Mục Xuyên ôm lấy eo cô.
Bạch Chỉ thả lỏng cơ thể tựa vào lòng anh, cảm nhận dòng nước róc rách lướt qua làn da, vô cùng dễ chịu.
Nổi lơ lửng trong nước như vậy, thoải mái đến mức cô gần như sắp lim dim mắt lại.
"A Chỉ định khi nào quay về Đông Vực?"
Giọng Mục Xuyên áp sát bên tai cô.
"Sau chợ muối đi."
Ước chừng lúc quay về thì Hoa Nhung cũng sắp sinh rồi.
Cô ấy mang thai từ giữa mùa lạnh.
Đến giờ gần ba tháng rồi.
Chiếc đuôi sói bạc của Mục Xuyên ẩn dưới nước điều khiển hướng trôi nổi và tốc độ.
Bạch Chỉ hỏi: "Anh không thích ở Nam Vực sao?"
Tình cảm của Mục Xuyên rất kiềm chế, không có sở thích gì đặc biệt.
Mục Xuyên lắc đầu: "Không có, chỉ cần ở bên em, anh sống ở đâu cũng như nhau."
Bạch Chỉ giơ tay, đầu ngón tay đọng giọt nước trong veo, chạm lên giữa mày anh.
"Anh không nói thật."
Khóe mắt đuôi mày Mục Xuyên cong lên, dịu dàng cười nói: "Là thật mà, chỉ là mùa hạn ở Nam Vực có nhiệt độ cao hơn ba vực còn lại."
"Anh không chịu nóng."
Bạch Chỉ nghĩ tới bộ lông sói dày của anh.
Đúng thật.
Hai người vừa trò chuyện linh tinh, vừa tận hưởng chút thân mật dịu dàng trong nước.
Bạch Chỉ lo lắng cho ký ức của Mục Xuyên.
Không biết cần cơ hội gì, mới có thể đánh thức ký ức của anh.
Mục Xuyên nhìn thấu nỗi sầu thoáng qua của cô, nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ.
"Không sao đâu A Chỉ, không nhớ ra cũng không sao."
Lòng Bạch Chỉ ấm lên, áp tai lên ngực anh, nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh.
Hai người ôm nhau bơi một vòng trong nước, mặt hồ gợn lên từng tầng sóng.
Mặt nước "ào" một tiếng, Collet từ dưới nước ngoi lên.
Bím tóc điểm hoa nhỏ ướt nhẹp dính bên cổ, giọt nước theo ngọn tóc rơi xuống hồ.
Cậu lau mặt một cái: "Cho tôi chơi cùng với."
Collet bơi vòng quanh hai người, thỉnh thoảng còn vẫy đuôi làm bắn lên mấy đóa nước nhỏ, chọc cho Bạch Chỉ cười né tránh.
Mục Xuyên đứng dậy, hai chân Bạch Chỉ kẹp lấy vòng eo săn chắc của anh, bị anh ôm mặt đối mặt trong lòng.
Collet dán tới từ phía sau.
Nước bắn vào mắt Bạch Chỉ, mơ mơ màng màng cô không dám nhìn bóng dáng ba người phản chiếu dưới nước.
Bạch Chỉ lấy từ không gian ra mấy chiếc thuyền gỗ nhỏ cỡ bàn tay.
Thuyền nhỏ được chạm trổ tinh xảo, còn dùng da thú làm buồm.
Đây là thứ làm cho thú con chơi.
Lúc này Bạch Chỉ lấy ra để dời sự chú ý của mình.
Cô quay người đẩy đẩy Collet đang quấn phía sau lưng mình.
"Hồ rộng thế này, đừng dính sát em như vậy."
Collet rảnh ra một tay đẩy chiếc thuyền gỗ nhỏ về phía Mục Xuyên.
"Để Mục Xuyên chơi thuyền một lát, tôi ôm em bơi mấy vòng nhé?"
Mục Xuyên nhận lấy chiếc thuyền nhỏ đang trôi tới trước mặt, đôi mắt tím nhìn về phía Bạch Chỉ.
Anh không phải thú con, thuyền nhỏ chẳng có gì để chơi.
Ánh mắt nóng rực của hai con đực đều rơi lên người Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ nghiêng người, hai tay trái phải mỗi bên ôm một con đực.
Cô lơ lửng ở giữa như đu xích đu.
Thôi khỏi chọn nữa, hai người cùng chơi với cô luôn đi.
Bỗng nhiên một đôi tay ấm nóng từ phía sau che mắt cô lại, là Ư Dịch.
Cô không cảm nhận được anh tới gần từ lúc nào, chỉ thấy nhiệt độ lòng bàn tay truyền qua mí mắt.
Một dải vải da thú xuyên sáng nhưng không lộ hình quấn lên mắt cô, hoàn toàn che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại một khoảng mờ mịt trước mắt.
"A Chỉ, chơi thử trò đoán người dưới nước đi."
Tay Ư Dịch trượt dọc theo cánh tay cô xuống dưới, ôm lấy eo cô, đưa cô tới khu nước cạn chỉ cao ngang eo.
"Được đó."
Cô thích trò này, kinh nghiệm tích lũy cũng vô cùng phong phú.
Bạch Chỉ giơ tay buộc mái tóc dài tản ra ra sau, nhẹ nhàng xoay một vòng trong nước, váy theo động tác mà gợn lên tầng sóng.
"Nào đi, em chuẩn bị xong rồi."
Cô có thể cảm nhận rất rõ định vị do thú văn truyền tới.
Điểm đỏ là Lucas, đang tựa ở mé bên trái hồ.
Điểm xanh non là Collet.
Còn có điểm xanh lam ngả lục của Vân Ngọc, anh đang dừng trên bậc đá cạnh hồ, vẫn chưa xuống nước.
Bạch Chỉ ở trong lòng ra lệnh cho hệ thống tạm thời tắt định vị thú văn, trước mắt lập tức mất hết toàn bộ điểm đánh dấu.
Bắt người bằng cảm giác mới thú vị, nếu dựa vào thú văn, ngược lại lại mất đi vài phần vui.
Mấy con đực cũng biết cô bắt người không dựa vào định vị.
Không đợi cô thích nghi được bao lâu, phía sau đã truyền tới tiếng nước khẽ động.
Bạch Chỉ lập tức nín thở, vểnh tai cẩn thận phân biệt.
Âm thanh rất nhẹ, như có người dùng đầu ngón tay khe khẽ lướt nước, mang theo sự thăm dò cố ý thả nhẹ.
"Là Collet à?"
Bạch Chỉ nắm lấy cánh tay đối phương, nhưng đầu ngón tay lại men theo cánh tay ấy trượt lên.
Chạm phải bím tóc nhỏ nơi vai.
Trong nhà chỉ có cậu thích tết bím.
Giá trị vũ lực của Bạch Chỉ không cao, nếu mấy con đực muốn trốn, dù không bịt mắt, cô cũng chẳng bắt được ai.
Cho nên quy tắc của trò chơi là, cô bắt được người rồi, trong tình huống đối phương không lên tiếng, phải nhận ra đó là ai.
Lucas cười khẽ một tiếng.
Bạch Chỉ tiếc nuối nói: "Đoán sai rồi, anh đổi kiểu tóc à."
Lucas kéo cô vào lòng.
Lồng ngực ấm áp dán chặt vào cô.
"A Chỉ đoán sai rồi, phải chịu chút 'trừng phạt'."
Lời vừa dứt, Bạch Chỉ đã bị bế ngang lên.
Lòng bàn chân truyền tới một trận ngứa ngáy.
Là Lucas dùng đầu đuôi cáo gãi lòng bàn chân cô.
"Ngứa quá! Sao anh nghĩ ra chuyện dùng đuôi gãi nhột được vậy."
Bạch Chỉ cười trốn tránh, nhưng lại bị Lucas giữ chặt eo và chân, chưa kịp giãy ra.
Dòng nước bên cạnh đột nhiên tăng nhanh, Collet từ dưới nước lao vọt lên, chộp lấy cổ chân cô.
Giọng cậu đầy oán niệm: "Thì ra trước kia A Chỉ nhận ra tôi là nhờ kiểu tóc à?"
Trước đó lần nào Bạch Chỉ cũng nhận ra cậu rất nhanh.
Cậu còn tưởng là vì Thư chủ cảm ứng với cậu mạnh hơn mấy con đực khác.
Không ngờ chân tướng lại là thế này.
Một vòng chơi mới lại bắt đầu rồi kết thúc.
Bạch Chỉ chơi rất vui trong nước, bắt được một con đực nào là sẽ sờ trên sờ dưới, dựa vào đặc điểm để nhận người.
Đuôi rắn của Vân Ngọc quẫy trong nước, lớp vảy rắn cọ qua bên eo Bạch Chỉ.
Chỉ một thoáng chạm vào.
Mấy con đực hỏi: "Vừa rồi là ai?"
Thú phu có vảy chỉ có hai người.
Nhưng cảm giác chạm vào rồi rời đi ngay ban nãy, khiến cô không chắc lắm.
"Là Vân Ngọc?"
Vân Ngọc tới gần, hơi thở ấm áp rơi xuống cần cổ cô.
Bàn tay anh vuốt lên gò má cô, đầu ngón tay tránh dải vải bịt mắt.
"Đoán đúng rồi."
Xác suất chính xác năm mươi phần trăm.
Đoán ai.
Cũng đều sẽ khiến đối phương vui vẻ.
"Trò chơi còn chưa kết thúc đâu."
Giọng Thiên Ngộ Bạch truyền đến từ phía trước.
"A Chỉ không thể chỉ thân thiết với bọn họ được."
Hắn bước tới gần, dòng nước cũng theo động tác của hắn mà lay động.
Chen Vân Ngọc ra, đứng trước mặt Bạch Chỉ, nâng mặt cô lên.
Cúi đầu in một nụ hôn dịu dàng nơi khóe môi cô.
"Lần này không cần đoán nữa, anh chủ động tự dâng tới cửa."