Chương 369: Đi ngang qua đừng bỏ lỡ

Ngày trước khi chợ muối mở cửa.

Gió ấm lướt qua Tứ Vực, đánh thức sự náo nhiệt trong rừng.

Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, rơi xuống hòn đảo tròn ở Nam Vực tên là "Đảo Muối".

Nơi đây chính là chợ muối của Nhân Ngư Tộc.

Thú nhân Vũ tộc dang cánh lướt qua bầu trời, lướt qua mặt biển, khéo léo đáp xuống bờ biển của Đảo Muối.

Thú gấu thân hình lực lưỡng vác bao da thú căng phồng, thú thỏ tung tăng nhảy xuống khỏi lưng thú nhân Vũ tộc.

Thú nhân Vũ tộc há miệng ngậm lấy tiền xe mà hành khách trên lưng đưa cho.

Khắp nơi trên Đảo Muối liên tục lóe lên ánh sáng của cổng dịch chuyển.

Thú nhân hệ không gian đứng canh bên cổng, trên mặt nở nụ cười.

Bảy ngày chợ muối này, chỉ nhờ giúp thú nhân khác dịch chuyển lên đảo, mỗi ngày bọn họ đã kiếm được không ít thú tinh.

Thú hươu đứng trước cổng dịch chuyển, từ trong túi da thú lấy ra một viên thú tinh, đưa cho thú chuột thuốc thì,

Không nhịn được than phiền: "Nhân Ngư Tộc sao lúc nào cũng đặt chợ muối trên hải đảo thế? Bất tiện quá đi!"

Hắn tính toán một chút, bảy ngày này đi đi về về giữa bộ lạc và Đảo Muối, ít nhất cũng phải tốn mười bốn viên thú tinh.

Thú chuột thuốc nhận lấy thú tinh, tiện tay ném vào cái túi vải bên cạnh, cười khẩy một tiếng.

"Không thích tới Đảo Muối, ngươi có thể tới Cao Nhai Phong của Sư Thứu Tộc, hoặc Thiển Diêm Loan của Thâm Hải Tộc mà."

Cao Nhai Phong cao chót vót tận mây, gió lạnh thấu xương, ngoài Vũ tộc ra, ai đến mà chẳng phải nhờ thú nhân hệ không gian?

Còn về Thiển Diêm Loan, đúng là có thể tự đi qua.

Nhưng chợ muối mở giữa biển, chỗ nước cạn nhất cũng ngập tới cằm thú hươu, toàn bộ quá trình giao dịch đều phải ngâm trong nước.

Mặt thú hươu đỏ bừng lên.

Dĩ nhiên hắn biết vị trí chợ muối của hai bộ lạc kia không phù hợp với mình đến cỡ nào.

Ba bộ lạc lớn của Nam Vực chưa bao giờ chiều theo sở thích của bất kỳ chủng tộc nào để chọn địa điểm.

Hoàn toàn tùy hứng của bọn họ, chợ muối mở ở đâu, thú nhân khác chỉ có thể đi tới đó.

Mua hay không mua, căn bản không có chỗ mặc cả.

Thấy vẻ oán trách trên mặt thú hươu vì xấu hổ mà cứng đờ, thú chuột thuốc lại chậm rãi bổ sung thêm một câu.

"À đúng rồi, năm nay Thiên Tinh Tộc mở một chợ muối nhỏ ở rừng Trăng Tròn, chuyên bán muối cũ, nếu ngươi không để ý mùi vị muối cũ thì qua đó cũng được."

Lời này triệt để chọc đúng chỗ đau của thú hươu.

Hắn chạy từ Tây Vực tới Nam Vực, đâu phải để mua loại muối cũ vừa đắng vừa chát.

Dưới ánh mắt trêu chọc của thú chuột thuốc, thú hươu che mặt, gần như chạy trối chết, khiến thú nhân xung quanh cười ầm lên.

Thật ra từ năm sáu ngày trước, thú nhân Đông, Tây, Bắc tam vực đã lục tục lên đường về Nam Vực rồi.

Đại trận truyền tống của Nam Vực gần như không ngừng nghỉ, ánh sáng lóe lên rồi lại lóe lên.

Đội giao dịch các tộc bước ra từ trong trận, trong bao da thú đựng những sản vật đặc trưng của bộ lạc mình.

