ kiến mà hao tâm tốn sức?”
Tôn Ngộ Không chẳng gật chẳng lắc, chỉ đăm đăm nhìn Phương Tri Ý, tựa hồ muốn nhìn thấu linh hồn y.
Phương Tri Ý cũng nhìn lại: “Nhưng ta lại chẳng giống vậy. Nếu ta còn muốn cứu nàng, thì nên làm thế nào?”
Tôn Ngộ Không hơi hiếu kỳ hỏi: “Ngươi thật sự không sợ chết ư? Ừm, ý ta là, cái chết vĩnh viễn, tan biến không còn gì.”
Phương Tri Ý xòe tay: “Đại Thánh, ta đã sống đủ lâu rồi, thật sự là vậy.”
Tôn Ngộ Không chậm rãi đứng dậy: “Trước hết để ta thử xem bản lĩnh của ngươi ra sao.”
Phương Tri Ý cũng đứng lên: “Vinh hạnh khôn xiết. Nếu ta không chết, hôm nay có thể khoe khoang cả đời này.”
Tôn Ngộ Không bật cười.
Nhưng bỗng chốc, một trận hắc phong cuộn lấy một bóng hình, ào tới.
“Kẻ săn lùng Phương Tri Ý! Ta đã tìm thấy ngươi rồi! Ha ha ha…” Từ trong yêu phong bước ra một con yêu quái, thân khoác kim khôi kim giáp, mang theo yêu khí ngút trời. “Trời xanh không phụ kẻ hữu tâm, ngươi…”
Nó bỗng trợn tròn mắt, nghi hoặc nhìn con khỉ đối diện Phương Tri Ý.
“Bằng hữu của ngươi ư?” Tôn Ngộ Không hỏi.
Phương Tri Ý lắc đầu: “Không quen.”
“Ngươi là ai…” Yêu quái luôn cảm thấy có chút bất an trong lòng, con khỉ này dường như có chút danh tiếng… tên gọi là gì nhỉ?
Nhưng chẳng còn thời gian cho nó suy nghĩ nữa, một cây gậy khổng lồ đã giáng thẳng xuống. Nó lập tức vận khí chống đỡ, nhưng nào đỡ nổi. Một gậy, hai gậy, ba gậy, gân cốt yêu quái đã nứt vỡ loảng xoảng. Nó vẫn chưa hiểu vì sao, lần này nó đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ muốn cho Phương Tri Ý một sự áp đảo toàn diện về võ lực, nhưng cớ sao giờ lại thành ra thế này?
Một bóng đen mảnh khảnh thoát khỏi yêu quái, vụt lên không trung. Tôn Ngộ Không hừ lạnh một tiếng, chỉ thổi một hơi, thứ đó liền chẳng thể nhúc nhích. Sau đó lại là một gậy nữa, cái hệ thống đó liền hóa thành bùn nhão.
Khế Hắc nhìn mà kinh hồn bạt vía, rụt rè nép sau lưng Phương Tri Ý.
“Kẻ ngáng đường đã không còn nữa, giờ là lúc ngươi và ta giao đấu.” Tôn Ngộ Không thu lại Kim Cô Bổng, “Ta sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi.”
Phương Tri Ý chắp tay tạ ơn.
Phương Tri Ý hít một hơi thật sâu, vận chuyển toàn thân pháp lực. Trong khoảnh khắc, khí tức quanh y đột nhiên tăng vọt, hình dáng hắc hùng ẩn hiện, phía sau lưng dường như có một hư ảnh hắc hùng khổng lồ hiện ra. Y hét lớn một tiếng, lao về phía Tôn Ngộ Không, song quyền như sấm, mang theo tiếng gió rít, giáng xuống Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không chẳng hề hoảng hốt, thân hình linh hoạt lướt đi, dễ dàng tránh né đòn tấn công của Phương Tri Ý. Mỗi lần nắm đấm của Phương Tri Ý lướt qua, đều mang theo một luồng kình phong. Phương Tri Ý thấy vậy, chiêu thức biến đổi, hai tay hóa thành móng vuốt, vồ lấy Tôn Ngộ Không, tốc độ cực nhanh. Tôn Ngộ Không khẽ nghiêng mình, duỗi hai ngón tay, chính xác kẹp lấy cổ tay Phương Tri Ý, dùng lực mà vung một cái, Phương Tri Ý cả người bị hất văng ra ngoài.
Phương Tri Ý trên không trung lộn một vòng, ổn định hạ xuống đất. Y nghiến răng, lại xông lên. Lần này y niệm chú trong miệng, trên mặt đất đột nhiên mọc ra những dây leo to khỏe, quấn lấy Tôn Ngộ Không. Tôn Ngộ Không nhảy lên không trung, trong tay bỗng xuất hiện Kim Cô Bổng, một vung xuống, dây leo đều đứt đoạn. Dù Phương Tri Ý đã mạnh hơn trước gấp mấy lần, nhưng trước mặt Tôn Ngộ Không tay không, vẫn khó lòng chống đỡ.