Mục đích chuyến đi của họ rất rõ ràng.

Trước tiên là đổi đủ tinh muối ở chợ muối, mang về bộ lạc phân cho những tộc nhân không có trận thạch, không đến được Nam Vực.

Thuận tiện bày một quầy nhỏ bán sản vật mang tới, đổi chút đồ tốt của bộ lạc khác.

So với thú nhân lớn tuổi trong đội giao dịch.

Những thú nhân trẻ mặc bộ da thú thể diện nhất, dọn dẹp bản thân sạch sẽ gọn gàng.

Mong có thể gặp được Thư chủ hoặc thú phu như ý.

Mỗi năm sau khi chợ muối kết thúc, số người trong không ít đội giao dịch đều sẽ tăng thêm hoặc giảm bớt.

Dù ngày mai chợ muối mới chính thức mở cửa, quầy bán tinh muối vẫn chưa dựng lên.

Nhưng trên Đảo Muối đã đâu đâu cũng là cảnh náo nhiệt.

Thú nhân hỏi chiến sĩ tuần tra của Nhân Ngư Tộc lấy thẻ gỗ, tìm vị trí của mình.

Đem từng món đồ trong túi da thú bày ra, nào là thịt thú tươi, đồ gỗ chạm khắc tinh xảo, còn có cả thuốc mỡ thảo dược tự làm.

Mấy thú con thì len lỏi nô đùa trong đám đông, thỉnh thoảng bị đồ vật trên sạp hấp dẫn, đứng lì tại chỗ không chịu đi.

Những thú nhân lớn tuổi ngồi dưới bóng cây, vừa ăn thịt khô vừa trò chuyện cùng bạn cũ từ xa tới.

Gió biển mang theo hơi mặn ẩm thổi qua Đảo Muối, làm những lá cờ da thú trên sạp lắc lư trái phải.

Bạch Chỉ cũng bận rộn chuẩn bị tham gia chợ muối.

Cô ngồi xếp bằng trên tấm đệm mềm trong phòng khách, phân loại chỉnh lý quần áo vải gai.

Váy liền thân, váy rời và áo ngắn.

Cô và Ư Dịch đã làm rất nhiều.

Giữ lại vài món cô thích nhất, số còn lại cô định mang đến chợ muối bày sạp đổi ít đồ mới lạ.

Chỉ dựa vào sức mình mà tìm bông trong khu rừng rộng lớn quá khó.

Mỗi ngày cô đều dùng hết hai lần cơ hội của 【Thẻ Nhận Biết Vật Phẩm】.

Nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy bông.

Lần này chợ muối có rất nhiều thú nhân đến, họ mang theo đủ loại vật kỳ lạ của các bộ lạc.

"Ưm da..."

Bên cạnh truyền đến giọng thú con líu ríu mơ hồ.

Chúc Dư mềm mềm tựa bên chân Bạch Chỉ, trong lòng ôm một quả đỏ chín mọng.

Bàn tay tròn nhỏ nắm trái cây, dùng bốn chiếc răng vừa mọc đủ của mình ra sức gặm.

Nước quả đỏ chảy dọc theo khóe miệng cậu xuống, dính lên khăn yếm.

Thú con rất khó lúc nào cũng giữ sạch sẽ tươm tất.

Bạch Chỉ cũng quen với chút lấm lem nhỏ thi thoảng của cậu.

Chúc Dư gặm quả đỏ một lúc, sẽ ngẩng đầu nhìn Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ cười, chừa ra một tay xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ màu lam mềm mại của cậu.

Dùng da thú mềm lau đi nước trái cây trên cằm cậu.

"Ăn chậm thôi, không ai giành với con đâu."

Cái đầu nhỏ của Chúc Dư cọ cọ vào lòng bàn tay cô, lại cúi đầu tiếp tục gặm quả.

Gấp xong chiếc váy rời cuối cùng, Bạch Chỉ hướng ra ngoài nhà gọi một tiếng: "Collet, người mẫu làm xong chưa vậy?"

Trước đó cô đã nói với Collet muốn làm một giá người để treo quần áo, còn đặc biệt vẽ bản thiết kế, không biết Collet có làm ra được không.

Lời vừa dứt, Chúc Dư bên cạnh cũng ngẩng đầu lên theo, há miệng phát ra một tiếng kéo dài "a--".

Cậu vẫn chưa biết nói ngôn ngữ thông dụng của Tứ Vực, nhưng ngữ điệu học theo lại rất ra dáng.

"Tới đây tới đây!"

Ngoài cửa truyền tới giọng Collet, cậu vác một cái khung gỗ bước vào.

Cái khung cao gần bằng người trưởng thành.

Collet làm theo bản vẽ của Bạch Chỉ, tuy cảm thấy thứ tượng gỗ hình người không có đầu này rất kỳ quái, nhưng vẫn nghiêm túc hoàn thành.

"Thế nào? Phù hợp yêu cầu của em chứ."

Collet đặt cái khung giữa phòng khách, giọng điệu đầy mong chờ.

Bạch Chỉ bế thú con đang tựa vào mình lên giao cho Asher.

Đi một vòng quanh giá người mẫu, hài lòng gật đầu.

Bạch Chỉ cầm một chiếc váy dài lên, tròng nó lên giá.

Trên cầu thang truyền tới tiếng bước chân, Vân Ngọc, Lucas và Ư Dịch từ tầng hai đi xuống.

Vừa tới phòng khách, đã thấy Bạch Chỉ đang đi vòng quanh một pho tượng gỗ hình người không đầu, trên tay còn cầm một chiếc thắt lưng, đang buộc lên người pho tượng.

"Đây là..."

Vân Ngọc nhướng mày, giọng mang theo vẻ tò mò.

"A Chỉ đang làm gì thế?"

"Làm trưng bày đó."

Bạch Chỉ buộc một chiếc thắt lưng đan vào eo hình mẫu, lại cầm một chiếc vòng cổ vỏ sò từ bên cạnh treo lên cổ nó.

"Chiều nay ra chợ muối bày sạp, treo quần áo lên đây chắc chắn đẹp hơn gấp lại bán nhiều, có thể thu hút nhiều người hơn."

Quần áo làm từ vải gai, thú nhân chưa từng thấy, nếu bày dưới đất thì không kéo khách tới được.

Thú nhân sẽ vì lực chữa lành của cô mà mua vài bộ quần áo.

Như vậy chán lắm.

Đó không phải điều Bạch Chỉ muốn.

Ư Dịch đi tới bên giá người mẫu, gật đầu: "Ý tưởng không tệ, như vậy quả thật có thể để người ta nhìn rõ kiểu dáng quần áo."

Hôm nay anh buộc tóc vàng ra sau, khiến ngũ quan trông sắc nét hơn vài phần.

Asher bế thú con, chỉnh lại cổ váy, để cổ áo phẳng phiu hơn.

"Cần anh rao hàng giúp em không?"

Bạch Chỉ hỏi: "Anh định rao kiểu gì?"

Anh một tay nhét thú con vào lòng Lucas.

Hai tay đặt bên miệng, làm thành hình cái loa, ngẩng đầu hô to.

"Quần áo vải gai! Quần áo vải gai! Quần áo vải gai do Thánh thư Bạch Chỉ tự tay làm đây! Quần áo vải gai đẹp lại mát đây!"

"Đi ngang qua đừng bỏ lỡ!"

"Nghĩ tới mình đổ mồ hôi trong mùa hạn đi, nghĩ tới váy da thú nặng nề đi, quần áo vải gai nhẹ mỏng thoáng khí đáng để bạn sở hữu!"

"Số lượng có hạn, giá cao thì được!"

Anh hô vô cùng thống khoái, lời quảng cáo mộc mạc được hô ra từ giọng hát dễ nghe của anh, lại có loại sức hấp dẫn khó hiểu.

Bạch Chỉ cúi đầu che mặt mình.

"Hô hay lắm, nhiệm vụ này giao cho anh đó."

Có một thú phu nhân ngư hướng ngoại hoạt bát sáng sủa, đúng là may mắn của cô.

Sau khi Asher cất tiếng hô, cánh tay đang khoanh trước ngực của Thiên Ngộ Bạch từ từ hạ xuống.

Giơ ngón cái với anh.

Không ngờ thiên phú ca giọng của Nhân Ngư Tộc, còn có thể dùng như vậy.

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
BÌNH LUẬN