Cùng lúc dây leo tan biến, Kim Cô Bổng cũng đã kề vào cổ họng y.
Phương Tri Ý lộ ra một nụ cười khổ.
Ai ngờ Tôn Ngộ Không bỗng nhiên bực bội la lên: “Ta thua rồi, đã nói là không dùng binh khí mà, quen tay rồi, tại cái tay này của ta.” Y vỗ vỗ vào tay mình.
Phương Tri Ý trợn tròn mắt.
Tôn Ngộ Không nhìn y, vẻ mặt nửa cười nửa không: “Còn không mau cút đi?”
“Tạ ơn Đại Thánh!”
Khế Hắc sớm đã bị con khỉ trước mắt làm cho có chút căng thẳng, vươn tay nắm lấy Phương Tri Ý: “Đây là lần cuối rồi đấy, nếu thêm một lần nữa, linh hồn của ngươi sẽ hoàn toàn tiêu tan.”
Phương Tri Ý cười: “Lần này nhất định thành công.”
“Hãy nhớ kỹ, dù làm vậy sẽ tăng cường thực lực của ngươi, nhưng… đây là lần cuối cùng rồi, nếu thêm một lần nữa, ngươi sẽ hoàn toàn tiêu tán.” Khế Hắc thần sắc nghiêm nghị.
Mặt Phương Tri Ý đã vặn vẹo, giờ đây linh hồn của y phải chịu đựng nỗi đau gấp mấy lần hai lần trước, tựa như có ngọn lửa ngàn độ đang thiêu đốt trong cơ thể y.
“Khốn kiếp, ta cuối cùng cũng biết cảm giác bị những kẻ tà tu luyện hồn là như thế nào rồi!”
Khế Hắc trêu chọc nói: “Thôi đi, so với cái này, những kẻ tà tu kia đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn rồi.”
Phương Tri Ý cắn chặt răng, người nếu đau đớn vượt quá giới hạn sẽ ngất đi, nhưng y căn bản không thể ngất, chỉ có thể gắng gượng chịu đựng.
May mắn thay, khi y mở mắt lần nữa, trước mắt là con lang yêu đang quỳ.
“Đại Vương, người có chuyện gì sao?” Lang yêu nhìn vẻ mặt âm trầm của Đại Vương trước mắt, dường như rất tức giận, răng nanh đều đã lộ ra.
“Ta biết rồi, Đại Hoàng, ngươi lui xuống trước đi.” Phương Tri Ý đỡ lấy đầu.
Lang yêu ngẩn người một chút: “Đại Hoàng?” Nhưng chưa đầy vài khắc nó đã vui mừng khôn xiết, Đại Vương đã đặt cho nó một cái tên!
Lang yêu ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, Phương Tri Ý cũng bước ra. Y đứng trên bậc thềm, nhìn những tiểu yêu này. Chúng khác với những yêu quái được sắp đặt vào tám mươi mốt nạn của Đường Tăng sư đồ, chưa từng ăn thịt người, cũng chưa từng làm chuyện xấu xa gì, có con thậm chí còn rất nhát gan.
Phương Tri Ý do dự một lát.
“Các ngươi đều lại đây.”
Theo lời y nói, những tiểu yêu của động Hướng Dương đều xúm lại. Chúng hiếm khi thấy Đại Vương có vẻ mặt như vậy.
“Ta sẽ đặt tên cho mỗi kẻ trong các ngươi.”
Nghe vậy, bầy yêu quái liền sôi trào.
Ở nơi đây, yêu quái heo rừng thì gọi là heo rừng, yêu quái dơi thì gọi là dơi, chẳng có nhiều quy củ như vậy. Chủ cũ cũng là một kẻ đầu óc đơn giản, chưa từng nghĩ đến chuyện này.
“Ngươi tên là Khế Bạch.” Phương Tri Ý chỉ vào một con chó yêu, chó yêu phấn khích đến mức đuôi vẫy qua lại.
“Ngươi tên là A Kỳ.”
“Ngươi tên là Đại Hắc.”
“Ngươi tên là Khế Hoàng.”
Chẳng có yêu quái nào chê tên không hay, mỗi con yêu quái đều vui mừng khôn xiết.
Đại Hoàng có chút nghi hoặc: “Đại Vương, sao người đột nhiên biết nhiều đến thế?”
Phương Tri Ý ngẩn người, nhiều ư?
Trước mắt y hiện lên một cô bé tinh nghịch, lần đó, nàng cũng từng chỉ vào chúng từng con một mà đặt tên, trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ.
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều